Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 75: Đi Hóng Dưa Nhà Lâm Lão Thái
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, ồn ào giữa nhà bí thư chi bộ và nhà thôn trưởng kết thúc bằng việc Vương Tiểu Hoa ăn một trận đòn tơi tả, phía nhà thôn trưởng xin .
cũng kể từ ngày hôm đó, hiểu rõ ngọn ngành vì Khương Tiểu Uyển chịu cưới La Nghiệp Thành.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy trong làng vẫn còn lời bàn tán về Khương Tiểu Uyển, nhưng đề tài bàn tán sôi nổi nhất chuyển sang La Nghiệp Thành, Vương Tiểu Hoa và Lâm Tiểu Thảo.
Vì chuyện mà nhà thôn trưởng hễ cứ bước chân khỏi cửa là hứng chịu những ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá của .
Cứ bực lên là về nhà họ lôi Vương Tiểu Hoa xử lý.
đầu óc Vương Tiểu Hoa e là vấn đề thật sự, đ.á.n.h mắng tơi bời hoa lá mà vẫn chứng nào tật nấy nằng nặc đòi gả cho La Nghiệp Thành, thậm chí còn trực tiếp đối đầu đ.á.n.h trả cả nhà.
Một cô cứ thế quậy cho cả gia đình gà bay ch.ó sủa, một ngày nào yên .
Mà một nhân vật chính khác trong câu chuyện đàm tiếu là gia đình Lâm Tiểu Thảo cũng náo nhiệt chẳng kém, chuyện cũng bắt nguồn từ trò vui ở nhà thôn trưởng ngày hôm đó.
Lâm Tiểu Thảo là con gái thứ hai của Lâm lão nhị. Chưa kể Lâm lão thái vốn dĩ thiên vị nhà Lâm Đại Hải, bà còn tư tưởng trọng nam khinh nữ, đối với đám cháu gái thì coi như ở và trâu ngựa để sai vặt.
Thêm đó cô là con thứ hai lỡ cỡ ở giữa, nên lớn trong nhà chẳng mấy ai thèm đoái hoài quan tâm.
Dù là đứa trẻ ngó lơ trong nhà, nhưng cuộc sống của Lâm Tiểu Thảo vẫn hơn Hắc Đản nhiều.
Bản tính Lâm Tiểu Thảo thuần túy là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh. Đối diện với những vị thế thấp cổ bé họng trong nhà như Hắc Đản, cô cũng giống như những khác năm bảy lượt bắt nạt thằng bé, thậm chí việc của cũng thường xuyên đùn đẩy cho Hắc Đản cùng mấy đứa chị em gái ít cưng chiều hơn hộ.
đối với những quyền uy trong nhà như bà nội và ruột, cô sức nịnh bợ lấy lòng.
Lâm Tiểu Thảo là tâm cơ và toan tính cho bản . Phía cô một chị gái, nhưng chị đó Lâm lão thái gả cho một lão độc già để lấy tiền sính lễ.
Lâm Tiểu Thảo sợ cũng chịu kết cục bi t.h.ả.m như thế, nên sớm bắt đầu tìm đường tính toán cho tương lai.
Ngặt nỗi mắt của cô quá tệ, chọn trúng La Nghiệp Thành.
Đương nhiên trong đó cũng nguyên nhân do La Nghiệp Thành lừa gạt.
Lâm Tiểu Thảo suy nghĩ đơn giản, nghĩ bụng La Nghiệp Thành tuy là thanh niên tri thanh về nông thôn, nhưng phận thành phố.
Anh tuy đang ở quê nhưng nhà vẫn ở thành phố lớn, nếu gả cho La Nghiệp Thành thì cũng coi như là nửa thành phố .
Cô giờ luôn đinh ninh thành phố nhiều tiền lắm của, nghèo rớt mồng tơi nữa thì vẫn sướng hơn dân quê bọn họ.
Thêm đó từ nhỏ thiếu thốn tình thương, La Nghiệp Thành dùng cái mỏ dẻo quẹo dỗ dành vài câu là cô đổ đứ đừ ngã gục.
Lúc lén lút vụng trộm qua với La Nghiệp Thành, cô chỉ thấy vô cùng kích thích, còn ảo tưởng La Nghiệp Thành yêu thương nhất, cảm giác giẫm đạp Khương Tiểu Uyển chân khiến trong lòng cô vô cùng đắc ý. Khương Tiểu Uyển so với cô chẳng qua chỉ hơn mỗi việc ông bố bí thư chi bộ mà thôi.
đến khi chuyện vạch trần ánh sáng, Lâm Tiểu Thảo mới sợ hãi.
Dạo gần đây cô luôn căng tai ngóng ngóng động tĩnh trong làng, lúc đầu thấy tin đồn gì về thì cô còn thở phào nhẹ nhõm.
khi cả nhà Khương Tiểu Uyển kéo sang nhà thôn trưởng quậy một trận, cô cũng lộ tẩy.
Người đầu tiên tin tức chính là bác dâu của Hắc Đản - Đặng Xuân Hoa. Mụ cũng vứt cả việc đồng áng để chạy sang nhà thôn trưởng hóng chuyện vui, nào ngờ hóng hớt một hồi rơi trúng đầu nhà .
Thế nhưng phản ứng đầu tiên của Đặng Xuân Hoa là kích động khôn xiết. Dạo nhà lão nhị đang mẩy đòi phân gia, phen mụ nắm thóp của nhà lão nhị .
Đặng Xuân Hoa còn hóng dưa xong vội vàng hớn hở chạy thục mạng về nhà.
lúc Tống Vi thấy.
