Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng mang tiếng là con , các thể khiến một cái là bực , cái thứ hai là buồn nôn thế nhỉ? Có tự xem những lời các tiếng ? Không kỹ còn tưởng tiếng ch.ó sủa ở xó nào, thật chứ ch.ó còn lý hơn các đấy.”
“Thôi, lý lẽ với các gì, đằng nào các cũng hiểu tiếng .”
“Mày... mày c.h.ử.i thế hả!”
Người nhà họ Lâm ai nấy đều nhảy dựng lên như giẫm đuôi.
“Bọn tao đến đây lý với mày đàng hoàng, mày thử xem bọn tao sai chỗ nào? Thằng Hắc Đản là nhà họ Lâm bọn tao đúng ? Phải, mày bắt nó việc trả nợ tiền đồng hồ, nhưng nhà họ Lâm bọn tao từng bán thằng Hắc Đản cho mày! Củi nó nhặt từ núi về, dựa cái gì mà bọn tao dùng?”
Tống Vi cũng chẳng buồn tốn nước bọt với bọn họ, chỉ hỏi vặn một câu: “Thằng bé tên gì?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Người nhà họ Lâm trừng mắt cô: “Hắc Đản gọi là Hắc Đản thì gọi là gì, mày ý gì hả?”
Tống Vi khẩy: “Đã gọi là Hắc Đản, mang họ Lâm thì các lấy tư cách gì bảo nó là nhà họ Lâm?”
Đạo lý chỉ để giảng giải cho con , chứ đám chỗ nào giống .
“Bà cũng , bà mang họ Lâm mà cứ mở mồm là “nhà họ Lâm chúng tao”? Nói đến nhà họ Lâm thì thằng Lâm Hữu Phú với Lâm Hữu Tài mới là nhà họ Lâm chính gốc chứ nhỉ? Sao thấy hai đứa nó lên núi nhặt củi?
À, hóa các chỉ đè đầu cưỡi cổ thằng bé Hắc Đản là nhà quân nhân để bắt nạt chứ gì? Được thôi, các cần mặt mũi nữa thì sẽ dắt Hắc Đản tìm công an trình báo tình hình, tiện thể luôn về tư tưởng mê tín dị đoan của cả cái nhà các !
Cứ mở miệng là bảo Hắc Đản khắc với chổi, Lâm lão thái bệnh viện vì lý do gì tưởng ai cũng mù với điếc hết chắc? Theo thấy, nhà họ Lâm những đứa con dâu như các bà mới là xui xẻo tột cùng, đ.á.n.h đến mức đưa chồng viện cấp cứu, chuyện kể thì buồn lắm đấy, cần tuyên truyền hộ cho một chuyến ?”
Cả đám nhà họ Lâm đều cô dọa cho c.h.ế.t khiếp. Bất kể là bắt nạt đứa em ruột duy nhất của quân nhân là dính líu đến tư tưởng mê tín dị đoan thì cũng đủ để bọn họ gánh hậu quả mệt nghỉ.
“Mày... bọn tao cũng là nhà của Lâm Chấn, dựa mà bảo bọn tao bắt nạt Hắc Đản!”
“ đấy!”
Người nhà họ Lâm lớn tiếng nhưng bên trong chột , run rẩy.
Tống Vi khoanh tay ngực: “Nực thật, là bây giờ chúng cùng hỏi công an xem thế nào nhé? Tiện thể kể luôn chuyện nhà họ Lâm các chiếm đoạt tiền phụ cấp do ruột Hắc Đản gửi về mà ngược đãi thằng bé!”
Khí thế hung hăng của đám nhà họ Lâm Tống Vi chặn họng, dập tắt ngấm.
Bọn họ nào dám tìm công an, nhưng trong lòng cam tâm.
Đang định tiếp tục giở trò ăn vạ cãi chày cãi cối thì bỗng nhiên một hớt hải chạy tới.
“Hắc Đản ơi, mày, ruột mày về kìa!”
Tống Vi và Hắc Đản cùng chớp chớp mắt, trong chốc lát kịp tiếp thu nổi tin tức .
Cái gì? Anh ruột ai về cơ?
