Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 85: Cái Đồ Ngố Này, Đến Anh Ruột Cũng Không Cần Nữa!

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi gật đầu hiểu rõ, trong lòng cũng thấy tiếc nuối .

 

Trước đó cô cũng lén lút quan sát Lâm Chấn vài .

 

Người đó ước chừng cao một mét chín mươi sáu, vóc dáng sừng sững gần hai mét, chiều cao ở thời đại cực kỳ hiếm thấy, giữa đám đông đúng chuẩn hạc giữa bầy gà.

 

Quan trọng nhất là khí thế , Tống Vi chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ngay Lâm Chấn từng trải qua ít trận chiến sinh tử.

 

Hơn nữa khuôn mặt cũng tuấn, nước da màu lúa mì, đường nét thuộc kiểu mày rậm mắt to cương nghị rắn rỏi, góc cạnh gương mặt vô cùng rõ ràng, sắc nét.

 

Hắc Đản bây giờ tuy còn nhỏ nhưng ngũ quan cũng khôi ngô, hai em kỹ thì cũng vài phần tương đồng.

 

Trong lúc cô trò chuyện với hai lính, tiếng của Hắc Đản cũng nhỏ dần.

 

Tống Vi tìm Hạnh Hoa thẩm, nhờ thím trông chừng Hắc Đản giúp một chút để về .

 

Hạnh Hoa thẩm kéo tay cô : “Về gì vội chứ? Nhà thím đang nấu cơm , thằng Hắc Đản với hai đồng chí bộ đội ăn một bữa no nê, cháu cũng ở ăn cùng luôn .”

 

Tống Vi lắc đầu: “Thôi thím ạ, cháu về tự nấu ăn, mấy thứ hái núi về cháu còn dọn dẹp sắp xếp nữa.”

 

Mấy đó cô đều chẳng quen , ở ăn cơm gượng gạo lắm.

 

“Hôm nào rảnh cháu sang nhà thím nhất định sẽ khách sáo ạ. Lát nữa Hắc Đản tìm cháu thì thím bảo em là cháu về nhé.”

 

Hạnh Hoa thẩm thấy giữ đành tiễn Tống Vi tận cổng.

 

Lúc Tống Vi bước ngoài, cô thấy Đặng Xuân Hoa và vợ Lâm lão tứ vẫn đang sốt ruột rướn dài cổ dòm ngó trong.

 

Ôi chao, vẫn chịu cút cơ ?

 

Cô chẳng chút khách khí, trợn tròn mắt liếc xéo hai bà một cái rõ dài.

 

Vương đại nương kéo cô sang một bên: “Này Tống tri thanh, tình hình trai thằng Hắc Đản thế nào cháu ?”

 

“Nghe đồn cái chân của nó phế , chuyện là thật giả thế?”

 

Ở nông thôn là thế đấy, chuyện nọ xọ chuyện , tam thất bản chuyện gì cũng thể thổi phồng lên .

 

Đồn qua đồn , còn bảo tận mắt thấy chân Lâm Chấn thọt, kẻ Lâm Chấn thương nặng sắp xong nên mới trả về.

 

Đặng Xuân Hoa cùng vợ Lâm lão tứ đều dỏng tai lên hòng hóng hớt tin tức.

 

Chuyện Tống Vi đương nhiên thể tiết lộ.

 

Cô dạo tuy thích hóng chuyện thật, nhưng phường bới móc lắm mồm, chuyện gì nên chuyện gì cô đều nắm rõ chừng mực.

 

Tống Vi xòe hai tay nhún vai: “Cháu chỉ thấy chân thương thôi, còn đều khỏe mạnh, hồi phục thì cháu chịu.”

 

Nói thế thì khác gì cơ chứ, ai mà chẳng Lâm Chấn thương ở chân.

 

Mọi cụt hứng thất vọng, Tống Vi nhân cơ hội chuồn lẹ.

 

Tại nhà đại đội trưởng...

 

Hắc Đản một hồi lóc thì tự thấy ngượng ngùng vô cùng, nhất là khi thấy áo của trai ướt sũng một mảng, còn dính cả nước mũi.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của càng đỏ lựng lên.

 

Lâm Chấn chẳng hề để tâm chuyện đó.

 

“Anh ơi, chân của thế?”

 

Sau khi ôm một trận, Hắc Đản rõ ràng thiết với Lâm Chấn hơn nhiều.

 

Đôi mắt to đen láy của bé lo lắng chằm chằm cái chân của Lâm Chấn.

 

Lâm Chấn đáp: “Phế .”

 

Giọng đều đều bình thản, vẻ đau lòng buồn bã, một cách vô cùng dứt khoát và ngắn gọn.

 

Mắt Hắc Đản đỏ hoe, bắt đầu mếu máo .

 

Lâm Chấn: “...”

 

Tính cách vốn là điển hình của bậc đại trượng phu, bản thương nặng đến cũng từng rơi một giọt nước mắt, cũng ghét cay ghét đắng đàn ông con trai cứ lóc tỉ tê.

 

đây là em trai ruột của , đứa em ruột bao năm xa cách nên đành nhẫn nhịn.

 

“Khóc đủ thì nín nhé, còn thì em cái gì? Chân phế chứ phế .”

 

Hắc Đản sụt sịt mũi: “Thế... thế em nuôi nhé.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-85-cai-do-ngo-nay-den-anh-ruot-cung-khong-can-nua.html.]

Lâm Chấn liếc bé: “Vớ vẩn, việc gì đến lượt em nuôi . Chân tuy phế nhưng nuôi bản với nuôi em vẫn thừa sức, bớt lo mấy chuyện bao đồng .”

