Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 93: Đáng Yêu!

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn tùy tiện nấu chút đồ ăn lót đang chuẩn và cơm miệng thì Vương đại nương tất tưởi chạy xộc .

 

“Cậu Lâm Chấn ơi, Lâm Chấn nhà đấy? Bác nhé!”

 

Lâm Chấn cạn lời.

 

Mặt tối , mấy bà thím bà bác thích lo chuyện bao đồng để cho yên , như thể ế vợ đến nơi bằng.

 

Anh gặm củ khoai lang nhảy lò cò một chân ngoài. Ở cổng sân, Vương đại nương trông thấy thì mắt sáng rực lên bước .

 

“Cậu Lâm Chấn ...”

 

“Bác ơi, cháu xem mắt , cháu chẳng ý định đó, nếu bác sang vì chuyện thì thôi đừng nhắc nữa nhé.”

 

Vương đại nương nghẹn lời một thoáng: “Không cháu bảo tìm đứa nào da trắng, mặt còn đ.á.n.h ?”

 

Lâm Chấn gặm hết củ khoai trong hai ba miếng: “Sao ạ? Bác tìm cho cháu nào chịu đòn giỏi chắc? Người thù oán gì với bác mà bác hố thế, cần thế ạ.”

 

Vương đại nương lườm một cái: “Bác chỉ hỏi cháu một câu thôi, cháu chịu đòn giỏi ?”

 

Lâm Chấn: “???”

 

Chưa để kịp mở miệng, Vương đại nương đưa mắt đ.á.n.h giá từ xuống một lượt gật gù.

 

“Nhìn cái hình của cháu chắc là chịu đòn lắm đây, chỉ điều đợi cái chân của cháu lành lặn hơn chút mới .”

 

Lâm Chấn chút hoang mang, bà bác rốt cuộc tới để mối cho thật ?

 

Vương đại nương ghé sát hạ giọng bảo : “Chuyện là thế , dạo bọn bác chẳng tiện mồm giới thiệu đối tượng cho Tống tri thanh , cháu đoán xem cô thế nào?”

 

Lâm Chấn nhướn mày: “Tống tri thanh nào ạ?”

 

“Đại đội mỗi một cô Tống tri thanh chứ còn ai đây nữa!”

 

Là cái cô Tống tri thanh trông dáng nhỏ nhắn, thích hóng chuyện, còn từng mù quáng thích cái gã mặt trắng họ La và đang nuôi nấng em trai ruột của đấy .

 

“Cô thế nào ạ?”

 

Lâm Chấn bắt đầu thấy hứng thú, liền thẳng dậy.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Cô bảo tìm cao từ mét tám trở lên, dáng cơ bụng sáu múi tám múi, mặt mũi ưa và quan trọng là chịu đòn giỏi.”

 

Lâm Chấn cạn lời: Sao quen tai thế nhỉ?

 

À, thì cũng chẳng khác mấy so với điều kiện lúc nãy, chỉ là đổi đối tượng thành đàn ông mà thôi.

 

Vương đại nương vỗ đét đùi một cái khiến Lâm Chấn giật b.ắ.n .

 

“Cháu bảo khéo cơ chứ, hai đứa cháu chẳng lớn lên y hệt như tiêu chuẩn đối phương đặt ! Cả hai đứa đều giỏi đ.á.n.h , xích mích gì mà choảng thì chẳng ai thiệt thòi cả. Bác cho cháu , cháu đừng Tống tri thanh nhỏ con thế mà lầm, sức lực con bé khỏe ghê gớm lắm đấy. Đi rừng về cõng một gùi đồ đầy ắp kéo lê một khúc gỗ to tướng bằng ngần mà nhẹ bẫng...”

 

Vương đại nương lải nhải kể một tràng chuyện Tống Vi khỏe như thế nào, đó nét mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

 

“Tiếc thật đấy, ban đầu bác định giới thiệu cháu trai bác cho Tống tri thanh, con bé ngoài chuyện khỏe quá mức, mồm mép nhanh nhảu và chịu chịu thiệt thì cái gì cũng , ngặt nỗi thằng cháu bác chịu đòn .”

 

Nói đoạn, bà sang hỏi Lâm Chấn: “Cháu thấy thế nào?”

 

Lâm Chấn hé miệng thốt chữ “Cháu...” thì Hắc Đản chạy tọt , cùng còn cả Tống Vi.

 

Anh lập tức ngậm miệng .

 

Hắc Đản ôm trong lòng một hũ sốt nấm: “Anh ơi, chị Tống bảo em mang cái sang cho .”

 

Tống Vi đính chính: “Đấy là phần của em.”

 

Nấm là do cô và Hắc Đản cùng hái, thành sốt nấm thì dĩ nhiên cũng một phần của thằng bé.

 

Nghĩ đến chuyện Lâm Chấn là ruột của Hắc Đản, giải ngũ về quê đến nhà cũng chẳng còn mà mua căn nhà , đồ đạc bên trong chắc chắn còn thiếu thốn nhiều, nên cô mới bảo Hắc Đản ôm một hũ sốt nấm mang sang.

 

Món ăn kèm với bánh nướng màn thầu thì thơm ngon hết sảy.

 

Lâm Chấn sang Tống Vi, trong đầu bỗng nhiên nảy mấy chữ.

 

“Da trắng, mặt , giỏi đ.á.n.h ...”

 

Mẹ kiếp, trùng khớp từng li từng tí với điều kiện thế ! Không , vứt hết mấy thứ vớ vẩn khỏi đầu ngay.

