Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 82: Người Nhà Họ Lâm Lại Đến
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:47:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Nghiệp Thành nhắm nghiền hai mắt, căn bản để ý tới cô, hai bàn tay đặt bên siết chặt .
Bây giờ mất hết cả thể diện lẫn lòng tự trọng, trong lòng hoang mang tột độ, .
Tống Vi thấy bộ dạng của thì xì một tiếng, cảm thấy vô vị bèn dắt Hắc Đản rời .
Cô còn bao nhiêu việc , rỗi mà lãng phí thời gian bên chỗ La Nghiệp Thành.
Đến tối, cô lấy sách vở , thắp đèn dầu dạy Hắc Đản nhận các con .
Dạy bé học mười chữ Ả Rập xong là cô dừng .
Đêm hôm thắp đèn dầu học bài thế khá hại mắt, ban ngày chẳng thời gian, thôi để đến lúc trú đông dạy bé học chữ .
Hôm , Tống Vi cùng Hắc Đản núi, hai tới nơi phát hiện lợn rừng .
Quả óc ch.ó nhặt ít, nhưng cô vẫn tìm xem dấu vết của lợn rừng .
“Hình như .”
Có chút thất vọng, nhưng Tống Vi nhanh chóng xốc tinh thần, tiếp tục nhặt quả óc chó.
Hiện tại đồ ăn nhiều như thế, mỗi ngày no bụng là quá thỏa mãn .
Sau khi nhặt một bao quả óc chó, Tống Vi dẫn Hắc Đản định xem những chỗ khác.
Thung lũng rộng mênh mông, vẫn còn nhiều nơi bọn họ khám phá hết.
Cuối thu ở Đông Bắc lạnh buốt, lá cây cây cỏ đều khô vàng, còn tràn trề sức sống như mùa xuân hè.
thỉnh thoảng vẫn thấy vài loại quả dại treo lủng lẳng cây.
Chẳng hạn như táo tàu, như quả hồng.
Trước đó Tống Vi hái về ít quả hồng chín hẳn để hồng sấy dẻo, mẻ đầu tiên bắt đầu lên phấn trắng.
Về núi tìm thêm một ít, quả cứng đều cô thành hồng sấy, quả chín mềm thì hai ăn hết nên đem chia bớt cho Lý Quyên và mấy thanh niên tri thanh quen , đó biếu nhà đại đội trưởng, Mã thẩm cùng mấy vị đại mẫu thiết một ít.
Mối quan hệ giữa với vốn qua mới thiết hơn . Tống Vi thể cảm nhận rõ ràng, nhờ sự dẫn dắt của các đại nương trong làng, những khác cũng bớt xa lánh cô nhiều.
Cây táo tàu trong núi cũng nhiều, ngôi làng Tống Vi về cắm bản tên là thôn Lão Tảo, trong thôn nhiều cây táo.
Trong thung lũng mấy cây táo, Tống Vi cũng hái một mớ tướng.
Thậm chí cô còn phát hiện cả cây táo tây và lê thu.
Vùng Đông Bắc một món trái cây đặc sản mùa đông gọi là lê đông lạnh Đông Bắc, đồn ngon nhưng cô từng ăn.
Nhìn chằm chằm những quả lê tròn ủng , mắt Tống Vi sáng lên, định bụng lát nữa về sẽ hỏi mấy thím hoặc các bác gái xem cách lê đông lạnh như thế nào.
Lại một chuyến thu hoạch bội thu, chiếc gùi của Tống Vi chất cao ngất ngưởng, Hắc Đản cũng cõng một bó củi khô.
Lần em đem bán mà để dành cho nhà dùng.
Sắp sang đông , nhà nào nhà nấy đều cố gom thật nhiều củi khô về nhà.
Mang theo chiến lợi phẩm đầy ắp, hai rảo bước vui vẻ về điểm tri thanh.
Thế nhưng niềm vui lập tức tắt ngấm khi về đến nơi.
Bởi vì cổng mấy vị khách mời mà đến đang đó, trông quen mặt vô cùng, quen đến mức liếc mắt bọn họ đến để kiếm chuyện với cô và Hắc Đản.
Bởi vì đó là nhà họ Lâm.
“Hắc Đản!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-82-nguoi-nha-ho-lam-lai-den.html.]
Nhìn thấy Hắc Đản, mắt đám lập tức sáng rực lên.
Hắc Đản rùng một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét, mím chặt môi nép sát Tống Vi.
“Đây là củi mày nhặt núi về đúng , đưa cho tao.”
Đặng Xuân Hoa chẳng chẳng rằng, giơ tay định cướp bó củi.
Tống Vi vung gậy đập thẳng một phát mu bàn tay bà .
“Làm cái gì đấy? Giữa ban ngày ban mặt định cướp giật ?”
Ánh mắt cô hung hãn: “Động tay nữa xem, đập gãy tay bà luôn đấy!”
Đặng Xuân Hoa ôm tay rú lên hai tiếng: “Tống tri thanh, cô đừng mà ngang ngược! Thằng Hắc Đản là nhà họ Lâm, củi nó nhặt từ núi về đương nhiên là của nhà họ Lâm chúng tao, chuyện đến chúng tao cũng lý!”
