Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 79: Trạm Thu Mua Phế Liệu
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ gần đó đưa tay xoa nhẹ đầu Hắc Đản đầy xót xa.
“May mà bây giờ thằng bé thoát khỏi cái bà nội lòng lang thú , theo Tống tri thanh tha hồ mà hưởng phúc.”
“Cơ mà Tống tri thanh , cháu cũng cẩn thận đấy nhé. Cái mụ già họ Lâm là kẻ mặt dày mày dạn, vô tiếng, coi chừng mụ tìm tới cửa đòi tiền vòi vĩnh thứ thứ nọ đấy.”
Tống Vi gật đầu: “Cháu ạ.”
Hắc Đản siết chặt lấy vạt áo Tống Vi, dường như chỉ như mới đem cho bé cảm giác an tuyệt đối.
Bây giờ bé thật sự vô cùng sợ hãi cái viễn cảnh trở ngôi nhà họ Lâm .
Phía sân, Lâm lão thái khi vạch trần chuyện thì tức đến phát điên. Bà chẳng màng đến những cơn đau nhức nhối nữa, điên cuồng văng đủ lời lẽ bẩn thỉu, độc địa nhất để thóa mạ vợ Lâm lão nhị. Hàng tràng từ ngữ thô tục tuôn xối xả, ai can ngăn cũng chẳng ăn thua.
Cuối cùng, chẳng là do mệt quá do vết thương quá đau đớn, bà kịp thở dốc một trợn mắt ngất lịm .
Thế là chuyện cuối cùng cũng chịu yên ắng . Người nhà họ Lâm cuống cuồng xúm khiêng bà lên xe bò vội vã đưa lên bệnh viện huyện.
Đại đội trưởng liếc mắt trong căn nhà họ Lâm một cái. Động tĩnh ầm ĩ trời long đất lở như thế mà Lâm lão đầu cứ như điếc, đến tận lúc vẫn kiên quyết chịu thò mặt .
Ông tức đến nghẹn họng, cái lão già họ Lâm đúng là...
Tống Vi cũng thấy lạ.
“Chẳng bảo Lâm lão đầu sợ vợ lắm ? Cháu thấy phản ứng của ông kỳ quặc đấy?”
Câu cô với âm lượng khá nhỏ, nhưng vẫn Vương đại nương bên cạnh thấy.
“Uầy... Lão già họ Lâm đó xưa nay vốn thế , chuyện gì lão cũng chẳng thèm quản . Lão sợ phiền phức lười chảy thây, lúc điểm công ngoài đồng cũng chỉ tìm cách trốn việc biếng.”
Giọng điệu của Vương đại nương lộ rõ vẻ khinh thường đối với Lâm lão đầu.
“Cũng chính vì cái tính nên mới mặc cho mụ vợ mưa gió thế nào trong nhà thì . Con lão , chỉ lo cho bản thôi, miễn là đụng chạm đến lợi ích của lão thì dẫu con trai ruột c.h.ế.t mặt lão cũng chắc rơi lấy nửa giọt nước mắt .”
Tống Vi: “...” Cái nhà họ Lâm bộ lấy một ai bình thường trời?
Thảo nào mấy cả nhà Lâm lão thái loạn long trời lở đất đều chẳng thấy bóng dáng Lâm lão đầu can thiệp bao giờ.
Tuy nhiên, chỉ cần chọc phá đến cô thì cái tính nết của Lâm lão đầu so với Lâm lão thái vẫn khiến cô thấy dễ chịu hơn nhiều.
Đám đông dần dần giải tán, Tống Vi dắt Hắc Đản về nhà ăn cơm.
Thuyên T.ử cũng hớn hở chạy lon ton theo , cuối cùng thưởng mấy viên kẹo ngọt vì thành xuất sắc nhiệm vụ Tống Vi giao cho.
“Làm lắm, cứ phát huy nhé.”
Thuyên T.ử toét miệng để lộ hàm răng sún: “Chị cứ yên tâm đại ca! Sau việc gì cứ việc sai bảo em, em bảo đảm thu xếp đấy, rõ ràng rành mạch!”
Vì miếng ăn mà nhóc nhiệt tình thấy rõ.
Sau khi Thuyên T.ử rời , Lý Quyên bước gọi cô và Hắc Đản ăn cơm trưa.
“Bên nhà thôn trưởng rốt cuộc xảy chuyện gì thế?”
Lý Quyên là thật thà chất phác, chạy hóng hớt mà ở chăm chỉ việc kiếm điểm công.
Cô chỉ phong phanh bên nhà thôn trưởng biến, chứ chuyện nhà họ Lâm quậy phá tưng bừng phía .
