Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 81: Đứa Chó Chết Nào Đang Chửi Tôi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , giờ con nhận công việc đó , tháng nào cũng lương, lương của con chỉ ngày càng tăng thôi!”
Thân phận công nhân hiện tại khiến cô nở mày nở mặt vô cùng, theo đuổi cũng nhiều.
Còn Tống Vi, về còn chừng, e là chỉ thể chịu cảnh thành bà cô già mặt vàng như nghệ gả cho một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn, cách giữa bọn họ sẽ ngày một lớn hơn mà thôi.
Người phụ nữ đứa con gái ngày càng tự tin rạng rỡ của , trong lòng cũng vô cùng tự hào.
Điều đó khiến cõi lòng bà dễ chịu hơn nhiều.
Ở Đại đội Bình An, Tống Vi về đến điểm tri thanh thì hắt xì liền ba cái.
“Đứa ch.ó c.h.ế.t nào đang c.h.ử.i thế!”
Bạch Vân Kiều bên cạnh thấy lời thì câm nín: “...”
Cô chỉ hắt xì một cái, chắc chắn là đang mắng c.h.ử.i chứ?
“Chị Tống Vi!”
Hắc Đản lao ôm chầm lấy cô.
“Chị Tống Vi ơi, em nhớ chị quá.”
Đôi mắt nhóc con rơm rớm nước. Gương mặt gầy gò như bọc lấy xương , qua hơn hai tháng bồi bổ, nay phúng phính hẳn lên như thổi bóng bay.
Nước da cũng trắng hơn nhiều, quan trọng nhất là tinh thần phấn chấn, Tống Vi chăm bẵm đến mức cả nhóc con rạng rỡ hẳn .
Khác xa một trời một vực so với đứa nhóc gầy trơ xương .
Đường nét của Hắc Đản vốn , khi nuôi béo lên trông càng thêm phần đáng yêu, ai cũng thích.
“Ngoan nào, chị cũng nhớ em.”
Tống Vi véo nhẹ đôi má phúng phính mềm mại của bé. Khả năng hồi phục của trẻ con đúng là thật, làn da đen nhẻm giờ trắng trẻo đôi chút, sờ mềm mịn vô cùng.
Hắc Đản véo má chẳng hề kháng cự, thậm chí còn ngoan ngoãn ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên cho cô véo.
Quả là một nhóc tì đáng yêu.
Hứa Lai Đệ nhai lạc lượn lờ đến bên cạnh Tống Vi như mấy bà thím trong làng.
Khi phía , cô rướn dài cổ dòm gùi của Tống Vi, trố lồi cả hai mắt hòng xem bên trong những gì.
cũng chỉ dừng ở đó thôi, Tống Vi dùng vải bọc kín mít, trừ khi mắt xuyên thấu, bằng bên trong chẳng thấy gì sất.
Hứa Lai Đệ cũng chẳng gan dám xông lên bới đồ của Tống Vi.
“Hôm nay điểm tri thanh yên ắng thế nhỉ?”
Về đến phòng , khi dỡ hết đồ đạc xuống, Tống Vi nhét thẳng một chiếc bánh bao tóp mỡ lòng Hắc Đản.
“Nguội , lát nữa hâm nóng hẵng ăn.”
Đôi mắt Hắc Đản sáng rực lên.
Trước Tống Vi thấy đôi mắt to tròn đen láy của bé , bây giờ nhóc con da thịt, trông ưa hơn, đôi mắt cũng càng thêm sáng ngời.
“La tri thanh về ạ.”
Hắc Đản ôm chiếc bánh bao, lẽo đẽo bám m.ô.n.g Tống Vi như cái đuôi nhỏ, háo hức chực chờ giúp việc.
Tống Vi đưa mấy món đồ nhỏ cho bé chỉ chỗ cất.
Nhóc con phụ giúp thì vui mừng khôn xiết.
“La Nghiệp Thành về ? Mọi đều xem náo nhiệt hết ?”
“Vâng ạ!”
Hắc Đản gật đầu: “Anh Cao với Triệu tới giờ vẫn về.”
Hai chắc chắn là sang hả hê nỗi đau của khác . Người khác lẽ vì nể nang thể diện mà ghé thăm La Nghiệp Thành một lát về, chứ hai tên mặt dày thì thể mượn danh nghĩa thăm hỏi để c.ắ.n hạt dưa ngay mặt La Nghiệp Thành luôn chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-81-dua-cho-chet-nao-dang-chui-toi.html.]
Tống Vi cũng chút rạo rực sang hóng hớt, cái vẻ mặt bực bội uất ức mà vẫn gượng của La Nghiệp Thành là lòng cô thấy hả hê.
Tên tra nam c.h.ế.t tiệt, đáng đời!
“Bánh xốp trứng gà với bánh quy chị để trong tủ đầu giường, khi nào ăn thì em tự lấy nhé.”
Cô cầm chiếc bánh bao trong tay Hắc Đản, nhét cho bé một cái bánh xốp trứng gà.
“Ăn cái , bánh bao chị đem hâm nóng.”
Hắc Đản ngoan ngoãn gật đầu. Chiếc bánh xốp trứng gà thơm phức , đây em chỉ thấy họ Lâm Hữu Phú ăn thôi!
