Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 90: Lợn Rừng Ăn Không Được Cám Tinh!
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng chí nào đó thủ tuyệt vời khi trèo lên tường liền xuống, chỉ thủ mà khả năng giữ thăng bằng cũng đỉnh, tường thả hai chân lơ lửng thành vấn đề.
Bé Hắc Đản ngay bên cạnh , qua một đoạn nữa là Tống Vi.
Lâm Chấn ngay ngắn, một bàn tay trắng trẻo mềm mại thanh mảnh chìa mặt .
Anh theo bàn tay đó, là Tống Vi.
“Hạt thông, ăn ?”
Nể tình là ruột của Hắc Đản nên chia cho một chút.
Hạt thông , cái thứ bé tí tẹo đó gì mà ăn.
Trong lòng nghĩ nhưng Lâm Chấn vẫn xòe tay .
Lòng bàn tay chỉ to mà vết chai sạn còn nhiều, thô ráp, làn da đặt cạnh bàn tay của Tống Vi đen hơn hẳn mấy tông màu.
đàn ông đích thực chẳng sợ đen. Lâm Chấn chỉ sợ đen, nếu da mà trắng trẻo thì mới thấy kinh hãi thật sự.
Tống Vi đặt một nắm nhỏ hạt thông tay , mắt kìm liếc .
Rõ ràng tay cô nắm gần như đầy ắp, nhưng đặt trong tay Lâm Chấn thì ít ỏi đến đáng thương. Làm như cô keo kiệt lắm .
“Thứ gì ngon mà ăn?”
Lâm Chấn ném thẳng mấy hạt mồm, vỏ còn bóc, nhai rồm rộp giòn tan.
Khóe môi Tống Vi giật giật, thế mà cũng nhai , răng thật đấy.
“Không ăn thế , ngốc quá, vỏ ăn !”
Hắc Đản nổi nữa, mẫu cho Lâm Chấn cách ăn đúng chuẩn.
Lâm Chấn liếc mắt sang: “Anh mày chẳng rõ hơn em, chỉ là cái thứ vốn bé bằng hạt tiêu , còn vứt bỏ hai mảnh vỏ thì còn cái thá gì để ăn nữa?”
Tống Vi nhịn nổi buông một câu mỉa mai: “ là lợn rừng ăn nổi cám tinh!”
Tai Lâm Chấn khẽ động: “Cô gì cơ?”
Ánh mắt Tống Vi thẳng về phía : “Không gì, ăn dưa .”
Lâm Chấn từ “ăn dưa” trong miệng cô nghĩa là gì, chỉ thầm nghĩ đám tri thanh ở thành phố lớn chuyện ai cũng kỳ quặc thế ? Đi xem trò vui thì cứ bảo xem trò vui, liên quan gì đến ăn dưa?
cũng hỏi, ánh mắt theo trong sân điểm tri thanh.
Vương Tiểu Hoa giữa sân gọi La Nghiệp Thành một hồi lâu, cái giọng cố tình bóp nghẹt gọi “ Nghiệp Thành”, mà thái dương Lâm Chấn giật giật liên hồi.
Không chứ, ai dạy cô chuyện kiểu đó ? Cổ họng ai bóp nghẹt ?
Vương Tiểu Hoa đương nhiên là học theo các nữ tri thanh.
Cô thấy nữ tri thanh xinh , ăn cũng nhỏ nhẹ dịu dàng nhiều đàn ông thích , nên thầy tự học, mặt thích liền bóp nghẹt giọng chuyện.
... cái giọng ồm ồm nguyên bản bỗng nhiên bóp nghẹt , nó còn quái dị hơn cả cái thứ chẳng ngô khoai, khiến đám vây xem xung quanh nghiêng ngả.
Vương Tiểu Hoa tự cho là thâm tình và tự cảm động chính , cô cảm thấy quả thật yêu Nghiệp Thành đến c.h.ế.t sống , Nghiệp Thành chắc chắn cũng sẽ cảm động vì một như cô .
Đâu rằng La Nghiệp Thành hận thể khiến cô biến mất ngay lập tức.
Gã chặn cửa thật sự dám nhúc nhích một li, chỉ sợ Vương Tiểu Hoa nghĩ quẩn xông túm gã ngoài cùng mất mặt.
Trong thời gian ngắn ngủi mà mất mặt đến hai , La đại tài t.ử yêu thể diện biểu thị chịu đựng nổi.
“Chuyện là thế nào? Cổ họng cô gái lọt gió , chuyện ngứa tai thế ?”
Lâm Chấn mà khó chịu vô cùng, nhịn sang chuyện với Tống Vi.
Tống Vi thảy hạt thông thơm lừng miệng, thầm nghĩ hỏi đúng đấy.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-90-lon-rung-an-khong-duoc-cam-tinh.html.]
Thế là cô xắn tay áo, đem mối ân oán tình thù giữa Vương Tiểu Hoa, La Nghiệp Thành, Khương Tiểu Uyển và Lâm Tiểu Thảo kể rành mạch một lượt.
Tốc độ của cô nhanh, nhưng giọng trong trẻo êm tai như chim hoàng oanh, cùng đẳng cấp với cái giọng bóp nghẹt của Vương Tiểu Hoa.
