Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 94: Dê Núi, Đàn Sói

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế thì cháu tranh thủ nhanh chân lên đấy! Trong đại đội nhòm ngó Tống tri thanh ít . Dạo mấy thanh niên lúc công cứ gần giúp đỡ để lấy lòng, cơ mà Tống tri thanh hình như chẳng thông suốt chuyện , chê mấy đứa đó sức yếu bằng còn vướng chân vướng tay nên đuổi thẳng cổ.

 

Thằng Lâm Hữu Phú chắc cũng để ý con bé, nhưng Tống tri thanh nện cho một trận tơi bời. Mấy mụ già mất nết nhà họ Lâm còn định vu oan nhục danh tiết con gái nhà , cơ mà Tống tri thanh cũng dạng , trực tiếp vu ngược là Lâm lão thái tằng tịu với đàn ông...”

 

Vương đại nương thuật một lượt trận chạm trán đầu tiên giữa Tống Vi và nhà họ Lâm.

 

Lâm Chấn nhắc đến nhà họ Lâm thì sắc mặt sa sầm xuống, nhưng tiếp đến đoạn thì mắt sáng bừng lên.

 

Lâm Chấn thầm khen: Làm lắm!

 

Toi , càng tìm hiểu càng thấy Tống tri thanh đáng yêu hơn thế .

 

“Hắt xì...”

 

Tống Vi đang leo núi bỗng hắt một cái.

 

Hắc Đản ân cần hỏi han: “Chị Tống ơi, chị cảm lạnh ?”

 

Tống Vi gạt : “Sức khỏe chị thế mà cảm , chắc chắn là kẻ nào đang mưu hại chị .”

 

Vẻ mặt Hắc Đản lập tức trở nên nghiêm túc và cảnh giác cao độ, ai dám mưu hại chị Tống!

 

Tống Vi thấy điệu bộ cảnh giác như gà con của thằng bé liền bật ha hả.

 

“Chị trêu em đấy thôi! Hơn nữa cho dù kẻ hại chị thật thì chị cũng đ.ấ.m cho nó văng xa .”

 

Hắc Đản tự hào như thể thể một đ.ấ.m đ.á.n.h bay khác chính là bản .

 

“Chị Tống là giỏi nhất!”

 

Tống Vi tít mắt nhéo nhéo cặp má phúng phính mà vỗ béo cho thằng bé.

 

Cậu nhóc cũng ngoan ngoãn phối hợp để yên cho cô véo.

 

Mùa hết sạch nấm, Tống Vi và Hắc Đản rảo bước giữa rừng cây. Nơi tiến sâu trong núi, cũng chỉ tài cao gan lớn như Tống Vi mới dám mò tận đây.

 

Đương nhiên thi thoảng cũng vài thợ săn dạn dày kinh nghiệm chốn rừng sâu .

 

“Chị Tống ơi bên cũng cây thông, gốc nhiều quả thông lắm !”

 

Tống Vi giũ tung chiếc bao tải dứa bắt đầu nhặt.

 

Trên cành cây, một chú sóc nhỏ đang ôm quả thông khẽ rung rung cái đuôi, tò mò lẫn ngơ ngác cái sinh vật hai chân đang tranh giành thức ăn với .

 

“Chị Tống ơi đằng táo gai rừng, nhưng quả đó chua lắm ăn ngon .”

 

Tống Vi theo hướng tay thằng bé thì mừng rỡ. Quả táo gai vốn là sơn tra rừng, ăn trực tiếp thế dĩ nhiên là chua lòm, nhưng thứ còn nhiều cách chế biến khác cơ mà.

 

“Đi thôi, sang hái sơn tra nào!”

 

Quả sơn tra trông đỏ au bắt mắt cứ như ngon lành, nhưng thực tế chua đến ứa nước miếng.

 

Nhất là loại sơn tra mọc dại trong rừng .