 

Hắc Đản lí nhí một tiếng, nhịn bồi thêm một câu:

 

“Thế em nuôi chị Tống Vi.”

 

Lâm Chấn: “Chị Tống Vi của em là ai?”

 

“Là ở ngoài cửa...”

 

Hắc Đản đầu thì ngơ ngác, chị Tống Vi của em ? Cả một chị Tống Vi sờ sờ ở đây tự nhiên biến mất ?

 

“Chị Tống Vi ơi!”

 

Hắc Đản lập tức vứt ruột sang một bên, gào toáng lên một tiếng co giò chạy tót ngoài.

 

Lâm Chấn: “... Cái đồ ngố , đến ruột cũng cần nữa!”

 

Thế nhưng trong đầu xẹt qua hình ảnh cô gái thấy ban nãy, vóc nhỏ nhắn thế ăn gì mà lớn, cái thôn mà cũng nuôi cô gái trông ốm yếu bệnh tật như thế ?

 

Hắc Đản Hạnh Hoa thẩm Tống Vi về điểm tri thanh thì mặt xị xuống, chẳng vui chút nào.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Chị Tống Vi về chẳng gọi em một tiếng thế ạ.”

 

Hạnh Hoa thẩm vỗ nhẹ gáy Hắc Đản: “Ngốc thế chứ lị, cháu mới về, cháu chẳng bồi tiếp ?”

 

ha, em còn trai nữa, hi hi...”

 

Đôi má nhỏ của Hắc Đản ửng hồng, toe toét nở nụ ngây ngô ngốc nghếch, khóe môi cứ ngoác mãi chẳng khép .

 

Hạnh Hoa thẩm dáng vẻ của bé, đôi mắt trong veo gợn chút bụi trần, đối với sự vắng bóng bao năm qua của Lâm Chấn, thằng bé chẳng hề nửa lời oán trách.

 

Đứa trẻ ngoan thế tìm chứ? Đám nhà họ Lâm chắc chắn sẽ hối hận cho mà xem.

 

“Anh cháu về nên vui lắm đúng ? Có nó ở đây, đảm bảo ai dám bắt nạt cháu nữa .”

 

Hắc Đản hừ mũi một tiếng như chú lợn con: “Anh ở đây thì lúc chị Tống Vi cũng chẳng ai dám bắt nạt em , ai bắt nạt em đều chị Tống Vi trả thù cho hết .”

 

Ở đây chủ yếu là đến nhà họ Lâm.

 

Hạnh Hoa thẩm dở dở : “Phải , chị Tống Vi của cháu lợi hại . Giờ cháu tiếp cháu , lát nữa ăn cơm luôn ở nhà thím.”

 

Hắc Đản: “ em tìm chị Tống Vi cơ.”

 

“Tống tri thanh thì lúc nào tìm chẳng , cháu mới về còn đang thương, bên cạnh bầu bạn với nó nhiều một chút.”

 

Hắc Đản lí nhí một tiếng, lon ton rảo đôi chân ngắn củn chạy về phòng.

 

Lâm Chấn liếc bé: “Về đấy ? Tìm thấy chị Tống Vi của em ?”

 

Hắc Đản lắc đầu: “Chị Tống Vi về điểm tri thanh ạ.”

 

Lâm Chấn một tiếng, hóa cô gái trông ốm yếu nuôi lớn ở thôn , mà là thanh niên tri thanh cắm bản về nông thôn.

 

Lâm Chấn dùng một tay nhấc bổng nhóc con sang bên cạnh, hỏi han tình hình bao năm qua của bé.

 

Biết bé lớn lên ở nhà họ Lâm, trong lòng Lâm Chấn dâng lên một luồng lệ khí dữ dội.

 

Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng , với cái nết của cả nhà Lâm lão thái thì đối xử với Hắc Đản tuyệt đối chẳng gì.

 

“Nhà họ Lâm những ai bắt nạt em?”

 

Hắc Đản mở to đôi mắt tròn xoe : “Sao ?”

 

Em còn kể mà.

 

Lâm Chấn , nhưng nụ đó trông vẻ tà mị lạnh lẽo.

 

Hai lính bên cạnh âm thầm lùi một bước, những ai hiểu rõ đều , một khi Lâm Chấn âm u như thế thì chắc chắn sắp kẻ gặp đại họa .

 

“Cái thói nết của bọn họ còn lạ gì nữa?”

 

Hắc Đản liếc một cái, cũng chẳng thèm giấu giếm mà kể vanh vách từng kẻ bắt nạt :

 

“Trừ ông nội , những khác đều bắt nạt em hết. ông nội cũng chẳng quản bọn họ, cũng chẳng thèm ngó ngàng tới em. Anh họ chị họ cướp đồ ăn của em, ngày nào em cũng đói meo mà vẫn bắt em việc cho bọn họ, bà nội với các thím thì lấy gậy quật em c.h.ử.i rủa em...”

 

Lần nữa, còn vạch áo lên cho Lâm Chấn xem những vết sẹo , nhưng giọng điệu mang theo vẻ đắc ý:

 

“Chị Tống Vi đưa em khám bệnh , em sống cùng chị Tống Vi ăn bao nhiêu là thịt, giờ ngày nào cũng hai quả trứng gà luộc nước đường, còn ăn cả bánh bao tóp mỡ với màn thầu bột mì trắng nữa, chỉ điều t.h.u.ố.c đắng ngắt, nếu uống t.h.u.ố.c thì thích hơn.”

 

Bên về quân hôn, nên các bạn hiểu đấy, nam chính xuất ngũ .

 

 

Loading...