Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 77: Vẫn Nên Giữ Khoảng Cách Thì Hơn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy bà cụ xung quanh thi gật đầu phụ họa: “Phải đấy, hai tri thanh đây hiện tại là mối thơm nhất trong làng , bao nhiêu gả con gái trong nhà cho hai . Cái ngữ mặt dày như mụ già họ Lâm thế nào cũng ăn vạ hai cho xem.”

 

“Cậu cũng đừng thấy con bé Lâm Tiểu Thảo đ.á.n.h mà tưởng nó tội nghiệp. Con ranh đó khôn ranh lắm, hai mà xuống xin giúp, khi chẳng cần đến mụ già , chính nó cũng tự bám chặt lấy hai đấy.”

 

“Bao nhiêu đứa trẻ con trong làng lên núi nhặt củi đều từng nó trộm cắp, mà nó thì sống c.h.ế.t chịu thừa nhận. Có bắt quả tang tại trận thì nó mới nhận đúng cái thôi. Bọn trẻ tuy nhỏ nhưng ngu ngốc, chẳng lẽ ngần đứa trẻ con cùng đặt điều bảo nó trộm củi của chúng nó chắc?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Con bé Lâm Tiểu Thảo đó chỉ thích tụ tập với đám con nít trong làng lên núi kiếm đồ. Nó dỗ ngon dỗ ngọt lũ trẻ đưa nấm với quả dại ngon cho nó, đứa nào cho là nó sang đe dọa, ức h.i.ế.p ngay. Trong đó thằng bé Hắc Đản là xui xẻo nhất, nào lên núi kiếm củi cũng nó cướp mất một ít. Bản nó thì lười chảy thây, chẳng học đòi ở cái thói hở một tí là lóc giả vờ ấm ức.”

 

Được , đến đây, bất kể bên sân nhà họ Lâm phía đối diện Lâm Tiểu Thảo gào thét t.h.ả.m thiết đến mức nào, cõi lòng hai họ cũng phẳng lặng như tờ, chẳng còn mảy may ý định xuống giúp nữa.

 

Giúp đỡ thì , nhưng bám dính lấy để ăn vạ thì tuyệt đối !

 

Mà điều khiến hai càng thêm đau đầu là mấy thím mấy bác dường như mở tung van lời , bắt đầu chuyển sang sắm vai bà mối.

 

“Cao tri thanh, Triệu tri thanh, hai nếu thấy thì nhà bác đứa cháu gái tuổi tác khéo trạc tuổi hai , là để bác dắt mối cho hai đứa mặt nhé?”

 

“Nhà cũng đứa cháu gái họ tệ chút nào . Đừng thấy nó là gái quê mà chê, da dẻ chỉ ngăm một tí thôi chứ mặt mũi nét nào nét nấy, mọng nước như củ cải non. Quan trọng nhất là lụng cực kỳ tháo vát, m.ô.n.g to dễ đẻ, cũng tại bác thấy hai mắt nên mới mai cho đấy...”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc méo xệch cả mặt, liên tục nháy mắt hiệu cầu cứu Tống Vi: Chị ơi, mau cứu chúng em với!

 

Tống Vi những chẳng buồn cứu mà còn lùi xa một chút, bởi vì một khi các bà thím lên cơn hăng m.á.u mai mối thì dễ b.ắ.n tỉa trúng vô tội.

 

Quả nhiên, Tống Vi cũng thoát khỏi tầm ngắm.

 

“Tống tri thanh , bác một thanh niên lắm đấy...”

 

Tống Vi: “...” Cô ngay mà.

 

Tống Vi khẽ ho một tiếng: “Thế thì bác ơi. Cháu ngợm xinh thế thì tiêu chuẩn chọn chồng cũng nâng cao lên chứ. Người đàn ông lọt mắt xanh của cháu thì chí ít mặt mũi tuấn tú, chiều cao nhất là từ một mét tám trở lên, cơ bụng sáu múi tám múi đàng hoàng, với sức lực khỏe và chịu đòn giỏi nữa. Nếu thì sống chung lỡ xích mích mâu thuẫn gì, cháu kiềm chế tính khí của ...”

 

Nói đến đây, cô nở một nụ vô cùng thẹn thùng e ấp.

 

“Lỡ vung một quả đ.ấ.m sang, đ.á.n.h méo mũi gãy hết răng thì bây giờ?”

