Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 91: Hối Hận Vì Đã Mang Ghế Cho Anh Trai!

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi liếc một cái nhịn bật thành tiếng.

 

Xung quanh cũng ít bật y như cô.

 

“Ha ha ha... Vương Tiểu Hoa, cô nới lỏng tay chút , La tri thanh sắp cô ôm đến nghẹt thở c.h.ế.t kìa.”

 

Vương Tiểu Hoa , vội vàng buông cánh tay đang ghì chặt cổ La Nghiệp Thành .

 

“Em xin Nghiệp Thành, tại em kích động quá, ?”

 

Toàn La Nghiệp Thành run lên bần bật vì tức giận.

 

“Cô cút !”

 

Hai chữ gần như nghiến qua kẽ răng mà thốt . Vốn dĩ với tình cảnh hiện tại, việc đắc tội với cháu gái của thôn trưởng là điều vô cùng thiếu khôn ngoan.

 

giờ đây bao nhiêu xúm chê , chuyện chẳng khác nào x.é to.ạc thể diện của ném xuống đất mà giẫm đạp. La Nghiệp Thành sụp đổ tâm lý.

 

Lúc gần như mất hết lý trí, hai mắt đỏ ngầu, chỉ xé xác tất cả những kẻ đang xem trò ở đây.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Vương Tiểu Hoa một chữ “cút” tổn thương đôi chút, nhưng nhanh đó cô tự an ủi bản để sốc tinh thần.

 

“Em xin Nghiệp Thành, thì cứ rõ với em . Vừa nãy em cố ý , tha thứ cho em nhé. Anh xem, đến nước thì những thích như Khương Tiểu Uyển, Lâm Tiểu Thảo, thậm chí cả Tống tri thanh đều chẳng ai thèm quan tâm đến nữa, chỉ mỗi em để tâm thôi. Em thật lòng thích mà.”

 

Tống Vi đang hóng hớt ăn dưa, nụ mặt dần dần tắt ngấm.

 

Sao tự dưng dính cả phần cô đây thế ?

 

Vương đại nương cất cái giọng sang sảng gào lên: “Vương Tiểu Hoa, mày đừng ăn hàm hồ! Tống tri thanh sớm chẳng thèm thích La tri thanh nữa . Mấy đứa con gái mày kể thì chỉ mỗi mày là ngốc nhất, nông nỗi mà mày vẫn còn mơ tưởng gả cho La tri thanh, tha hồ mà hối hận nhé!”

 

Lâm Chấn đầu sang hỏi Hắc Đản: “Chị Tống của em thích cái tên mặt trắng nhỏ thật ?”

 

Hắc Đản gãi đầu gãi tai: “Chắc là ạ, mắt của chị Tống em thể kém cỏi thế .”

 

Lâm Chấn hừ một tiếng: “Thế thì chỉ là mắt kém, thế là mù mắt luôn !”

 

Cái gã mặt trắng đó, nhân phẩm chẳng còn yếu ớt ẻo lả, loại một nắm đ.ấ.m của thể đập bẹp vài đứa.

 

Tống Vi bĩu môi, con bé Vương Tiểu Hoa tung chiêu công kích bừa bãi thế ?

 

La Nghiệp Thành chịu nổi nữa, gần như phát điên đuổi Vương Tiểu Hoa ngoài đóng chặt cửa nữa.

 

Vương Tiểu Hoa lo lắng sốt ruột gọi với trong mấy tiếng.

 

“Cút!”

 

Thấy La Nghiệp Thành nổi giận thật sự, Vương Tiểu Hoa rụt cổ giậm chân một cái.

 

“Vậy Nghiệp Thành cứ suy nghĩ kỹ nhé, hôm khác em sang tìm !”

 

Dứt lời, Vương Tiểu Hoa xoay , tức tối đến đỏ hoe cả mắt.

 

“Đều tại cứ xúm xem trò vui! Anh Nghiệp Thành da mặt mỏng, giờ các cho tức giận , chịu cưới thì tính ?!”

 

Tống Vi nhếch môi, dẫu dân phong vùng Đông Bắc đanh đá bộc trực, nhưng cái kiểu như Vương Tiểu Hoa thì đúng là hiếm khó tìm.

 

Đây chẳng còn là đanh đá nữa, mà là tình yêu cho mụ mẫm, đầu óc úng nước đến mức mất hết khôn ngoan .

 

Cơ mà cũng , từ nãy đến giờ dường như chẳng thấy bóng dáng ai bên nhà thôn trưởng xuất hiện cả.

 

Vương Tiểu Hoa bỏ , nhưng dư âm mà cô để vẫn tan. Mọi xúm xít , mồm miệng bàn tán rôm rả ngớt.

 

“Sao nhà thôn trưởng chẳng thấy ai thò mặt thế nhỉ?”

 

“Mất mặt quá chứ ! Nếu đổi là cháu gái tao thì tao cũng chẳng dám thò mặt . Con bé Vương Tiểu Hoa đúng là quyết tâm đ.â.m đầu La tri thanh , mười con bò kéo cũng chẳng . Nhà thôn trưởng đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , mắng cũng mắng , thế mà con ranh bướng như trâu, cứ khăng khăng bảo La tri thanh là , bọn Khương Tiểu Uyển chắc chắn sẽ hối hận các kiểu.

 

Mày xem đấy lời cơ chứ! Cũng may nó con cháu nhà tao, chứ tao chẳng nhịn mà vả cho một phát . Tự mất mặt đành, đằng còn kéo theo cả nhà cùng nhục nhã lây.”

 

Những khác ai nấy đều gật đầu tán đồng lia lịa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-91-hoi-han-vi-da-mang-ghe-cho-anh-trai.html.]

