Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 86: Thằng Nhóc Nói Chuyện Sao Nghe Chướng Tai Thế!
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn nửa ngày trời, trong đầu chỉ là “chị Tống”, “chị Tống”.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thằng nhóc ranh mở miệng câu nào cũng kèm theo chị Tống của nó.
Lâm Chấn gật đầu ngắt lời nó đang thao thao bất tuyệt kể tiếp về chị Tống:
“Anh , đợi nghỉ ngơi sức ...”
Nghỉ ngơi xong gì thì , nhưng bộ dạng là đoán chắc mẩm tới nhà họ Lâm tính sổ.
Anh vốn chẳng hạng chịu thiệt thòi bao giờ.
Vừa vặn lúc Hạnh Hoa thẩm tới gọi ăn cơm, một bàn đầy ắp , cháu trai cháu gái của Hạnh Hoa thẩm đều tò mò lẫn ngưỡng mộ ba mặc quân phục.
Ăn cơm xong, Lâm Chấn vẫn nhíu mày suy tính xem nên đuổi hết bên nhà họ Lâm ngoài tự chiếm lấy căn nhà đó .
xem chừng , đại đội trưởng chắc chắn sẽ giương mắt xằng bậy như thế.
Phiền phức thật!
Hai lính cùng cũng rầu rĩ, bọn họ sắp xếp chỗ ở thỏa cho Lâm doanh trưởng mới , nhưng tình hình hiện tại...
Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lào: “Chỗ Lâm lão hắc giờ cháu đuổi cũng hợp lý, dạo ông đúng là bỏ tiền mua căn nhà đó thật.”
Lâm lão hắc chính là ông lão độc .
Lâm Chấn khoanh tay càu nhàu: “Thế thì liên quan gì đến cháu? Tiền đưa cho cháu, cũng chẳng đưa cho em trai cháu. Lúc mua nhà ông căn nhà đó là của nhà cháu mà cũng dám mua ?”
Đại đội trưởng lườm một cái: “Tao mày uất ức, nhưng giờ mày đuổi ?”
Ánh mắt Lâm Chấn trầm xuống: “Không thì cháu lên nhà họ Lâm quậy một trận, đuổi sạch bọn họ ngoài.”
Đại đội trưởng cạn lời.
Thằng nhóc , thì lớn tướng chững chạc đấy, nhưng tính nết vẫn y hệt như hồi trẻ trâu.
“Bên tao mắt bố trí cho mày một căn nhà để ở, cái sân nhà lão địa chủ , tuy rách nát một tí nhưng sửa sang dọn một phòng ở thì vẫn thành vấn đề.”
Nhà lão địa chủ vốn là căn nhà nhất làng , ngặt nỗi hồi đ.á.n.h địa chủ nhiều ùa đập phá nhiều thứ quá, nhà gạch ngói xanh đàng hoàng cũng đập cho nát tươm.
Tuy nhiên nhặt nhạnh chút gạch xanh ngói vỡ vẫn miễn cưỡng dùng , cùng lắm thì đắp thêm ít gạch đất cũng xong.
Lâm Chấn gật đầu, dậy định ngay.
“Mày gì đấy, xuống! Đã thành thế còn chạy lung tung.”
Lâm Chấn: “Cháu xem nhà, cứ ở lì chỗ chú gì?”
“Giờ mày cứ an phận cho tao nhờ, đừng để toác cái chân . Tao dẫn hai đồng chí qua là .”
Lâm Chấn chịu: “Cháu bộ dùng đến chân đó, tự cháu cẩn thận .”
Anh nhảy lò cò chạy cũng nhanh lắm chứ bộ.
Hạnh Hoa thẩm lườm một cái. Tính nết Lâm Chấn quả nhiên đổi là bao, nhà đại đội trưởng tiếp xúc với nhiều, vả ở đây chung đều nhiệt tình chất phác, qua một bữa cơm coi như quen trở .
“Cháu nghỉ ngơi cho khỏe , xem cái bộ dạng quầng thâm mắt trũng sâu kìa.”
Lâm Chấn cố cãi: “Cháu còn ngủ.”
Hạnh Hoa thẩm chẳng thèm , giục phòng ngủ ngay.
Lâm Chấn ủ rũ cụp đuôi ngủ.
Hắc Đản bước hai cẳng chân ngắn cũn chạy theo , thấy lên giường liền tới.
Lâm Chấn liếc nó.
Hắc Đản vỗ vỗ vai : “Anh cứ yên tâm ngủ nhé, em tìm chị Tống đây.”
Nói xong liền co cẳng chạy mất hút.
Lâm Chấn cạn lời, thằng nhóc chuyện chướng tai thế !
Hắc Đản tươi rạng rỡ, đôi chân ngắn thoăn thoắt, giờ bé đang nóng lòng gặp chị Tống để chia sẻ niềm vui sướng trong lòng.
Trên đường gặp quen chào hỏi bé đều ngoan ngoãn đáp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-86-thang-nhoc-noi-chuyen-sao-nghe-chuong-tai-the.html.]
Thuyên T.ử chạy theo: “Anh về ? Anh trông thế nào, bộ đội ai cũng cao to oai phong lắm đúng ?”