 

Tống Vi cũng chẳng buồn trèo lên cây, cô trực tiếp ôm lấy cây sức lắc mạnh.

 

Những chùm quả sơn tra treo cây lập tức rụng lả tả xuống như trút mưa.

 

Hắc Đản gốc cây quả rơi trúng đầu kêu oai oái, nhưng trong tiếng kêu ngập tràn vẻ phấn khích.

 

Sau đó, một lớn một nhỏ liền cặm cụi nhặt những quả sơn tra còn nguyên vẹn.

 

Hắc Đản nhặt một quả to lên cẩn thận c.ắ.n thử một miếng, giây tiếp theo khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm , nước miếng tuôn ròng ròng.

 

“Chị ơi quả ăn dở lắm.”

 

Tống Vi lớn gõ nhẹ trán thằng bé một cái: “Ai bảo em ăn kiểu đó chứ! Chúng mang về kẹo hồ lô, mứt sơn tra dẻo với bánh sơn tra ăn.”

 

Tuy từng qua càng từng nếm thử, nhưng chỉ tên thôi thấy ngon tuyệt , Hắc Đản bắt đầu thèm thuồng.

 

Hắc Đản hỏi: “Chị Tống ơi mấy món đó chị đều hết ạ?”

 

Nụ mặt Tống Vi vụt tắt: “Làm ơn đừng hỏi những câu thất lễ như thế.”

 

Nếu cô mà thì tội gì cứ xách đồ sang nhờ Lý Quyên nấu nướng hộ cơ chứ?

 

Công thức nấu nướng các món ngon trong đầu Tống Vi thuộc làu làu nhiều. Ở thời mạt thế phế thổ nguyên liệu khan hiếm thì đành chịu, nhưng ngay cả khi tới đây, nguyên liệu đồ ăn đầy đủ cả , cô cũng từng thử dựa theo công thức mà tái hiện các món ngon.

 

Ngặt nỗi, rõ ràng cô đúng từng bước theo công thức nhưng thành phẩm nấu vẫn dở tệ hại.

 

Tuy khó nuốt, nhưng vốn là vô cùng quý trọng lương thực nên cô và Hắc Đản vẫn c.ắ.n răng nuốt sạch đống đồ ăn dở tệ đó.

 

Cơ mà nếu thể ăn ngon thì cô cũng chẳng tự đày đọa bản ăn đồ dở, thế thì quá thiếu tôn trọng nguyên liệu nấu ăn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-94-de-nui-dan-soi.html.]

“Haizz...”

 

Một lớn một nhỏ đồng thanh thở dài thườn thượt.

 

Hắc Đản vỗ vỗ cánh tay Tống Vi như an ủi: “Chị Tống đừng buồn, đợi em học nấu ăn sẽ nấu món ngon cho chị ăn!”

 

là một đứa nhóc ngoan ngoãn!

 

Tống Vi xoa xoa đầu thằng bé, quả là uổng công cô chăm bẵm cho ăn ngon uống sướng bấy lâu nay.

 

Nhặt hơn nửa gùi sơn tra, Tống Vi bắt gặp một cây táo chua rừng.

 

Cái giống táo chua , ngay cả hồi Hắc Đản bỏ đói cũng chẳng thèm đụng tới.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nó còn chua gắt hơn cả sơn tra gấp bội, nuốt trôi nổi.

 

hai mắt Tống Vi sáng rực lên.

 

Thứ cũng thể chế biến thành một món ăn vặt tuyệt hảo, bánh mứt táo chua.

 

Cô xắn tay áo lên chuẩn tay thu hoạch.

 

“Chị Tống ơi quả đó ăn ngon , chua c.h.ế.t luôn á!”

 

Còn nếm thử mà mặt Hắc Đản nhăn tít , khoang miệng bắt đầu tiết nước bọt ngừng.

 

Tống Vi bảo: “Yên tâm , chị ăn trực tiếp .”

