Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 72: La Nghiệp Thành Bị Đánh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẹp... Con gái bây giờ cứ mê mấy đứa mặt trắng như thế đấy.”

 

“Con Tiểu Hoa với La tri thanh những gì mà con Tiểu Uyển thấy thế? Sao xem nào, sốt ruột c.h.ế.t .”

 

“Úi giời ơi xong , mấy ông trai của Khương Tiểu Uyển cũng về kìa! Toang toang , phen La tri thanh t.h.ả.m hại !”

 

Tống Vi: Mọi vui vẻ thật đấy.

 

“Nhanh nhanh nhanh... Có ghế đẩu cho tao giẫm lên ngó sang bên cạnh cái nào.”

 

Chỉ âm thanh mà hình ảnh thì chẳng tí nào.

 

Tống Vi thì chỉ cần giẫm lên một cái đôn đá ở góc tường là trèo lên ngay, cô cũng xem.

 

Các bà cụ ngưỡng mộ khôn xiết, tuổi trẻ đúng là sướng thật.

 

Chẳng mấy chốc, họ cũng giẫm lên đủ loại ghế cao ghế thấp, bám chặt bờ tường lén lén lút lút ngó sang xem trộm.

 

Lúc La Nghiệp Thành t.h.ả.m thì đúng là t.h.ả.m thật, mấy trai của Khương Tiểu Uyển vây đ.ấ.m đá túi bụi, trốn cũng trốn thoát.

 

La Nghiệp Thành kêu la t.h.ả.m thiết liên tục gào tên Khương Tiểu Uyển, hòng khơi dậy chút lòng thương xót của cô.

 

Tiếc , tận mắt thấy âu yếm với phụ nữ khác, còn thốt những lời khiến cô sụp đổ như , Khương Tiểu Uyển dẫu thích đến thì lúc cũng nguội lạnh cõi lòng.

 

Qua những tiếng c.h.ử.i rủa phẫn nộ của họ, mấy bà cụ với kinh nghiệm hóng hớt bao năm cũng chắp vá đại khái bảy tám phần câu chuyện.

 

Cuối cùng họ chỉ cảm thán buông một câu: Đáng đời.

 

“Đám cưới của con bé Tiểu Uyển với La tri thanh mà hủy thật thì khó gả lắm đấy.”

 

Hiện thực là , dẫu ai nấy đều sai là La Nghiệp Thành, nhưng chuyện vẫn ảnh hưởng lớn đến danh tiếng của Khương Tiểu Uyển.

 

Sau ở quanh vùng khó mà tìm đối tượng kết hôn, trừ phi ai thực sự thích Khương Tiểu Uyển và gia đình bên hiểu lý lẽ.

 

Trận đòn kéo dài cho đến khi đại đội trưởng tin dẫn tới can ngăn mới chịu dừng .

 

La Nghiệp Thành khiêng tới trạm xá của thôn, đại đội trưởng đau đầu gia đình bí thư chi bộ.

 

“Sao tay nặng thế , La tri thanh mà xảy chuyện gì thật, cấp truy cứu xuống thì tính ?”

 

Bí thư chi bộ rít tẩu t.h.u.ố.c lào, lông mày nhíu chặt thành một cục.

 

“Chuyện ai đến đây thì nhà chúng vẫn lý. Thằng La Nghiệp Thành sắp cưới con gái đến nơi mà còn lén lút bậy lưng nó, bảo chúng điên tiết lên ?”

 

Mẹ Khương Tiểu Uyển quệt nước mắt than thở: “Con gái khổ thế , đ.â.m đầu một thằng đàn ông vô dụng mà còn đắn.”

 

Cứ nghĩ đến những lời Tiểu Uyển kể là bà giận đến đau cả ruột gan.

 

Đại đội trưởng bực bội : “Chẳng do con gái các tự chọn ? Không nó cứ nằng nặc đòi gả ?”

 

“Con bé là ai? Cũng là làng ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mẹ Khương Tiểu Uyển nghiến răng nghiến lợi : “Không một mà là hai đứa! Con Tiểu Hoa nhà thôn trưởng với con Lâm Tiểu Thảo nhà Lâm lão thái!”

 

Chân mày đại đội trưởng giật giật, chỉ cảm thấy nhức hết cả đầu.

 

Hai đứa, cả hai đều là con gái trong làng họ!

 

Lúc ông cũng ghét cay ghét đắng La Nghiệp Thành, cái tên nam tri thanh yên phận , chuyện mà đồn ầm ngoài thì cả đại đội bọn họ mất hết mặt mũi!

 

“Mấy cái nhà dạy dỗ con gái kiểu gì thế !”

 

Đại đội trưởng tức hộc máu, ngẩng đầu lên thì phát hiện bờ tường nguyên một hàng đầu thò .

 

Đại đội trưởng trừng mắt họ chòng chọc.

 

Tống Vi và mấy bà cụ: “...”

 

Bị bắt quả tang tại trận, đúng là ngượng ngùng.

 

“Các cút hết xuống cho , từng rỗi việc quá đúng !”

 

Một đám đàn bà rảnh rỗi sinh nông nổi, trò vui náo nhiệt nào cũng xúm hóng, đúng là nghiệp chướng mà!

 

Lại còn cả cô Tống tri thanh nữa, chỗ quái nào cũng mặt cô thế!

 

Tống Vi rụt đầu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-72-la-nghiep-thanh-bi-danh.html.]

Người nhà Khương Tiểu Uyển: “...”

 

Hôm nay cả nhà họ xem như mất sạch mặt mũi.