 

“Bác Vương cũng ở đây ạ.”

 

Tống Vi đeo gùi lưng cất tiếng chào Vương đại nương.

 

Vương đại nương hớn hở Tống Vi Lâm Chấn, đúng là càng càng thấy ưng bụng, càng càng thấy xứng đôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-93-dang-yeu.html.]

 

Thế nhưng bà thể sang bàn chuyện với Lâm Chấn, chứ giờ mặt cả hai đứa thì chẳng tiện thẳng với Tống tri thanh.

 

con gái nhà da mặt mỏng, bà thể tìm dịp khác để hỏi riêng .

 

Tống Vi: “???”

 

Ánh mắt ý gì đây?

 

Lâm Chấn hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt của Vương đại nương, hiếm hoi lắm mới thấy vành tai đỏ bừng lên.

 

Gã đàn ông cao lớn thô kệch bỗng chốc cảm thấy chút ngượng ngùng lúng túng.

 

“Khụ... Cảm ơn cô nhé Tống tri thanh.”

 

Tống Vi xua tay: “Nấm là với Hắc Đản cùng lên núi hái về, thằng bé cũng phần. Anh là ruột của nó, mang biếu một ít cũng là lẽ đương nhiên.”

 

Hắc Đản ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên đầy tự hào: “Chị Tống món sốt nấm ngon tuyệt đỉnh luôn!”

 

Tống Vi đỏ mặt, cái thằng nhóc dám mở mắt mò thế .

 

“Không , nấu nướng, món là nhờ một cô tri thanh khác giúp đấy.”

 

Tay nghề nấu nướng của cô thằng nhóc còn , hươu vượn!

 

Làn da Tống Vi vốn trắng trẻo, thuộc tạng phơi nắng đen , từ lúc về nông thôn chạy nhảy ngoài đồng ngoài bãi suốt mà chẳng hề đen chút nào.

 

Lúc mặt nóng lên, làn da cô ửng hồng phơn phớt như trái đào chín, trông vô cùng ưa .

 

Vốn dĩ nếu là thì qua cũng chẳng nảy sinh ý nghĩ gì, nhưng Vương đại nương vun một thôi một hồi, ánh mắt Lâm Chấn tự chủ mà liếc về phía khuôn mặt Tống Vi.

 

Đáng yêu thật!

 

Sau khi hai chữ xẹt qua trong đầu, Lâm Chấn hít sâu một lạnh. Toi , đầu óc chập mạch , thể nghĩ tới hai chữ “đáng yêu” để miêu tả một chứ!

 

“Anh thế?” Hắc Đản lo lắng .

 

Tuy rời xa chị Tống để về ở với ruột, nhưng bé vẫn quan tâm đến trai .

 

Chỉ điều chị Tống trong lòng xếp vị trí thứ nhất, ruột cũng xếp .

 

Tống Vi cũng đưa mắt sang.

 

Lâm Chấn cố giữ vẻ trấn tĩnh, chỉ là vành tai càng đỏ hơn đôi chút, nhưng da ngăm đen nên nếu kỹ thì khó mà nhận .

 

“Không , nãy chân nhói đau một cái thôi.”

 

Mọi cũng chẳng hề nghi ngờ gì, ngay cả Vương đại nương cũng đưa mắt lo lắng một cái.

 

“Hay là để bác gọi ông thầy lang chân đất trong làng tới xem cho cháu nhé? Cái chân của cháu tĩnh dưỡng cho cẩn thận, cho dù dồn sức mạnh nữa thì ít nhất cũng bình thường , chứ thì chẳng đứa con gái nào chịu về sống cùng cháu .”

 

Trước đó Lâm Chấn cũng chẳng mấy để tâm, đằng nào dưỡng khỏi cũng thể trở trạng thái đỉnh cao để về đơn vị, nhưng bây giờ... lén liếc Tống Vi một cái.

 

Tống Vi nhạy bén phát hiện ánh mắt , nhưng trong lòng mờ mịt hiểu.

 

Anh ý gì thế? chữa bệnh.

 

Lâm Chấn thầm nghĩ: chữa cái chân cho đàng hoàng . Anh nhớ ở bên chuồng bò một ông lão thầy t.h.u.ố.c Đông y điều về đây cải tạo, tìm dịp lén lút sang nhờ ông khám xem .

 

Tống Vi vốn dĩ định dắt Hắc Đản lên núi, sang đưa hũ sốt nấm cho Lâm Chấn chỉ là tiện đường mà thôi.

 

Cô và Hắc Đản nhanh chóng rời .

 

Lâm Chấn dõi mắt theo bóng dáng hai .

 

Một lát , Vương đại nương đột nhiên lên tiếng: “Cậu Lâm Chấn thấy thế nào, Tống tri thanh đấy chứ?”

 

Lâm Chấn thu hồi tầm mắt: “Cô là một cô gái , nhưng chắc gì để mắt tới một gã thô kệch như cháu.”

 

Anh thừa nhận, trong lòng chút rung động xao xuyến.

 

Bản tính Lâm Chấn vốn kẻ lề mề ngượng ngùng, hễ nảy sinh ý nghĩ thì sẽ trốn tránh.

 

Mắt Vương đại nương sáng rực lên: “Sao hả, cháu ưng con bé ?”

 

Lâm Chấn đáp lời.

 

Vương đại nương vỗ mạnh bắp tay một cái, kết quả tự đau tay .

 

Cái thằng ăn cái gì mà bắp tay rắn chắc như tảng đá thế !

 

 

Loading...