 

Bỗng nhiên sắc mặt cô đông cứng , cô túm lấy Hắc Đản một tay xách bổng thằng bé thoan thoắt trèo tót lên một cây đại thụ bên cạnh.

 

“Sao thế...”

 

“Suỵt... Đừng lên tiếng, thứ gì đó đang kéo tới.”

 

Cô bịt chặt miệng Hắc Đản . Chỉ trong vòng vài phút , những tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn vang lên rầm rập trong rừng, thoang thoảng còn thấy tiếng sói tru rợn .

 

Hắc Đản trừng to mắt, là bầy sói!

 

Trong rừng sâu thú hoang nhiều, chỉ loài ăn cỏ mà còn cả thú ăn thịt hung dữ, đây mới chính là lý do khiến dân làng ai dám bén mảng chốn thâm sơn cùng cốc.

 

Thế nhưng thứ đầu tiên lọt tầm mắt của hai bầy sói, mà là một đàn dê núi đang hoảng loạn tháo chạy thục mạng.

 

Dê núi!

 

Tống Vi chòng chọc đàn dê núi đang nháo nhác chạy trốn, nước miếng suýt nữa thì rỏ ngoài, là do thèm thịt.

 

Dê núi hoang, thịt dê nướng thơm phức...

 

Đột nhiên một con sói trưởng thành to lớn lao vút nhảy chồm lên lưng một con dê núi tụt phía , hàm răng sắc nhọn ngoạm chặt lấy xương sống của nó.

 

Tiếp đó, những con sói khác lao nhanh tới vồ lấy đàn dê, một con dê nữa c.ắ.n ngã gục.

 

“Be he!”

 

Con dê núi c.ắ.n sức giãy giụa kêu la t.h.ả.m thiết.

 

Những con dê núi chạy phía thoáng dừng ngoái đầu một cái lập tức cắm đầu cắm cổ chạy tiếp thèm đầu .

 

Bởi vì thêm nhiều con sói khác xông tới, hai con dê núi c.ắ.n nhanh tắt thở.

 

Đàn sói mười mấy con, tổng cộng c.ắ.n c.h.ế.t hai con dê núi trưởng thành.

 

Lượng thức ăn lẽ đủ nên chúng tiếp tục đuổi theo đàn dê nữa.

 

Con sói đầu đàn bên cạnh xác dê núi ngửa cổ hú lên một tiếng đầy uy nghiêm, đó là kẻ đầu tiên x.é to.ạc bụng con mồi, lôi nội tạng bên trong bắt đầu ngấu nghiến.

 

Những con sói khác tuy cũng thèm thuồng nhưng lệnh của sói đầu đàn thì chẳng con nào dám bén mảng gần.

 

Sói đầu đàn ngậm quả tim dê núi sang một bên gặm, lúc bầy sói mới dám xông lên hung hãn giằng xé từng mảng thịt xác dê.

 

Cảnh tượng phần quá đỗi đẫm máu, Tống Vi đưa tay định che mắt Hắc Đản .

 

Hắc Đản khẽ né tránh, đôi mắt sáng ngời chòng chọc đàn sói hoang dã.

 

Cũng may là nhờ săn dê núi nên mùi m.á.u tanh nồng nặc ở hiện trường che lấp thở, đàn sói mới phát hiện hai đang trốn cây.

 

Tuy nhiên con sói đầu đàn dường như chút cảnh giác, ăn xong quả tim liền nghếch cái đầu dính đầy vệt m.á.u lên đ.á.n.h trong khí một hồi lâu.

 

thấy gì bất thường, nó dựng đôi tai lên tiếp tục cắm cúi ăn thịt.

 

Chưa đầy một tiếng đồng hồ , một con dê núi bầy sói róc sạch thịt chỉ còn trơ bộ xương trắng.

 

Con dê núi còn bầy sói cùng tha rời khỏi nơi đó.

 

 

Loading...