Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 89: Coi Thường Người Khác Quá Nhỉ
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn năm nay 21 tuổi, độ tuổi lớn lớn, nhưng ở thời đại cơ bản đều kết hôn sinh con, dẫu kết hôn thì cũng bắt đầu dạm hỏi mai mối.
Đặc biệt là ở vùng nông thôn, trai gái đều lấy chồng lấy vợ sớm, tầm tuổi con cái khi chạy nhảy lăng xăng khắp xóm .
Lâm Chấn hình cao lớn vạm vỡ, chỉ là lính mà năng lực còn giỏi, nếu thể trẻ tuổi như lên chức doanh trưởng. Anh xuất từ tầng lớp bần nông, chức vị dựa cái tính liều mạng, đao thật s.ú.n.g thật nhiệm vụ mà giành lấy .
Mặt mũi khôi ngô tuấn tú, thật thích nhiều lắm, trong quân doanh ít chị dâu giới thiệu mấy cô gái tuổi tác phù hợp trong nhà hoặc quen cho .
Lâm Chấn chẳng ưng cô nào.
Chẳng mắt quá cao, mà chủ yếu tâm trí đều dồn huấn luyện nhiệm vụ, còn đau đáu lo cho đứa em trai ở nhà nên chẳng tâm tư mà yêu đương hẹn hò.
Không ngờ cái chân phế mất một bên về làng, đùng cái giục cưới.
Đại đội trưởng còn định gì nữa thì Hắc Đản chạy tới.
“Chú đại đội trưởng, ơi...”
Lâm Chấn dù chỉ bằng một chân nhưng dáng vẫn thẳng tắp như cây tùng. Anh một tay chống nạng, cánh tay dài to khỏe còn vớt nhẹ một cái dễ dàng bế bổng thằng nhóc hõm tay.
Hắc Đản ngang tay , như một chú cún con khoe mẽ giơ mấy quả hồng sấy dẻo cho trai xem:
“Anh , đây là hồng sấy chị Tống đấy, ngọt lịm ngọt lừ luôn.”
Đấy... Lại là chị Tống của nó.
Lâm Chấn cũng chẳng khách sáo, cầm một quả nhét cho đại đội trưởng, bản cũng nhét một quả mồm.
Món đồ tỉ mỉ hương vị đúng là ngon thật.
Lâm Chấn ngoạm hai ba miếng tọng sạch bụng.
“Mấy quả cho hết đấy ?”
Hắc Đản vội vàng rụt móng vuốt đang ôm bốn quả hồng sấy :
“Đâu , còn của hai bộ đội nữa, với cả Thuyên T.ử nữa. Hôm qua Thuyên T.ử giúp em nên chị Tống bảo em cũng mang cho bạn một quả.”
“Hôm qua nhà họ Lâm bắt nạt em thế nào?”
Cái mồm nhỏ của Hắc Đản liến thoắng thêm mắm dặm muối miêu tả dáng vẻ oai phong đại sát tứ phương của Tống Vi hôm qua một cách vô cùng phóng đại.
Lâm Chấn thầm nghĩ: Sao em bảo cô là Tôn Ngộ Không đầu t.h.a.i chuyển thế luôn ?
“Xem em ba hoa chích chòe kìa, hỏi em một câu mà câu nào em cũng chẳng rời chị Tống của em.”
Hắc Đản hừ hừ hai tiếng: “Chị Tống lắm, cực kỳ cực kỳ luôn.”
Lâm Chấn ừ một tiếng, cắp Hắc Đản nhảy lò cò một chân tìm hai chiến hữu, chính xác hơn là lính trướng .
Hắc Đản đưa hai quả hồng sấy cho họ.
Lâm Chấn vốn cũng phụ giúp dọn dẹp căn nhà , nhưng đại đội trưởng và hai lính đều bảo về nghỉ ngơi.
Được , cho phụ thì dẫn thằng nhóc tìm nhà họ Lâm gây sự.
Anh đoán chừng hôm qua nhà họ Lâm vốn định tới tìm , chỉ là tìm Hắc Đản thăm dò tình hình , ngờ cô Tống tri thanh dạy cho một bài học.
Vừa , giờ tìm bọn họ.
nửa đường, bỗng thấy ít cùng chạy ùa về một hướng.
Anh tò mò hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”
“Úi chà, thằng Chấn đấy ? Trông cao to vạm vỡ thật đấy.”
Một bà thím bước chân thoăn thoắt chạy đến mặt Lâm Chấn: “ là trai cừ khôi, cái chân của cháu ?”
Tính cách Đông Bắc đa phần đều bộc trực sảng khoái, sợ tổn thương trái tim nhạy cảm của khác cơ bản là ít.
Lâm Chấn cũng là phóng khoáng cởi mở, tuy chân thương thể về đơn vị nữa, nhưng tự thấy to con thế , gì khác chứ sức khỏe thì thừa thãi, què thì vẫn cao hơn khối đứa què, dù cũng chẳng bỏ đói bản và em trai ruột .
Tiếc nuối thì tiếc nuối thật, nhưng tính tình vẫn lạc quan.
“Chắc là vấn đề một chút ạ.”
“Thế còn bộ đội ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-89-coi-thuong-nguoi-khac-qua-nhi.html.]