 

Hàng đầu bờ tường lập tức tản như ong vỡ tổ. Thực những gì cần xem cũng xem , cần cũng xong cả , tản thì tản thôi.

 

họ chạy xa, mà túm năm tụm ba c.ắ.n hạt dưa đậu phộng buôn chuyện tiếp.

 

Các bà cụ trong làng hóng chuyện thì hóng chuyện, nhưng việc cần vẫn bỏ sót.

 

Miệng thì liến thoắng buôn dưa, tay thì thoăn thoắt vá xong mấy chỗ rách quần áo.

 

Tống Vi cũng góp một nắm hạt thông. Hạt thông thơm lừng lòng , mấy bà cụ Tống Vi càng lúc càng thấy thuận mắt.

 

“Con bé Khương Tiểu Uyển mắt mũi kém quá, chấm trúng cái thứ vô dụng chẳng đắn như thế.”

 

“Cái đám tri thanh từ thành phố về nông thôn , đứa nào đứa nấy đều coi thường chúng , còn...”

 

Đang dở thì bỗng sực nhớ ngay bên cạnh họ đang một cô tri thanh đó, lời nghẹn ứ ngay cổ họng.

 

“Ấy Tống tri thanh, bác ý cháu nhé, bác cháu là đứa tính, giống đám tri thanh .”

 

Tống Vi mỉm : “Cháu hiểu ý bác mà, nhưng ở thì cũng vài con sâu rầu nồi canh thôi, viện tri thanh của bọn cháu vẫn những .”

 

thế, đúng thế...”

 

Họ đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, buôn một hồi lấn sang đề tài mới.

 

“Nhắc mới nhớ, nhà Lâm lão thái dạo vẫn còn đang ầm ĩ ?”

 

“Chứ còn gì nữa.”

 

Một bà cụ ở gần nhà họ Lâm bĩu môi: “Trước đó vốn ầm ĩ dữ dội , cả nhà Lâm lão nhị kiên quyết đòi phân gia, Lâm lão thái chịu nên ngày nào cũng cãi vã om sòm. Giờ lòi thêm chuyện con Lâm Tiểu Thảo, bác đoán nhà họ Lâm sắp kịch xem tiếp đây.”

 

Mắt Tống Vi sáng rực lên, chuyện cô thích .

 

Thế là cô lập tức xích gần dò la tin tức.

 

Mấy bà cụ thấy cô hào hứng thì cũng phấn khởi hẳn lên.

 

“Cái thằng Lâm lão nhị trông bề ngoài thì thật thà, thực chất bụng gian xảo lắm. Hồi khi Lâm lão tam còn ở nhà, nó lén lút đùn việc của cho Lâm lão tam , hở là lười biếng trốn việc.

 

Con vợ nó cưới về cũng chẳng dạng , chuyên đời giật dây khác loạn ở lưng để mát ăn bát vàng. Vụ phân gia tám phần mười là do mụ thổi gió bên gối đấy.”

 

Vương lão thái mỉa mai: “Lâm lão thái cứ tưởng bà nắm thóp hết đám con trai con dâu. Hồi Lâm lão tam còn ở đấy, cả nhà xúm bắt nạt gia đình nó, sức mạnh dồn về một chỗ thì dĩ nhiên ầm ĩ lên . nhà Lâm lão tam một cái, mấy chị em dâu nảy sinh mâu thuẫn cho .

 

Huống hồ cả cái nhà đó chẳng ai bụng gì, cộng thêm việc Lâm lão thái thiên vị nhà lão đại đến tận mang tai, hai nhà sớm bất mãn từ lâu . Lần túm cơ hội đòi phân gia, đời nào họ chịu nhả dễ dàng.”

 

Tống Vi thầm nghĩ mấy bà cụ tuy cả đời chỉ quanh quẩn ở nông thôn, nơi xa nhất từng khéo chỉ là thị trấn, nhưng kinh nghiệm sống hơn nửa đời giúp họ nhận sự việc sáng rõ vô cùng.

 

“Các bác ơi, nhà họ Lâm bao giờ đ.á.n.h nhớ báo cho cháu một tiếng nhé, nhất định báo đấy.”

 

Nói đoạn, cô móc một nắm hạt thông nữa.

 

lỗ vốn, đổi sang hạt dưa mới , hạt thông thứ khó kiếm lắm.

 

“Bọn bác mà quên cháu chứ, yên tâm , nhà bác ở ngay gần nhà họ Lâm, bên đó mà loạn lên bác sẽ bảo cháu trai bác chạy sang gọi cháu, nó chạy nhanh lắm.”

 

Tống Vi hì hì gật đầu.

 

Ở nhà Hắc Đản vẫn đang đợi, Tống Vi chào tạm biệt mấy bà cụ về.

 

Lý Quyên thấy cô liền vội hỏi tình hình:

 

“Thế nào ?”

 

Tống Vi hất cằm: “Xong xuôi, hôn lễ chắc chắn thành , La Nghiệp Thành nhà Khương Tiểu Uyển đ.á.n.h trạm xá .”

 

Lý Quyên trợn tròn mắt: “Nghiêm trọng thế cơ , đ.á.n.h to luôn?”

 

Tống Vi kể sơ qua tình hình cho Lý Quyên , bao gồm cả những lời Vương Tiểu Hoa và La Nghiệp Thành .

 

Lý Quyên chẳng còn chút đồng cảm nào với La Nghiệp Thành nữa:

 

“Đáng đời!”

 

Cái tên cũng thâm độc quá thể.

 

 

Loading...