Tống Vi trực giác mách bảo sắp dưa ngon, liền cất tiếng ới mấy bà cụ:
“Cháu thấy bác dâu thằng Hắc Đản chuồn , chắc là chạy về nhà đấy.”
Chẳng cần Tống Vi toẹt , mấy bà cụ kinh nghiệm hóng dưa đầy lập tức đoán ngay nhà Lâm lão thái thế nào cũng sắp sửa náo loạn tưng bừng.
“Đi , chuyển địa bàn, chúng sang nhà Lâm lão thái!”
Tống Vi cúi đầu hỏi Hắc Đản: “Em xem ?”
Hắc Đản gật đầu: “Chị em theo đấy ạ.”
“Đi thế? Bên còn xong mà?”
“Giờ bên còn gì đáng xem nữa , nhà Lâm lão thái sắp quậy tưng bừng , chúng sang bên xem!”
Một đám bà cụ chuyên hóng dưa tuyến đầu lập tức rời , tiện tay lôi luôn cả Cao Nhạc và Triệu Tốc mới mò tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-75-di-hong-dua-nha-lam-lao-thai.html.]
“Cao tri thanh, Triệu tri thanh mau thôi! Trên hai còn nhiều hạt dưa đấy?”
Hai nam tri thanh tuy việc đồng áng phế vật một chút, nhưng mà xông xênh hào phóng thật sự.
Ngoại trừ lúc phân công việc chung khiến ngứa mắt bực , thì riêng ngày hôm nay mấy bà cụ cực kỳ quý mến đôi hoạn nạn .
“Có ạ.”
Cả hai gật đầu, trong túi áo họ vẫn còn kha khá.
Mấy bà cụ lập tức tít mắt, nếp nhăn mặt hằn sâu thêm mấy đường:
“Đi , chúng đổi trận địa sang nhà Lâm lão thái, bọn bác chỗ nào rõ nhất!”
Thế là hai nam tri thanh hào phóng mang sẵn hạt dưa trở thành “cục cưng” mới của hội các bà cụ, Tống Vi - “chị em ” cùng hóng dưa với họ cũng dạt sang một bên.
Tống Vi cũng chẳng bận tâm, vác Hắc Đản thong thả theo đoàn quân bà cụ.
Thuyên T.ử bỗng nhiên nhảy bổ : “Chị Tống ơi, đấy, cho em cùng với!”
Tống Vi gật đầu: “Được, thế cùng .”
Đặng Xuân Hoa bên đặt chân nhà, đầy hai phút quần chúng hóng hớt ập tới chiến trường.
Họ chạy thẳng sang gõ cửa nhà hàng xóm sát vách Lâm lão thái.
Người mở cửa là một bé gái, mấy bà cụ vui vẻ chào hỏi cô bé: “Nữu Nữu, bà nội cháu ? Bọn bà sang tìm bà cháu buôn chuyện đây.”
“Bà cháu đang cho gà ăn ạ.”
Con bé lạch bạch đôi chân ngắn chạy gọi bà nội, chẳng mấy chốc một bà cụ chân tay nhanh nhẹn bước :
“Sao mấy bà kéo sang đây thế?”
Mấy bà cụ hai mắt sáng quắc, giơ tay chỉ sang nhà bên cạnh:
“Nhà họ Lâm chắc sắp loạn lên đấy! cho bà , hôm nay bà sang nhà thôn trưởng thì tiếc hùi hụi luôn, con Vương Tiểu Hoa nó...”
Mấy mồm năm miệng mười tranh kể câu chuyện xảy ở nhà thôn trưởng, ôi chao ôi, còn sống động hấp dẫn hơn cả kể chuyện đài.
Có bà m.á.u diễn xuất nổi lên, còn bóp nghẹt giọng già nua nhại y hệt lời các nhân vật chính.
Mấy bà cụ diễn nguyên một vở kịch sống động, Tống Vi đến đau cả ruột.
Mấy bà bác đỉnh quá mất thôi ha ha ha...
lúc , từ bên nhà họ Lâm vang lên tiếng gầm gừ giận dữ.
Tống Vi cùng hội bà cụ hóng dưa lập tức tỉnh táo tinh thần hẳn lên.
“Nhanh nhanh nhanh, lên gác xép, gác tầm thoáng, thẳng xuống sân nhà họ Lâm luôn!”
Tường ở đây cách nhà bên một lối nhỏ, nên trèo tường cũng chẳng rõ .
căn nhà gỗ của bà cụ một tầng hai nhỏ, căn gác xép đó chủ yếu dùng để chất đống đồ đạc lặt vặt và ngô bắp, bước lên cúi rạp xuống mà .
mấy cái đó nhằm nhò gì!
Dưới sự dẫn đường của chủ nhà, cả nhóm lục tục men theo cầu thang gỗ leo lên, khom lưng lạch bạch bước chân dạt về phía mép tường.
Những khác còn đỡ, khổ nhất là Cao Nhạc và Triệu Tốc.
Hai thanh niên cao lớn mét tám mấy xổm xuống nhích từng tí một.
Bà cụ cất giọng giục giã: “Hai cái đứa nghĩ cái gì thế hả, chậm như rùa mà còn đòi chen lên ! Lúc việc đồng áng chẳng thấy hai đứa tích cực thế , chắn hết cả đường của bà già !”
Nét mặt Cao Nhạc méo mó khổ sở vô cùng:
“Bọn cháu trần thấp thế ạ, cháu đang cố nhanh nhất , các bác đừng giục nữa, tí cháu chia thêm hạt dưa cho các bác nhé!”
Triệu Tốc cũng vội vàng móc hết hạt dưa lạc rang đưa cho phía :
“Các bác đừng giục nữa, bên mới mở màn thôi mà, tới nơi ngay đây ạ.”