Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 97: Canh Lòng Dê

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn đưa bàn tay to xoa rối bù đầu nhóc: “Mày tự hào cái nỗi gì? Không đồng chí Tống thì mày toi mạng từ lâu .”

 

Hắc Đản trai bằng ánh mắt “ chẳng hiểu gì cả”.

 

Chính vì giỏi giang là chị Tống nên bé mới tự hào chứ! Cả làng, thậm chí cả Đại đội Bình An chỉ mỗi và chị Tống sống chung thôi đấy, giờ là do chị Tống nuôi nấng cơ mà.

 

Chị Tống chẳng khác nào chị ruột của cả.

 

Lâm Chấn giúp Tống Vi lôi con dê rừng khỏi bao dệt lớn.

 

Đôi mắt sáng rực lên.

 

Con dê rừng to thế , nhiều thịt lắm đây.

 

Hồi lính tuy ăn no, nhưng thịt thà vẫn là món hiếm.

 

Lễ tết nhà ăn mới một chút, còn bình thường thì cứ một hai tháng mới nếm mùi thịt một .

 

lương thực thô thì lúc nào cũng ăn no nê.

 

“To thế thì ăn thế nào đây?”

 

Tống Vi xòe hai tay: “ chỉ bắt dê rừng thôi, chứ nấu thì chịu.”

 

Lâm Chấn cô, nhe hàm răng trắng: “Thế... để nhé?”

 

“Hồi mới nhập ngũ từng ở chung với mấy cựu binh bên ban tiếp liệu nấu ăn một thời gian, con dê rừng xử lý .”

 

Mắt Tống Vi cũng sáng lên, chẳng buồn nghĩ ngợi liền vỗ đùi chốt hạ: “Thế thì giao cho đấy!”

 

Nhìn đôi mắt lấp lánh như của cô, Lâm Chấn cảm thấy tim đập phần khác lạ.

 

Sao càng càng thấy xinh thế nhỉ.

 

Lâm Chấn cũng ngại dám chằm chằm con gái nhà mãi, liền bảo Hắc Đản mang một chiếc ghế đẩu , chuẩn mổ thịt con dê rừng ngay ngoài sân.

 

Tống Vi cũng bên cạnh phụ giúp, cố gắng để Lâm Chấn động tới cái chân đang thương.

 

Hai cùng bắt tay nên tốc độ nhanh hơn hẳn, con dê rừng chẳng mấy chốc xử lý xong xuôi sạch sẽ.

 

“Chiều nay ăn cũng kha khá , nồi canh lòng dê .”

 

Lúc trời sẩm tối, tiết trời trở lạnh khiến trăng đêm còn sáng tỏ, đường cầm đèn pin thì chẳng thấy rõ lối. Bởi trời tối lớn đều yên tâm để con nít chạy lung tung bên ngoài, càng chẳng ai mò sang chỗ Lâm Chấn.

 

Lâm Chấn nấu canh lòng dê ở đây dù thơm lừng cũng chẳng sợ ai phát hiện.

 

Tay nghề của thực sự cừ, chẳng bao lâu một mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp gian bếp.

 

Tống Vi với Hắc Đản mắt ai nấy đều sáng rực, dán chặt chiếc nồi bếp lò.

 

Lâm Chấn lúc tràn đầy cảm giác thành tựu: “Đợi chút, sắp xong ngay đây.”

 

Đợi thêm vài phút nữa, một nồi canh lòng dê nóng hổi thành.

 

Mở vung nồi khói nghi ngút bốc lên, Lâm Chấn sơ chế lòng dê khéo léo, chịu khó nêm nếm gia vị. Lúc rửa dùng tro bếp cùng các loại khử mùi tanh, giờ nấu thành canh lòng dê, tuy vẫn còn phảng phất chút mùi nồng đặc trưng khó bỏ của dê rừng nhưng đậm đà và ngọt thanh hơn nhiều.

 

Giữa trời lạnh giá mà húp một ngụm canh lòng dê nghi ngút khói, cả ba đều thấy thỏa mãn vô cùng.

 

Nước canh đậm đà dùng để chấm màn thầu bánh nướng ăn cũng cực kỳ hao cơm.

 

Lại thêm món tương nấm mà Hắc Đản mang sang đó nữa.

 

Bữa tối hôm nay cả ba đều ăn no căng bụng.

 

Vẫn còn thừa một ít canh lòng dê, Lâm Chấn múc một chiếc bát lớn đưa cho Tống Vi.

 

“Cô cầm lấy , cả cái đèn pin nữa, đường cẩn thận nhé, mai sang đây hầm thịt dê cho ăn.”

 

Tống Vi gật đầu lia lịa: “Biết , mà.”

 

Cô và Hắc Đản rọi đèn pin về phía điểm tri thanh.

 

Lần cô về muộn, Lý Quyên và nhóm Cao Nhạc đều túa ngoài tìm cô, nếu nhờ bảo thấy cô từ trong núi thì họ suýt nữa tìm đại đội trưởng nhờ rừng tìm kiếm .

 

Điều khiến Tống Vi bất ngờ là ngoài La Nghiệp Thành, Hứa Lai Đệ cùng tên l.i.ế.m cẩu thích Bạch Vân Kiều , những khác thế mà đều mặt đông đủ.

 

Cô ngạc nhiên liếc Lưu Lâm Lâm và Bạch Vân Kiều một cái.

 

Tống Vi: “Ngại quá, quên khuấy mất, đáng lẽ về báo một tiếng.”