Tống Vi cầm gậy quơ quơ một vòng: “Đứng tản hết nhé, gậy gộc mắt , quật trúng ai nấy ráng chịu!”
Vừa dứt lời, cây gậy trong tay cô nện thẳng tảng đá lớn bên cạnh, khiến tảng đá rung chuyển một cái, còn khúc gỗ to bằng bắp tay tay cô gãy đôi thành hai đoạn.
Chỉ cần âm thanh va chạm thôi cũng đủ lực đạo khủng khiếp cỡ nào.
“Ái chà, lỡ tay dùng sức nhiều, nhưng , xài tạm vẫn .”
Thế là, hễ cô bước tới , xung quanh liền tự động dạt tới đó.
Người nhà họ Lâm càng sợ ăn đòn tiếp theo là nên vội vã lùi xa tít mù tắp.
bọn họ cũng chẳng cam tâm, bắt đầu mồm năm miệng mười cãi cọ ầm ĩ.
Nội dung cốt lõi chỉ một: Hắc Đản tuy hiện tại ở chỗ Tống Vi, nhưng nó vẫn là nhà họ Lâm, hề cắt đứt quan hệ; là nhà họ Lâm thì củi nó nhặt núi về bắt buộc là của bọn họ.
Không chỉ gùi củi Hắc Đản đang cõng, mà cả củi nhặt đó bọn họ cũng đòi Tống Vi trả cho bằng hết.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mọi trong điểm tri thanh một phen mở rộng tầm mắt. Hứa Lai Đệ thì khoái chí xem kịch vui, những khác nếu thờ ơ chẳng buồn quan tâm thì cũng là lo lắng giùm.
Cao Nhạc càng nhịn nổi mà lên tiếng: “ bảo , mấy vấn đề gì về đầu óc đấy? Thằng bé Hắc Đản sang chỗ Tống tri thanh vốn là để việc gán nợ cái đồng hồ đeo tay. Mấy bó củi đáng bao nhiêu tiền chứ, gom còn đủ mua cái mặt đồng hồ !”
Người nhà họ Lâm đương nhiên điều , bọn họ cũng chột . nghĩ đến gian nhà củi trơ trọi chẳng còn mấy que ở nhà, nếu bổ sung thêm thì mùa đông năm nay cả nhà khó mà sống nổi.
Trước củi đóm cơ bản đều do mấy đứa nhỏ lên núi nhặt về, nhưng đám Lâm Hữu Tài, Lâm Tiểu Thảo bắt nạt cướp củi của Hắc Đản mang về, cũng vì thế mà nào Hắc Đản về nhà cũng đ.á.n.h c.h.ử.i thậm tệ.
bây giờ Hắc Đản sang bên chỗ Tống Vi, những đứa khác nhà họ Lâm vốn quen cướp thành quả lao động của em nên củi khô mang về ít trông thấy. Trông chừng chỉ đôi ba hôm nữa là tuyết rơi, bọn họ mới tá hỏa phát hiện củi khô trong kho ít hơn năm gần một nửa.
Bản nhà họ Lâm chẳng chịu bỏ công lên núi nhặt củi, ngày thường xài thì hoang phí, thu đủ bù chi nên củi cứ thế vơi dần.
Đến lúc bọn họ mới cuống cuồng lên, nhưng vì cả nhà cùng lên núi nhặt củi thì đảo mắt tính kế, tính toán lên đầu Hắc Đản, thế nên mới bày cái trò hề ngày hôm nay.
Đặng Xuân Hoa cùng những khác mớ đồ Tống Vi mang về, hâm mộ ghen tị, trong lòng càng thêm đinh ninh quyết định của là đúng đắn.
Những thứ chắc chắn phần của Hắc Đản, bọn họ chỉ đòi chút củi khô thì gì quá đáng .
“Đây chẳng do chúng tao gây sự vô lý nhé! Bà nội thằng Hắc Đản năm nay tai bay vạ gió bệnh tật triền miên, mới từ bệnh viện về xong. Chúng tao bận tối mắt tối mũi thì thời gian mà lên núi nhặt củi? Củi thằng Hắc Đản nhặt về coi như hiếu kính bà nội nó . Hơn nữa, nếu tại cái thứ chổi khắc như nó thì bà nội nó cũng chẳng viện!”
Ghê gớm thật, thế là trút hết tội vạ chuyện Lâm lão thái nhập viện lên đầu Hắc Đản .
Mọi đều ngả mũ bái phục độ mặt dày vô liêm sỉ của nhà họ Lâm.
Còn đợi Tống Vi lên tiếng, vợ Lâm lão tứ chằm chằm Hắc Đản, chua ngoa thêm :
“Nhìn thằng Hắc Đản thế là ngày thường chắc chắn ăn ít đồ ngon . Tống tri thanh cô hào phóng thật đấy, thiếu thốn chút đồ thì bọn tao xin ít củi mang về cũng quá đáng chứ?”
Đối mặt với cái đám trơ trẽn , khác nhịn thì , chứ Tống Vi là cô nhịn hết nổi .