Thức ăn gói mang về từ tiệm cơm quốc doanh cả thịt, bánh bao lẫn màn thầu, cô chỉ cần hâm nóng món ăn, lấy thêm ít tương nấm với mứt nho là đủ cả mặn, cay, ngọt, ăn thế nào thì ăn thế .
Bánh bao tóp mỡ tổng cộng năm cái, cô hấp ba cái, hai cái còn để dành sáng mai ăn.
Trời trở lạnh, để đến sáng mai vẫn sợ ôi thiu.
Màn thầu lớn mua sáu chiếc, Tống Vi cũng hấp ba chiếc, trong nồi còn luộc thêm mấy củ khoai lang.
Lúc ăn, nhóc Hắc Đản một cái rưỡi bánh bao tóp mỡ, cô một cái rưỡi.
Hắc Đản nhận nửa cái : “Chị ăn ạ.”
“Em còn nhỏ, ăn nhiều thịt mới cao lớn khỏe mạnh , mới giúp chị nhiều việc hơn chứ. Ăn no , hôm nào rảnh chúng lên núi săn lợn rừng tự bánh bao tóp mỡ.”
Món bánh bao tóp mỡ ngon thật đấy, cô thèm ăn thịt lợn .
Tống Vi híp mắt , chỗ săn lợn rừng còn con nào , thể qua đó xem thử.
Hắc Đản cũng híp mắt tận hưởng chiếc bánh bao thơm ngon, hai má phúng phính căng tròn trông càng thêm núng nính thịt.
“Ngon quá ạ!”
Em nhanh lớn, lớn thật cao, sức thật khỏe, săn lợn rừng cho chị Tống Vi ăn!
Dù Hắc Đản cũng chỉ là một đứa trẻ, mà thời dù là bánh bao màn thầu thì nguyên liệu đều vô cùng đẫy đà, bé ăn một cái rưỡi bánh bao thịt, nửa cái màn thầu kẹp thịt bò với tương nấm là cái bụng nhỏ căng tròn chứa nổi nữa .
Phần còn một Tống Vi giải quyết sạch sành sanh, bao gồm cả ba củ khoai lang. Sức ăn cỡ thì cánh đàn ông Đông Bắc thấy cũng giơ ngón tay cái thán phục.
Ăn no nê, Tống Vi vỗ vỗ bụng, cùng Hắc Đản lén la lén lút mò sang phòng La Nghiệp Thành ở.
Quả nhiên Cao Nhạc và Triệu Tốc đang c.ắ.n hạt dưa, còn hết sức “chu đáo” kể cho La Nghiệp Thành chuyện hóng hớt dạo gần đây trong thôn.
Lúc vặn đến Vương Tiểu Hoa nhà thôn trưởng.
“La tri thanh , cô nàng Vương Tiểu Hoa si tình với thật đấy, cách dăm bữa nửa tháng đòn một trận mà cứ khăng khăng đòi gả cho . Gặp cô gái như thế là theo luôn , dù hai cũng liếc mắt đưa tình với , thể phụ lòng con gái nhà , đúng ?”
La Nghiệp Thành giường, mặt mày xám ngoét.
“Ơ kìa, lòng cho , sắc mặt khó coi thế?”
Triệu Tốc cũng vô cùng “ bụng” khuyên nhủ: “ thấy nên nghĩ cho kỹ, tình hình mà nhà bí thư chi bộ tố cáo quan hệ nam nữ bất chính thì nguy to đấy.”
La Nghiệp Thành cũng nghĩ đến điểm . Hắn vắt óc cũng hiểu chuyện đến bước đường , rõ ràng thứ đều êm cơ mà.
Chỉ suýt chút nữa thôi, chỉ suýt chút nữa là cưới Khương Tiểu Uyển . Đến lúc đó, dù chuyện của Vương Tiểu Hoa và Lâm Tiểu Thảo bại lộ thì phụ nữ như Khương Tiểu Uyển cũng chẳng dám ly hôn với .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
hiềm nỗi chỉ thiếu một bước chân , trong lòng lẫn ánh mắt La Nghiệp Thành ngập tràn nỗi uất ức cam lòng.
“Úi chà, đang chuyện rôm rả thế ?”
Tống Vi cầm mấy cọng rau bước : “La tri thanh, tuy quan hệ giữa chúng chẳng , nhưng ai bảo là nhiệt tình bụng cơ chứ, sang xem vết thương của thế nào đây nè”
Cô quơ quơ mấy cọng rau trong tay: “Đây là quà mang biếu , đừng khách sáo nhé.”
La Nghiệp Thành sự hả hê lộ rõ mồn một trong mắt cô, cùng mấy cọng rau mang đầy vẻ châm chọc , cả thẹn quá hóa giận, ánh mắt như xé xác Tống Vi trăm mảnh.
Tống Vi mà sợ ?
Lợn rừng cô còn chẳng thèm ngán, La Nghiệp Thành cuồng bạo bằng lợn rừng chắc?
“Mọi đang đến ? cũng góp vài ý kiến xem nhé.”
Cô tự kéo một chiếc ghế xuống, bốc một nắm hạt dưa trong tay Triệu Tốc bên cạnh bắt đầu c.ắ.n tanh tách.