 

Cô cũng , nhưng thấy lo lắng cho như trong lòng vẫn thấy ấm áp.

 

Thế là cô liền vẫy tay gọi phòng .

 

Cô dứt khoát lấy bát canh lòng dê lớn .

 

“Cái gì đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-97-canh-long-de.html.]

 

“Thịt, là mùi thịt dê!”

 

Đám lâu ăn thịt thấy bát canh lòng dê thơm phức mắt ai nấy đều sáng xanh lên.

 

Tống Vi nghĩ sẵn lý do từ .

 

“Cái trai Hắc Đản tặng đấy, đừng ngoài nhé, khẽ thôi kẻo khác thấy.”

 

“Người khác” ở đây là ai thì những mặt đều hiểu rõ trong lòng.

 

Nghe bảo là trai Hắc Đản cho, ai nấy đều ngưỡng mộ. nghĩ Hắc Đản sang chỗ Tống tri thanh cũng ăn bao nhiêu đồ ngon, nếu mặt mũi mà phúng phính da thịt lên , thế nên trai Hắc Đản đồ ngon chia cho cô cũng là lẽ đương nhiên.

 

ăn no , bát canh lòng dê ăn , nhất là ăn kèm với bánh nướng màn thầu, thì chẳng đủ chia .”

 

“Thế... thế mà tiện chứ.”

 

“Không trai Hắc Đản cho ? Chúng ăn .”

 

Miệng thì ăn, nhưng ánh mắt ai nấy đều dính chặt bát canh lòng dê rời.

 

Tống Vi: “Quy tắc cũ, các đưa hai quả trứng gà là .”

 

Nghe , cũng chẳng bộ tịch nữa, rối rít đồng ý ngay.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Quyên: “Bên nướng mấy cái bánh với màn thầu ngũ cốc, định để sáng mai mang lên núi ăn, ai cần ?”

 

, cho một cái bánh nướng với hai cái màn thầu.”

 

Cao Nhạc là đầu tiên hưởng ứng, chẳng sẵn bánh nướng màn thầu nào cả.

 

cũng lấy.”

 

Triệu Tốc cũng giống Cao Nhạc, chuẩn đồ ăn cho sáng mai.

 

Mấy khác ít nhiều đều chút ít. Trời lạnh thế , lúc nấu bữa tối thêm mấy cái bánh nướng và màn thầu ngũ cốc thể để đến ngày mai mà sợ hỏng, buổi sáng thể ngủ nướng thêm một lát mang lên núi ăn lúc đốn củi.

 

Đây đều là kinh nghiệm xương m.á.u mà họ đúc kết .

 

Mấy về phòng lấy trứng gà, bột mì các thứ sang, bột mì với đường là do Cao Nhạc và Triệu Tốc mang tới, lượng còn khá nhiều.

 

Sau đó cả nhóm quây quần với , ăn uống tưng bừng như đón tết.

 

Cắn một miếng, ai nấy đều nở nụ ngập tràn hạnh phúc.

 

Canh lòng dê đấy, thời buổi ngay cả ngày tết khéo cũng chẳng ăn, bởi vì đại đội bọn họ nuôi dê, chỉ nuôi vài con lợn mà thôi.

 

“Ngon quá mất, từ ngày về nông thôn đến giờ miếng thịt dê nào mồm cả, hu hu hu...”

 

Đang ăn ngon lành, Cao Nhạc - một thanh niên cao to vạm vỡ thế mà sụt sùi nấc lên.

 

Triệu Tốc khơi mào cũng rơm rớm nước mắt theo.

 

Những khác mắt ít nhiều cũng đỏ hoe, chủ yếu là gợi lên nỗi nhớ nhà da diết.

 

Cao Nhạc mếu máo: “Mùi vị giống hệt ở nhà , hồi ở nhà tháng nào cũng ăn một , giờ mấy tháng trời chẳng một miếng.”

 

Những khác:.

 

Cậu thực sự đang khoe khoang đấy chứ?

 

Bọn họ đừng là thịt dê, một tháng ăn một bữa thịt lợn thôi lắm .

 

Thôi , với hai ấm thì tuyệt đối thể đồng cảm , nếu tổn thương chỉ chính bọn họ mà thôi.

 

Dù ăn uống rôm rả nhưng ai nấy đều ăn ý gây tiếng động quá lớn.

 

Cuối cùng, bát canh lòng dê to đùng cả bọn quét sạch sành sanh, đêm nay là một đêm thỏa mãn từng .

 

Sau khi chào tạm biệt Tống Vi, lục tục kéo về phòng .

 

Chỉ Lưu Lâm Lâm là cứ lữa nán cùng.

 

“Có chuyện gì thì thẳng .”

 

Thấy cô ấp úng ngại ngùng, Tống Vi liền chủ động mở lời.

 

Lưu Lâm Lâm đỏ bừng mặt: “Chuyện đây xin cô, với ... cảm ơn cô nhé!”

 

Nói dứt lời, cô cắm đầu cắm cổ chạy biến, như thể sợ Tống Vi sẽ gặng hỏi thêm điều gì.

 

Tống Vi bật , nhún nhún vai.

 

Hắc Đản: “Chị ơi, chị cảm ơn chị chuyện gì thế ạ?”

 

Tống Vi: “Chắc là cảm ơn chị giúp cô rõ bộ mặt thật của tên tra nam đấy.”

 

 

Loading...