Lâm Chấn thầm nghĩ, hóa thấy giọng điệu nũng nịu khó , chuyện chủ yếu xem là ai , cô Tống tri thanh chuyện êm tai phết.
Tống Vi bất kể là nguyên bản cô đều là Hải Thị, chuẩn miền Nam, giọng khác với cái giọng oang oang của miền Bắc, chuyện bình thường cũng mang theo nét mềm mại dịu dàng.
Cô đến khô cả cổ, chép chép miệng uống nước. leo xuống rót nước thì lỡ mất trò , Vương Tiểu Hoa một cái cô thấy nhịn một chút cũng chẳng .
Còn Lâm Chấn khi xong ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện thì cảm thấy tam quan của sắp vỡ vụn từng mảnh.
“Cái thứ quái quỷ gì ? Nhân phẩm của tên La tri thanh nát như thế mà con bé ngốc vẫn nằng nặc đòi gả cho , đầu óc úng nước đấy?”
Vì quá kinh ngạc nên giọng Lâm Chấn khá to.
Mọi xung quanh đều sang, lúc mới ngạc nhiên phát hiện tường thế mà nhân vật chính trong câu chuyện bàn tán hôm qua của đang chễm chệ.
Chính là Lâm Chấn của làng họ, bộ đội giải ngũ trở về.
“Cháu là thằng Chấn đúng ? Đến từ lúc nào chẳng tiếng nào thế.”
Mấy bà thím chân tường cách Lâm Chấn xa nhiệt tình chào hỏi .
Lâm Chấn: “... Cháu thế nào ? Cháu tới đây rống lên một tiếng chắc? Thím đùa câu chẳng vui tí nào.”
Vương Tiểu Hoa gào lên khản cả giọng: “Các căn bản hiểu điểm của Nghiệp Thành! Anh chỉ là quá ưu tú thôi, một ưu tú như Nghiệp Thành mấy cô gái thích chẳng là chuyện quá đỗi bình thường ? Các chẳng hiểu cái gì cả, dựa mà bảo nhân phẩm !”
Mọi chuyển sự chú ý về phía Vương Tiểu Hoa, nhưng cũng bắt chuyện với Lâm Chấn, hỏi han xem cái chân của thế nào , còn bộ đội nữa .
Ôi chao, hai cái chuyện vui dồn một chỗ thế , bọn họ chỉ một đôi mắt một cái miệng, chỗ nào cũng chỗ nào cũng hỏi thăm cả!
Lâm Chấn cũng cạn lời phát ngôn ngớ ngẩn của Vương Tiểu Hoa.
“Đầu óc cô vấn đề gì thật chứ? Xong , con bé coi như vứt , con cái nhà ai thế?”
Câu Hắc Đản trả lời: “Nhà bác thôn trưởng đấy ạ.”
Giọng điệu Lâm Chấn mang theo vài phần nghi hoặc: “Nhà thôn trưởng á? Người nhà chú đầu óc vấn đề gì .”
Bà thím bên đỡ lời: “Thế thì , dạy dỗ đàng hoàng thôi, ai mà dám đảm bảo con cháu nhà đứa nào đầu óc cũng bình thường .”
Vương Tiểu Hoa: “Anh Nghiệp Thành, thế? Sao còn đây, nhà con tiện nhân Khương Tiểu Uyển đ.á.n.h nặng quá giờ vẫn khỏi ? Em đến thăm .”
Vừa cô vô cùng lo lắng bước về phía phòng của La Nghiệp Thành.
La Nghiệp Thành: Cô đừng qua đây!
Đáng tiếc sự việc chẳng như mong , Vương Tiểu Hoa dựa khối lượng cơ thể mũm mĩm cùng sức lực to khỏe đặc trưng của Đông Bắc, đẩy một phát tung cửa .
Kẻ vô dụng La Nghiệp Thành chắn ở cửa căn bản chẳng cản nổi, đẩy ngã sóng soài xuống đất.
Vương Tiểu Hoa bước thấy liền gào t.h.ả.m thiết.
Sao thế thế?
Không chỉ Tống Vi tò mò, tất cả đều tò mò.
Tống Vi nhảy tót xuống tường, dùng tốc độ cực nhanh phi thẳng tới tiền tuyến hóng dưa.
Sau đó liền thấy La Nghiệp Thành Vương Tiểu Hoa túm cổ lôi xềnh xệch từ đất dậy.
Lâm Chấn mà ngây cả , trời đất ơi cô nữ tri thanh trông yếu đuối mong manh dễ bắt nạt thế , mà tay chân thoăn thoắt chạy nhanh dữ ?
Lúc Tống Vi thấy La Nghiệp Thành Vương Tiểu Hoa một tay túm thốc từ đất lên.
Vương Tiểu Hoa ôm chầm lấy La Nghiệp Thành gào lớn: “Anh Nghiệp Thành , thế nào ? Em ngay con tiện nhân Khương Tiểu Uyển là chổi mà, còn cưới nó mấy thằng trai của nó đ.á.n.h nông nỗi , cũng vững nổi nữa ! Không , em đưa đến chỗ bác sĩ làng khám xem , tuyệt đối chuyện gì đấy.”
Hôm nay việc ngoài nên muộn, còn một chương xong lát nữa sẽ cập nhật .