Lâm Chấn về, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp thôn Lão Tảo thuộc Đại đội Bình An.
mà... cách thức trở về đôi chút tế nhị.
Lâm Chấn mấy năm ròng về, trở về thương ở chân, hai đồng đội dìu về.
Thế nhưng Lâm Chấn trở về thì chỗ ở trở thành một vấn đề nan giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-83.html.]
Bởi vì căn nhà đất do bố vất vả gầy dựng từ lâu nhà họ Lâm chiếm đoạt, nay căn nhà đó còn Lâm lão thái bán đứt cho một gã độc già trong làng.
Mà Lâm Chấn thì tuyệt đối đời nào chịu về nhà họ Lâm.
Cho nên khi Lâm Chấn cùng hai đồng đội căn nhà cũ, thấy đang sống bên trong, sắc mặt vô cùng khó coi.
Một bên chân của Lâm Chấn quấn băng gạc, dựa một cây. Người đàn ông cao lớn hơn một mét chín chỉ sừng sững ở đó thôi tỏa cảm giác áp bức nghẹt thở, huống chi còn khí chất sắc bén đặc trưng của lính.
Gã độc già run lẩy bẩy Lâm Chấn, nhưng bảo gã nhường căn nhà thì tuyệt đối chuyện đó.
“Các... các đều là quân nhân, lý lẽ chứ, căn nhà trả tiền đàng hoàng .”
Giọng Lâm Chấn trầm thấp: “Tiền ông đưa cho ai?”
Gã độc già lập tức đáp: “Lâm lão thái nhà họ Lâm.”
Lâm Chấn chẳng hề ngạc nhiên chuyện .
“Lâm tiểu đoàn trưởng, giờ tính đây?”
Lâm Chấn cụp mắt, giọng ồm ồm: “Đừng gọi là tiểu đoàn trưởng nữa, giờ nữa .”
Cái chân của vĩnh viễn thể hồi phục như nữa.
Nỗi đau đớn thoáng lướt qua đôi mắt Lâm Chấn biến mất.
Đại đội trưởng cũng vặn chạy tới lúc . Thấy Lâm Chấn, ông xúc động nhưng thấy tình cảnh hiện tại của khỏi lo lắng.
“Thằng Chấn đấy , thật sự là cháu ? Cháu về đấy ?”
Dáng vẻ hiện tại của Lâm Chấn nhiều đổi khác so với năm năm . Khi chỉ là một thiếu niên bộc trực hung dữ như con sói con, còn bây giờ vóc dáng vạm vỡ, chẳng những cao lớn hơn bất cứ ai trong thôn mà còn vô cùng uy nghiêm khí phách.
Khí thế ông quen thuộc, lính trải qua huấn luyện lâu dài cơ bản đều toát vẻ kiên định, chính trực như .
cũng rõ Lâm Chấn thuộc binh chủng nào, ngoài sự kiên nghị đặc trưng của quân nhân còn phảng phất một luồng huyết khí luyện từ những trận chiến sinh t.ử nơi sa trường.
Nhìn thấy đại đội trưởng, sắc mặt Lâm Chấn dịu đôi chút.
“Đại đội trưởng, em trai cháu ?”
Vẻ mặt đại đội trưởng khựng , đó áy náy : “Là chú chăm sóc cho nó, hiện tại nó đang một cô thanh niên tri thanh nuôi dưỡng.”
Lâm Chấn: “...”
Đại đội trưởng liếc căn nhà, đại khái đoán tình hình bèn thở dài:
“Cháu cứ về nhà chú .”
Lâm lão thái việc thất đức, hồi bà bán căn nhà ông cũng từng mặt ngăn cản, nhưng ngón nghề ăn vạ quấy rối của bà thuộc hàng thượng thừa, thêm đó về danh nghĩa bà vẫn là ruột của Lâm lão tam, cuối cùng bà lén lút bán nhà, tiền đút túi thì sống c.h.ế.t cũng chịu nhè , chẳng ai gì bà cả.
Cuối cùng, Lâm Chấn hai đồng đội dìu về nhà đại đội trưởng.
Anh vốn chẳng phiền đại đội trưởng, nhưng tình cảnh lúc cho phép từ chối.