“Không , lát về tao dặn dò cháu gái tao cho cẩn thận. Sau đứa nào mà dám học đòi theo con Vương Tiểu Hoa thì bà đây tống cổ khỏi nhà cho ở riêng ngay, nhà tao phúc gánh nổi cái thứ mất mặt .”

 

“Cái La tri thanh rốt cuộc ngón nghề gì mà khiến con Vương Tiểu Hoa mê mẩn đến thế ? Mấy bà bảo xem liệu hai đứa nó chui đống rơm với ? Chẳng lẽ La tri thanh trông ngợm mảnh khảnh gầy gò thế mà chuyện giường chiếu khỏe lắm ?”

 

“Làm gì chuyện đó! Nếu mà chui đống rơm thật thì khéo con Vương Tiểu Hoa chẳng tha thiết đến mức .”

 

Nói qua một hồi, đám đàn bà con gái bắt đầu chuyển sang chuyện tục tĩu bậy bạ. Mấy ông lão ngang qua chỉ chắp tay lưng lắc đầu ngán ngẩm bước nhanh chỗ khác.

 

là cái lũ đàn bà hổ, hễ tụ tập một chỗ là cái gì cũng dám bốc phét mồm!

 

Tống Vi tới bế Hắc Đản xuống.

 

Người trong sân tuy tản bớt nhiều, nhưng vẫn còn ít kẻ ở .

 

Chỉ điều họ đổi mục tiêu hóng chuyện, chuyển sang vây quanh Lâm Chấn.

 

“Này Lâm Chấn, chân cẳng thế liệu còn xuống đất nữa ? Có bộ đội lính nữa đấy?”

 

Đây là điều mà ai nấy đều tò mò.

 

Lâm Chấn nhảy từ tường xuống, chỉ dùng một chân nhưng vẫn vững vàng chống đỡ bộ cơ thể.

 

Anh tranh thủ đáp lời: “Vẫn tạm ạ. Không lính nữa thì cháu về quê ruộng, chẳng c.h.ế.t đói .”

 

Lâm Chấn trả lời một cách phóng khoáng, thẳng thắn, xung quanh cũng ai dùng ánh mắt kỳ thị .

 

“Thế là giải ngũ thật , thế thì tiếc quá mất! Đi lính bao nhiêu, công việc vẻ vang mà tiền phụ cấp cũng ít đúng ? Giờ về ruộng thì kiếm mấy đồng bạc .”

 

Lâm Chấn chẳng mấy bận tâm đáp: “Ăn no bụng là ạ.”

 

“Cũng , thể hình thế chắc khỏe như vâm, đợi chân khỏi hẳn thì một ngày kiếm mười điểm công khó gì. Không những ăn no mà còn tích cóp ối lương thực chứ.”

 

“Lâm Chấn , về thì Hắc Đản theo về sống chung ? Cơ mà dạo thằng bé Hắc Đản hỏng cái đồng hồ đeo tay của Tống tri thanh, cô Tống bảo thằng bé qua việc trừ nợ. bọn thấy thằng bé ở chỗ cô Tống sướng hơn hồi ở nhà họ Lâm gấp bội phần, em trai gầy gò thế nào ...”

 

Mấy bà thím thích lo chuyện bao đồng mồm mép nhanh nhảu cứ lải nhải giải thích ngọn ngành lý do vì Hắc Đản ở chỗ Tống Vi.

 

Chuyện Lâm Chấn quả thật hề , bởi vì ngày nào trong miệng thằng nhóc cũng là chị Tống thế , chị Tống thế .

 

Lâm Chấn cũng hề tỏ mất kiên nhẫn. Thân hình to lớn vạm vỡ một đám thím, bác vây quanh câu dặm câu , vẫn lắng chăm chú.

 

Hơn nữa còn theo bản năng đưa mắt sang phía Tống Vi, dù nhân vật trung tâm trong câu chuyện lúc còn cả cô thanh niên tri thanh nhỏ nhắn nữa.

 

... Tống Vi lúc đang thảnh thơi c.ắ.n hạt dưa.

 

Cứ như thể đang bàn tán chẳng liên quan gì đến cô .

 

Lâm Chấn thầm nghĩ: Không lúc nãy là hạt thông , giờ biến thành hạt dưa ?

 

Hắc Đản từ trong phòng bê một chiếc ghế đẩu.

 

“Anh , cái chân giữ gìn cẩn thận thì mới mau khỏi .”

 

Lâm Chấn nghĩ bụng, thằng em ruột xem vẫn quan tâm đến .

 

Trong lòng dâng lên chút áy náy, thì đợi lúc trả thù, sẽ nện cho đám nhà họ Lâm một trận tơi bời hơn nữa để bù đắp cho nó .

 

Lâm Chấn xuống, là chiếc ghế trông như nhỏ hẳn một vòng, khiến cho đôi chân dài ngoằng của vẻ co ro chật chội.

 

Hắc Đản mấy bà thím bàn tán chuyện khi nào trai sẽ đón về sống chung, cả lập tức như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Cậu bé hối hận vì mang ghế cho trai !

 

Niềm vui sướng khi ruột trở về bỗng chốc tan biến sạch sành sanh. Sao quên mất chuyện chứ, ruột về thì sẽ tách khỏi chị Tống còn !

 

“Em về ! Em ở chỗ chị Tống đang sống lắm!”

 

Thằng bé Hắc Đản vội chạy tót đến bên cạnh Tống Vi ôm chặt lấy cánh tay cô, ánh mắt trai đầy vẻ cảnh giác.

 

Khác hẳn một trời một vực so với cái dáng vẻ nhiệt tình dâng hồng sấy dẻo chạy bê ghế cho trai lúc nãy.

 

 

Loading...