Hắc Đản nhớ dáng vẻ , gật đầu lia lịa:
“Cao to cực kỳ.”
Cao lêu nghêu luôn , bé chuyện ngước cổ lên , còn to con nữa, ở trong làng bé thấy ai to con hơn .
“Thế các chú mặc quân phục ? Cái bộ quần áo oai phong lẫm liệt .”
Thời buổi dân bình thường đối với quân nhân và quân phục đều một nỗi sùng bái kỳ lạ, đặc biệt là con nít, nhà nào bộ đội là nở mày nở mặt, khoe khoang cả buổi.
Hắc Đản tiếp tục gật đầu, bé thấy , mặc bộ đồ đó lên oai phong lắm.
Hai đứa nhỏ líu la líu lo, hôm nay Hắc Đản vui vẻ tột cùng, hiếm khi nhiều như mà thấy Thuyên T.ử phiền phức.
tâm trạng của bé bỗng khựng khi nhà họ Lâm chặn đường.
Có lẽ do tin tức Lâm Chấn trở về quá mức chấn động, Lâm lão thái còn con trai cõng tận ngoài .
“Hắc Đản, mày đó!”
Hắc Đản xị mặt buồn đoái hoài bọn họ.
Cậu bé lách chạy, Lâm Hữu Phú bỗng lao túm chặt lấy xô đẩy:
“Bà nội gọi mày thấy ? Đồ mất dạy.”
Hắn vẫn như coi thường Hắc Đản, thậm chí tùy ý đ.á.n.h chửi, quần áo giày dép Hắc Đản cùng dáng vẻ béo hiện tại, trong mắt tràn đầy ghen ghét:
“Mày ở chỗ con tri thanh Tống sống sướng ghê nhỉ, con tiện nhân đó nuôi thứ con hoang chẳng chút m.á.u mủ nào đúng là ngu hết phần thiên hạ. Uổng công tao còn thấy nó xinh xứng vợ tao.”
con tiện nhân đó chịu!
“Cấm mày mắng chị Tống!”
Hắc Đản đỏ hoe mắt, húc đầu như quả pháo nhỏ lao thẳng tới.
Lâm Hữu Phú những khác nhà họ Lâm đều ngờ Hắc Đản sẽ phản kháng, cú húc nện thẳng bụng Lâm Hữu Phú ngã chổng vó xuống đất, đau đớn ôm bụng gào t.h.ả.m thiết.
Đặng Xuân Hoa hét lên định đ.á.n.h Hắc Đản.
Thuyên T.ử lao tới xô Đặng Xuân Hoa , hai đứa trẻ cậy hình linh hoạt nhanh chân tháo chạy.
Người nhà họ Lâm hồn, Lâm lão thái giận dữ quát tháo bảo đuổi theo:
“Bắt lấy thằng ranh con đó cho tao! Đồ ch.ó con bất hiếu, hôm nay tao dạy dỗ nó một trận trò!”
Tuy nội bộ nhà họ Lâm đó lục đục mặt, nhưng giờ đối phó Hắc Đản bọn họ tạm thời hòa hoãn.
Bởi vì Lâm Chấn liên quan đến khoản tiền trợ cấp , vả Lâm Chấn bộ đội bao nhiêu năm nay đột nhiên trở về trong tay chắc chắn tiền. Mẹ , đợi đòi tiền về thì nhà nào cũng chia một ít.
Cho nên đám bắt tay liên kết với .
Thuyên T.ử lanh lợi, thấy đuổi theo phía liền gào to tướng chạy la:
“Mau tới cứu với, nhà họ Lâm đ.á.n.h Hắc Đản kìa, cứu mạng với!”
Hai đứa nhỏ dù chạy nhanh nhưng chân lớn dài hơn, cách dần rút ngắn.
Ngay khi tay Lâm lão tứ sắp chộp Hắc Đản thì một khúc gỗ to bằng bắp tay từ trời giáng xuống nện thẳng tay gã.
“Á!”
Cú đập đó khiến xương tay gã đau điếng.
Lâm lão tứ ôm tay kêu gào t.h.ả.m thiết.
Tống Vi từ đầu bên con đường nhỏ bước tới, mỗi bước chân dường như đều mang theo lửa giận ngập tràn.
“Chị Tống!”
Hai đứa nhỏ thấy cô thì mừng rỡ khôn xiết.
“Tống tri thanh, cô cái trò gì đấy? Bọn tao dạy dỗ con cháu nhà họ Lâm liên quan gì đến đứa ngoài như cô? Đừng tưởng cô nuôi Hắc Đản mấy ngày là coi nó thành con đẻ của thật nhé. Muốn con thì cô kiếm đại thằng đàn ông nào gả tự đẻ một đứa chẳng xong ? Làng thiếu gì mấy lão độc , với cái ngữ lẳng lơ như cô bọn họ thích mê cho mà xem...”
Đặng Xuân Hoa chống nạnh c.h.ử.i ầm lên. Có đông nhà họ Lâm ở đây nên mụ vênh váo hẳn lên, chẳng sợ gì Tống Vi.