Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 87: Tống Vi Đánh Người Nhà Họ Lâm
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cấm bà mắng chị Tống, đồ độc ác!”
Hắc Đản tức tới mức suýt xông lên đ.á.n.h với Đặng Xuân Hoa.
Tống Vi một tay giữ thằng bé , trấn an hai đứa nhóc xong thì nở nụ lạnh tanh:
“Hai đứa qua một bên.”
Tống Vi vận động tay chân bước tới.
Xung quanh tụ tập ít , đều là tiếng hô hoán của Thuyên T.ử mà chạy theo tới.
Vài lớn ban đầu định giúp hai đứa nhỏ, nhưng tình thế họ cũng tiến lên nữa.
Đặng Xuân Hoa ánh mắt của Tống Vi chút sợ hãi, mụ lon ton chạy lưng em chồng, ưỡn n.g.ự.c cáo mượn oai hùm:
“Tao sợ mày , vả tao là sự thật, mày...”
“Tránh .”
Tống Vi mặt cảm xúc Lâm lão tứ.
Lâm lão tứ đ.á.n.h một gậy giờ tay vẫn còn đau buốt, gã vốn thù dai, huống chi mặt bao nhiêu một đứa con gái đánh, gã thấy mất mặt, Tống Vi hai mắt đỏ ngầu:
“Bà nội nó, tao đ.á.n.h c.h.ế.t con đàn bà thối tha nhà mày!”
Gã giơ tay lên, nhưng cái tát còn kịp hạ xuống Tống Vi đá văng .
Cùng với Đặng Xuân Hoa phía , cả hai bay thẳng xa hai mét.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên, vợ Lâm lão tứ sững sờ mất mấy giây mới hồn, hét toáng lên chạy tới đỡ chồng .
Tống Vi bước qua, túm lấy tóc Đặng Xuân Hoa tát cho hai bạt tai nảy lửa:
“Không tiếng thì đừng mở mồm phun phân.”
Tiện chân đá thêm một phát Lâm lão tứ, đá cho gã lăn lông lốc mấy vòng đất.
“A a a! Con họ Tống tao liều mạng với mày!”
Bị đ.á.n.h cho hoa mắt chóng mặt, Đặng Xuân Hoa vung loạn hai tay, Tống Vi lùi một chút, đợi mụ váng đầu xoay lưng về phía liền nhấc chân đạp thẳng m.ô.n.g mụ.
“Oái!” một tiếng, Đặng Xuân Hoa ngã sấp mặt xuống đất, khéo , ngay mặt mụ một bãi phân chó, úp trọn cả khuôn mặt đó.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc lên, Đặng Xuân Hoa lấy tay quệt mặt, còn kịp hiểu chuyện gì thì đám đông vây xem bùng lên một tràng chế nhạo.
Mấy đứa trẻ con càng vỗ tay rộ: “Ố ồ, thím Đặng ăn phân ch.ó kìa!”
Đặng Xuân Hoa lúc mới hiểu mặt dính cái gì, lập tức nôn ọe liên hồi.
Lâm lão nhị cõng bà già tới một bước, đập mắt gã là cảnh Tống Vi đại sát tứ phương, lão tứ và mấy phụ nữ trong nhà đều cô đ.á.n.h cho kêu la oai oái.
Vợ gã ăn một tát, đầu tóc rũ rượi, con trai thì đang Tống Vi cầm một thanh tre quất túi bụi mông.
“Tuổi còn nhỏ học điều chỉ bắt nạt khác, dột từ nóc dột xuống, hôm nay tao cho mày thế nào là xã hội vả cho tỉnh ngộ.”
Cô cầm thanh tre tiện tay nhặt ngoài đồng, thời tiết trẻ con mặc quần áo khá dày, Tống Vi cũng chừng mực nhắm m.ô.n.g Lâm Hữu Tài mà đánh, chỗ nhiều thịt, đau thì đau thật nhưng tổn thương đến cơ thể đứa trẻ.
Lâm Hữu Tài đ.á.n.h thét ầm ĩ.
“Sau còn dám bắt nạt Hắc Đản nữa ?”
Lâm Hữu Tài bao giờ đ.á.n.h như thế , đau đến mức mất hết khí phách lắc đầu nguầy nguậy:
“Không dám nữa, con dám bắt nạt Hắc Đản nữa hu hu hu...”
Mẹ Lâm Hữu Tài ôm khuôn mặt tát nhào tới.
Tống Vi chẳng chút khách khí thưởng thêm cho mụ một cái tát nữa.
Đánh với đám thường , cô đều kiểm soát lực tay cả.
Lâm lão nhị thấy cảnh liền thả xuống đất xông tới. Lâm lão thái thể vốn lành lặn, thả xuống bất thình lình t.h.ả.m thiết kêu lên ngã nhào đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-87-tong-vi-danh-nguoi-nha-ho-lam.html.]
“Thả con trai tao !”
Thân hình Lâm lão nhị khá dọa , cộng thêm việc đàn ông lụng ngoài đồng vóc dáng đều vạm vỡ, Tống Vi hình một cô gái “yếu đuối” căn bản thể so sánh với gã.
Lâm Hữu Tài thấy bố tới như tìm chỗ dựa:
“Bố ơi, bố mau cứu con với!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lâm lão nhị đỏ ngầu mắt, giơ nắm đ.ấ.m to như bao cát lao tới.