Lâm Chấn lắc đầu: “Cháu phục viên ạ, về làng sống, để c.h.ế.t đói .”
“Ai da... Thế thì tiếc quá chừng, bộ đội bao nhiêu. Thân hình vạm vỡ giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m thế bộ đội đ.á.n.h thêm mấy thằng giặc, về ruộng thì tiếc quá.”
Lâm Chấn chuyện bèn đ.á.n.h trống lảng: “Bác ơi chạy thế ạ?”
Vương đại nương lập tức hào hứng hẳn lên, hai mắt sáng quắc, đập đùi một cái tinh thần phấn chấn:
“Cháu , con bé Vương Tiểu Hoa nhà thôn trưởng nằng nặc đòi gả cho La tri thanh, giờ còn chạy tới điểm tri thanh tìm , bọn bác xem trò vui đây.”
Lâm Chấn ừ một tiếng, một thằng đàn ông to xác như chẳng hứng thú với mấy chuyện , cũng chẳng Vương Tiểu Hoa La tri thanh là ai, tiếp tục về phía nhà họ Lâm.
Hắc Đản giãy giụa đòi tụt xuống:
“Em tìm chị Tống, thả em xuống.”
“Lúc em tìm chị Tống gì? Không báo thù ?”
Hắc Đản ưỡn n.g.ự.c nhỏ: “Quân t.ử báo thù... mấy năm muộn nhỉ? Báo thù lúc nào chẳng , ăn dưa ăn lúc còn nóng sốt.”
Lâm Chấn cạn lời một lúc: “Ai dạy em mấy thứ linh tinh thế, ăn dưa gì ở đây gì dưa?”
Hắc Đản gãi đầu: “Chị Tống bảo thế, chị Tống bảo ăn dưa chính là xem kịch hóng hớt, xem tận mắt tại hiện trường mới thú vị, khác kể thì chán òm.”
Cậu bé chạy về phía điểm tri thanh: “Anh mau lên, chị Tống giờ chắc chắn chiếm vị trí đắc địa nhất , em tìm chị !”
Lâm Chấn ngán ngẩm, .
Cái thằng nhóc lắm chuyện thật!
Thấy lững thững vội, Hắc Đản sốt ruột giậm chân: “Sao ăn dưa mà bắt kịp lúc nóng sốt thế, cứ thế chịu thiệt cho xem!”
Lâm Chấn: “Bốc phét, chỉ bắt khác chịu thiệt thôi!”
Hai em đến điểm tri thanh thì bên trong nháo nhào cả lên . Vương Tiểu Hoa tư tưởng vô cùng tân tiến và cởi mở đang cầm một bó hoa dại cửa phòng La Nghiệp Thành tỏ tình.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Các thanh niên tri thanh xung quanh, đặc biệt là nam tri thanh đều cảm thấy vô cùng may mắn.
May mà bọn họ ở chung phòng với La Nghiệp Thành, nếu thì mất mặt c.h.ế.t mất.
Người đến xem náo nhiệt quá đông, chẳng Vương Tiểu Hoa dọc đường quyến rũ thế nào mà kéo theo cả đám đông như thế. Tống Vi dựa tinh thần hóng dưa đỉnh cao cùng thủ nhanh nhẹn... trèo lên bờ tường.
Góc hóng dưa cao đúng là tuyệt đỉnh.
Đang c.ắ.n hạt thông xem Vương Tiểu Hoa hát khúc tình ca thắm thiết, ngoảnh đầu liền thấy thằng nhóc nhà ai đang dắt theo trai ruột tới.
Có lẽ do vị trí Tống Vi quá thoáng đãng, thị lực 5.0 của Lâm Chấn cũng liếc mắt thấy ngay cô.
Thật bờ tường chỉ Tống Vi, đám thiếu niên trẻ con trong làng đều là cao thủ trèo cây, trèo tường đương nhiên chẳng khó chúng.
Tống Vi là nổi bật nhất trong đám trèo tường.
Chẳng vì gì khác... Một cô gái tướng mạo thanh tú xinh trông rõ là con gái ngoan hiền giữa đám trai tráng ngổn ngang, quả thực như bông hoa đỏ giữa rặng lá xanh, thể nổi bật cho ?
Lâm Chấn nghĩ thầm: Cô gái cũng quậy phết nhỉ.
“Chị Tống!”
Hắc Đản đảo mắt một vòng liền phát hiện Tống Vi, vội vàng dắt trai chạy tới.
Tống Vi: “Tự trèo lên ?”
Hắc Đản: “Chị Tống kéo em một tay với.”
Kéo Hắc Đản lên thì thành vấn đề, nhưng...
Cô Lâm Chấn, tuy Lâm Chấn cao lớn, nhưng lúc Tống Vi ở tường cao hơn, cô rủ mắt gã khổng lồ cao kều:
“Anh trai em tính ?”
Lâm Chấn khẩy một tiếng: “Coi thường khác quá nhỉ.”
Anh dùng một tay đưa thằng nhóc lên tường, bản dựng nạng qua một bên, dùng hành động thực tế chứng minh cho thấy dù thương một chân thì việc trèo một cái bờ tường vẫn dễ như trở bàn tay.
Thân thủ của giỏi lắm đấy!