 

Vừa , hai bàn tay cô nhẹ nhàng bẻ một lõi ngô khô cứng thành từng đoạn vụn nát như đang chơi đồ hàng.

 

Các bà thím: “...”

 

Họ lập tức đ.á.n.h trống lảng chuyển ngay sang chủ đề khác: “Sao cái nhà thằng Lâm lão nhị mãi vẫn thấy vác mặt về nhỉ?”

 

Còn chuyện mai mối cho Tống tri thanh thì thôi xin kiếu. Tống tri thanh đúng là khỏe mạnh tháo vát thật đấy, thanh niên cao một mét tám, hình vạm vỡ, mặt mũi sáng sủa thì trong làng ráng tìm đỏ mắt cũng chọn một hai .

 

bảo lấy về mà đ.á.n.h thì e là chẳng trai nào chịu nổi sức đ.ấ.m của cô gái .

 

Đặc biệt là con cháu nhà , ngộ nhỡ đ.á.n.h thật, Tống tri thanh nổi cơn tam bành lên tiện tay đ.ấ.m luôn cả mấy bà già thì tính ?

 

Vẫn nên giữ cách cho lành.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc há hốc mồm kinh ngạc, còn... còn thể từ chối mai mối theo cái cách bá đạo nữa cơ ?

 

Học lỏm , phen mở mang tầm mắt thật !

 

“Lâm Hữu Tài cũng ở nhà kìa! Vừa nãy Lâm Tiểu Thảo đ.á.n.h kêu gào t.h.ả.m thiết như thế mà chẳng thấy nó thò đầu , cứ tưởng nó chạy ngoài chơi chứ.”

 

, cục diện bên nhà họ Lâm biến chuyển mới. Lâm Hữu Tài đang dụi đôi mắt ngái ngủ lững thững bước ngoài sân.

 

Chất lượng giấc ngủ của cái thằng nhãi đúng là đỉnh thật. Tiếng gào thét chói tai của Lâm Tiểu Thảo ở cách xa như thế mà họ còn rõ mồn một, mà Lâm Hữu Tài thể ngủ say sưa đến tận bây giờ mới đ.á.n.h thức.

 

Vừa bước ngoài thấy bà nội ruột đang cầm gậy nện túi bụi chị gái ruột của , Lâm Hữu Tài ngớ mất một lúc.

 

Mãi đến khi Lâm Tiểu Thảo phát hiện nó và bắt đầu gào thét cầu cứu:

 

“Em trai, mau qua cứu chị! Cả nhà bác cả với bà nội ức h.i.ế.p quá đáng, bắt nạt em xong bây giờ sang đ.á.n.h chị đây !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-77-van-nen-giu-khoang-cach-thi-hon.html.]

Câu của cô căn bản chẳng là gọi Lâm Hữu Tài tới giúp, mà là đang cố tình châm ngòi chọc giận thằng em.

 

Lâm Hữu Tài ở nhà vốn là con cưng vợ chồng Lâm lão nhị nuông chiều hết mực, bản tính vốn dĩ hẹp hòi, thù dai dễ nổi nóng.

 

Bị Lâm Tiểu Thảo nhắc như thế, nó lập tức nhớ ngay đến mối hận đ.á.n.h bầm dập hôm .

 

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Lâm Hữu Tài gầm lên một tiếng hùng hổ lao thẳng tới, húc văng Lâm lão thái ngã ngửa đất.

 

Thân thể Lâm lão thái vốn dĩ lành lặn, cú va đập mạnh khiến bà hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì ngất lịm .

 

bẹp đất rên rỉ ối á liên hồi, ngón tay run rẩy chỉ mặt Lâm Hữu Tài mà đau đớn đến mức nửa ngày trời thốt nên lời.

 

Lâm Tiểu Thảo đầu tóc rũ rượi, cả nhếch nhác t.h.ả.m hại, thấy bà nội ngã sóng soài đất thì trong đáy mắt lóe lên một tia hả hê sảng khoái.

 

“Lâm Hữu Tài, mày c.h.ế.t ! Đấy là bà nội ruột của mày đấy!”

 

Tiếng thét chói tai của Đặng Xuân Hoa đột ngột vang lên x.é to.ạc gian, ả vung tay đẩy mạnh Lâm Hữu Tài một bên.