Chưa đợi Tống Vi lên tiếng, Cao Nhạc và Triệu Tốc bưng bát cơm, mặt dày mày dạn bước sang.
“Bọn sang xin ké chút thức ăn với.”
Hai cầm theo mấy chiếc bánh màn thầu to tướng, tuy trộn chút ngũ cốc thô nhưng tỷ lệ bột mì trắng vẫn chiếm phần lớn.
Trên tay họ còn xách theo một ít bột mì, coi như là đóng góp tiền ăn.
Lý Quyên dường như liệu tình hình nên bữa nay nấu lượng thức ăn khá nhiều.
Mấy ăn cơm, Cao Nhạc và Triệu Tốc hào hứng kể tường tận đầu đuôi câu chuyện xảy ở nhà thôn trưởng và nhà họ Lâm cho Lý Quyên . Động tác và ngôn ngữ cơ thể của hai phong phú vô cùng, khiến Lý Quyên mà ngẩn cả .
Cô bỗng thấy tiếc nuối vì xem tận mắt.
“Hôm nay thế mà xảy nhiều chuyện ly kỳ đến cơ .”
“Chứ nữa!”
Cao Nhạc nhét đầy thức ăn miệng : “Ở quê đúng là náo nhiệt thật đấy. Khu tập thể ngoài thành phố của bọn ai nấy đều trọng thể diện, chuyện gì xích mích cũng chỉ đóng cửa cãi trong nhà thôi, gì cái cảnh cả làng cả xóm cùng kéo sang nhà khác hóng chuyện ầm ĩ thế bao giờ.”
Bây giờ hai họ cũng còn lóc đòi về thành phố mỗi ngày nữa.
Chỉ là... sáng nào cũng lôi dậy rèn luyện thể lực đúng là mệt bở tai.
Nghĩ đến đó, Cao Nhạc lén lút liếc Tống Vi một cái.
Tống Vi: “Có chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-79-tram-thu-mua-phe-lieu.html.]
Cao Nhạc lắc đầu nguầy nguậy.
Vị Tống tri thanh bề ngoài rõ ràng dịu dàng nhã nhặn, thế nhưng thực tế tay còn hung tàn hơn cả ông nội nữa!
Chuyện náo loạn xảy ngày hôm đó sang đến ngày hôm lan truyền khắp đầu làng cuối xóm.
Những ai hôm qua mặt tại hiện trường, khi khác kể thì tiếc đứt ruột, vỗ đùi bôm bốp than thở.
Kể câu chuyện một cách sinh động và hấp dẫn nhất kể đến mấy bà cụ hôm qua leo lên gác lửng xem kịch.
Mỗi ngày Tống Vi đều thấy gốc cây táo lớn ở đầu làng, mấy bà cụ tay cầm chiếc giỏ tre nhỏ đựng đế giày hoặc vải vóc, thoăn thoắt luồn kim xâu chỉ khua môi múa mép kể tường tận khung cảnh hỗn chiến hôm .
Những xem thì dỏng tai lên chăm chú lắng từng câu từng chữ, chốc chốc vỗ đùi tiếc rẻ:
“Sao hôm qua xem cơ chứ!”
Tống Vi kìm bật , mấy bà cụ quả thực vui tính hết sức.
“Tống tri thanh, các cháu ngoài chạy bộ đấy ?”
Nhìn thấy Tống Vi cùng mấy cái đuôi lẽo đẽo theo , các bà cụ quen mặt đều lên tiếng chào hỏi niềm nở.
Tống Vi gật đầu đáp: “Chạy bộ một chút cho khỏe ạ.”
Sau khi chào hỏi xong xuôi, Tống Vi liền dẫn nhóm rời .
Chủ đề bàn tán của các bà cụ lập tức chuyển hướng sang Tống Vi và nhóm thanh niên.
“Bà bảo xem con bé nghĩ cái gì , ngày nào cũng việc cực nhọc, lên núi xuống đồi đủ mệt ? Cơ mà ngợm nó khỏe thật đấy chứ.”
Vương đại nương tiếp lời: “Tống tri thanh thì chạy nhiều thật, nhưng hai nam tri thanh nếu sáng nào chạy theo Tống tri thanh vài vòng thì cũng chỉ ườn trong sân tri thanh thôi, hai thì mệt mỏi cái nỗi gì?”
“Này, các bà bảo xem, Tống tri thanh với Lý tri thanh liệu chuyện mờ ám gì với hai nam tri thanh nhỉ? Chứ thì ngày nào cũng dính lấy như sam thế?”