Và ...
Và Tống Vi một cước đá văng ngoài.
Lâm Hữu Tài câm nín.
Hu hu... Đến bố cũng cứu nó, nó t.h.ả.m quá mà.
rốt cuộc Tống Vi cũng buông tha cho nó, bởi vì cô đuổi theo đ.á.n.h Lâm Hữu Phú.
Lâm Hữu Phú thấy Tống Vi tới, vẻ mặt lập tức như thấy ma đầu bỏ chạy.
Tống Vi cho gã cơ hội ? Thuyên T.ử mách với cô là thứ ch.ó má đ.á.n.h Hắc Đản .
Cô đuổi theo tóm lấy Lâm Hữu Phú tung một cú quật qua vai.
Lâm Hữu Tài nước mắt nước mũi tèm lem, thấy Lâm Hữu Phú đ.á.n.h t.h.ả.m hại như quái lạ cảm thấy m.ô.n.g hình như đau lắm.
Có đứa còn t.h.ả.m hơn nó kìa!
Lâm lão thái đất vỗ đùi gào t.h.ả.m thiết, miệng ngừng nguyền rủa Tống Vi.
Tống Vi mắt điếc tai ngơ, khi dạy dỗ từng nhà họ Lâm trừ Lâm lão thái xong:
“Hắc Đản giờ ở chỗ , bớt lượn lờ mặt , bằng gặp nào đ.á.n.h đó.”
Nói xong liền dẫn Hắc Đản và Thuyên T.ử rời .
Hai đứa nhỏ cô với ánh mắt sùng bái vô cùng.
Thật chỉ Hắc Đản và Thuyên Tử, đám trẻ con mặt ở đó đều sùng bái thôi.
“Chị Tống đỉnh quá!”
“Tớ tìm chị Tống bảo chị dạy đ.á.n.h , tớ cũng giỏi như thế!”
Lâm lão thái đập đùi xung quanh: “Chúng mày c.h.ế.t hết ? Cứ giương mắt con tri thanh họ Tống bắt nạt đại đội Bình An chúng thế hả!”
Quần chúng vây xem tuy kinh ngạc khả năng đ.á.n.h đ.ấ.m của Tống Vi, âm thầm hạ quyết tâm tuyệt đối chọc cô, nhưng đối với nhà họ Lâm thì chẳng chút thiện cảm nào.
Mấy bà thím quan hệ với Tống Vi thậm chí còn nhổ toẹt một bãi về phía Lâm lão thái:
“Bà tưởng bọn ngu chắc? Không cả nhà họ Lâm các bắt nạt thằng bé Hắc Đản ? Đồ lòng lang thú, giờ Hắc Đản che chở các ức h.i.ế.p nên trong lòng bực bội chứ gì. thấy Tống tri thanh đ.á.n.h chuẩn, bọn lũ mù quáng lý lẽ.”
“ đấy, ôi dào c.h.ế.t mất thôi. Trước bà chẳng khoe mấy đứa con trai giỏi giang tài cán lắm , con trai tài cán thế mà một đứa con gái tri thanh cũng đ.á.n.h ? Còn mấy đứa con dâu với con gái bà nữa, chừng xúm mà đ.á.n.h nổi một còn mặt mũi nào mà lu loa lên, thấy hổ cho bà đấy.”
Với thái độ đó của Lâm lão thái, cảm tình mới lạ.
Dù đều là đại đội Bình An thật, nhưng nhà họ Lâm cùng lắm chỉ là lũ khuấy phân quấy đảo của đại đội Bình An, trong đại đội mấy nhà từng bọn họ phiền?
Đây là tự tạo nghiệp đắc tội quá nhiều , lúc then chốt chẳng ma nào thèm bước lên giúp một tay.
Tất nhiên cũng thể do lúc Tống Vi đ.á.n.h quá mức hung dữ, dẫu ai lên giúp cũng sợ Tống tri thanh đang hăng m.á.u đạp cho một phát. Cái cẳng chân thon nhỏ chẳng mà khỏe thế, chẳng thấy Lâm lão nhị với Lâm lão tứ đều đạp bay ngoài đấy thôi.
Lúc cán bộ phụ trách của đại đội chạy tới, Lâm lão thái vẫn còn đang c.h.ử.i rủa, c.h.ử.i chán chê sang oán trách đám xem trò giúp đỡ, dần dà cãi với mấy bà thím, cuối cùng nâng cấp thành một trận khẩu chiến nảy lửa.
Dù Lâm lão thái giỏi c.h.ử.i đổng đến , một cái mồm của mụ cũng chẳng cãi nhiều , cuối cùng tức tới mức lồng n.g.ự.c phập phồng suýt nữa trợn mắt ngất lịm.
“Được , im hết ! Cả nhà họ Lâm các đúng là ngày nào để yên, nhất định quậy cho đại đội gà bay ch.ó sủa mới lòng hả?”
Bí thư chi bộ bước tới, vì chuyện của Lâm Tiểu Thảo và La Nghiệp Thành nên ông cũng vô cùng ngứa mắt nhà họ Lâm. Huống chi ông còn con gái kể là Tống Vi dẫn con bé vạch trần bộ mặt thật của La Nghiệp Thành, nên đối với Tống Vi càng hảo cảm. Vì thế khi chuyện với nhà họ Lâm giọng điệu cũng hết sức gay gắt.