 

lúc , Lâm lão nhị và vợ vặn đẩy cổng bước .

 

Tống Vi gác lửng rướn dài cổ xuống: “Oa, đúng là sự trùng hợp c.h.ế.t tiệt.”

 

Vợ chồng Lâm lão nhị bước chân cổng tận mắt chứng kiến cảnh tượng con trai cưng của xô đẩy thô bạo. Hai kẻ coi con trai như tròng con mắt lập tức nổ tung như thùng t.h.u.ố.c súng.

 

Vợ Lâm lão nhị gào lên một tiếng, lao thục mạng tới đẩy Đặng Xuân Hoa lùi mấy bước, thậm chí còn hung hãn giật phăng một búi tóc của ả .

 

“Đặng Xuân Hoa, mày dám đ.á.n.h con trai tao, bà liều mạng với mày!”

 

“Mày điên !”

 

Đặng Xuân Hoa ôm chặt lấy đầu gào lên đau đớn.

 

Lâm lão nhị ôm lấy con trai lòng, sắc mặt cũng đen như đ.í.t nồi.

 

Lâm Tiểu Thảo thấy bố về thì ban đầu mừng rỡ khôn xiết, nhưng thấy hai cửa chỉ chăm chăm lo cho đứa con trai xô đẩy một cái, ngó lơ đứa con gái đang đầy thương tích là cô , trong lòng lập tức dấy lên nỗi ghen ghét và oán hận ngập tràn.

 

“Dừng tay hết cho tao!”

 

Thấy hai cô con dâu lao c.ắ.n xé hỗn loạn suýt chút nữa giẫm đạp lên , Lâm lão thái rên rỉ đau đớn quát tháo bắt hai dừng .

 

“Chúng mày... lũ bất hiếu chúng mày, còn mau gọi bác sĩ đến đây cho tao, đau c.h.ế.t mất thôi, ối giời ơi...”

 

Đặng Xuân Hoa nhân cơ hội lu loa lên: “Có con cố ý đẩy thằng Hữu Tài , là nó xông xô ngã bà nội nó đấy chứ, xem ngã thành cái dạng gì kìa.”

 

Mặt mũi hai đàn bà đều dính vết cào xước, đầu tóc quần áo xộc xệch tơi bời.

 

Lâm lão nhị Lâm lão thái chèn ép, áp chế tâm lý suốt bao nhiêu năm trời nên trong xương tủy vẫn còn chút hiếu thuận mù quáng. Thấy ruột đau đớn dữ dội, gã vội buông con trai , bước tới định đỡ bà dậy.

 

“Ái chà chà đau đau đau! Mày đừng đụng tao, mau gọi bác sĩ đến đây mau lên!”

 

Lâm lão thái đau đến mức mặt cắt còn hột máu, căn bản thể tự gượng dậy nổi.

 

Lâm lão nhị đành cuống cuồng ba chân bốn cẳng chạy vụt ngoài cổng gọi bác sĩ.

 

Trong sân lúc chỉ còn mấy đàn bà và hai đứa cháu trai của Lâm lão thái.

 

đau đớn ê ẩm, nhưng điều đó tuyệt nhiên chẳng thể ngăn cản cái miệng độc địa của Lâm lão thái tiếp tục nhả đạn.

 

“Chúng mày xem mày đẻ cái giống con gái con trai gì thế ! Con gái thì trơ trẽn mồi chài đàn ông, con trai thì đại bất hiếu dám đ.á.n.h cả bà nội ruột. Hồi đó tao đúng là mù mắt mới để thằng hai rước cái thứ chổi xúi quẩy như mày về cái nhà ...”

 

Vợ Lâm lão nhị ôm chặt Lâm Hữu Tài, trong lòng cũng tích tụ đầy oán khí: “Con cả nhà con ngứa mắt, nhưng cũng thể đ.á.n.h đập con trẻ như thế ! Cớ thằng Lâm Hữu Phú là cháu đích tôn của , còn thằng Hữu Tài nhà con thì ? Cùng là cháu nội, dựa cái gì mà phân biệt đối xử bất công như thế?”

 

Lời tác giả: Tác giả về quê cấy lúa một chuyến, hôm nay vội vàng một chương thôi QAQ.

 

 

Loading...