Vương đại nương cùng mấy bà cụ mối quan hệ với Tống Vi lập tức lên tiếng bênh vực:
“Làm gì chuyện đó! Mắt mũi bọn tinh tường thế , nếu tình ý thật thì mà ? Hơn nữa đàng hoàng ngay thẳng, chứ các cặp đôi vấn đề nam nữ mờ ám nào mà chẳng lén la lén lút hẹn hò giấu giếm?”
“ thế đấy, thấy chẳng qua là tính nết họ hợp nên mới chơi chung thôi. Cao tri thanh đối với Tống tri thanh lúc nào cũng một câu gọi chị hai câu gọi chị, nếu tình ý gì thì đời nào xưng hô như thế.”
“Hơn nữa, cái sức khỏe vạm vỡ của Tống tri thanh kìa, gom hết bao nhiêu lá gan mới dám thích con bé chứ.”
Mấy bà cụ cũng nhớ những Tống Vi xuống núi, lưng cõng một gùi to đùng mà hai tay còn vác thêm bao nhiêu là đồ đạc nặng trịch, thôi cũng thấy phát khiếp.
Thế là họ đồng loạt gật đầu lia lịa:
“Cũng đúng thật.”
Mấy bà cụ khác thấy lý nên cũng bàn tán thêm về chuyện nữa, tiếp tục về đề tài dở dang ban nãy.
Tống Vi rằng suýt chút nữa dấy lên một phen tin đồn tình ái thất thiệt.
Thời tiết chuyển lạnh hẳn, công việc đồng áng cơ bản tất, lúc nhà nào nhà nấy đều giục giã con cháu tranh thủ lên núi nhặt củi dự trữ cho mùa đông.
Hôm nay Tống Vi lên núi, cô đón xe lên huyện một chuyến để đem thảo d.ư.ợ.c thu thập từ bán cho bệnh viện.
Nhờ tờ giấy giới thiệu do vị bác sĩ cho, Tống Vi dễ dàng bán hết bộ thảo d.ư.ợ.c mang theo.
Trong đó giá trị nhất kể đến kỷ tử, một cây tiếp cốt thảo và một cây nấm linh chi.
Đây đều là những thứ cô vô tình tìm khi tiến sâu trong rừng già.
Cộng thêm những loại thảo d.ư.ợ.c tuy giá rẻ nhưng lượng nhiều khác, Tống Vi tổng cộng thu về 87 đồng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vị bác sĩ thu mua thảo d.ư.ợ.c dặn dò cô: “Cháu một loại thảo d.ư.ợ.c sơ chế đúng cách nên hao hụt d.ư.ợ.c tính, uổng phí mất một ít, nếu thì tiền nhận còn nhiều hơn thế nữa. Lần nếu kiếm thảo d.ư.ợ.c thì cứ mang đến đây bán tiếp nhé.”
Âu cũng bởi vì hiện tại hái t.h.u.ố.c đem bán quá ít, trong khi bệnh nhân trong viện đông đúc, nguồn t.h.u.ố.c của bệnh viện họ đang rơi tình trạng thiếu thốn nghiêm trọng.
Tống Vi gật đầu: “Cháu cảm ơn bác ạ.”
Cầm tiền trong tay, Tống Vi vội vã về ngay mà thẳng tới trạm thu mua phế liệu. Cô tìm xem cuốn sách nào hướng dẫn chuyên sâu về cách sơ chế và bảo quản thảo d.ư.ợ.c . Cô chỉ phơi khô đơn thuần, nhưng những loại d.ư.ợ.c liệu bắt buộc qua các bước xử lý đặc thù thì mới đem phơi .
“Bác ơi, cháu trong nhặt ít giấy báo cũ đem về dán tường, bác tạo điều kiện giúp cháu một chút ạ?”
Tống Vi khéo léo nhét hai hào cùng mấy viên kẹo ngọt tay ông lão trông cổng trạm phế liệu.
Ông lão liếc cô một cái thản nhiên cất đồ túi: “Vào , chọn xong thì mang đây cho kiểm tra là .”
Tống Vi cảm ơn nữa sải bước tiến bên trong trạm phế liệu.
Đồ đạc tích trữ trong trạm phế liệu vô cùng nhiều, bàn ghế tủ kệ gãy nát, báo cũ cùng đủ các loại sách vở chất đống ngổn ngang...
Đến những nơi như thế quả thật thể nhặt nhạnh vài thứ hữu ích, nhưng mấy thứ bàn ghế gãy chân sứt mộng tha về cũng chẳng bõ công.
Còn chuyện nhặt đồ cổ trân quý thì thôi khỏi mơ tưởng, thời buổi chẳng ai ngốc nghếch đến mức vứt mấy thứ đồ giá trị ở đây cho nhặt bừa .