Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 70: Vạch Trần La Nghiệp Thành
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi hừ một tiếng: “Sao, chỗ là nhà cô , cô đến thì đến chắc?”
Khương Tiểu Uyển lập tức đáp: “Cô đừng bậy.”
Thấy Tống Vi thẳng tới xuống mặt , Khương Tiểu Uyển bỗng chốc cảnh giác.
“Cô gì?”
Tống Vi tủm tỉm cô: “Hỏi cô chuyện , mắt cô chẳng cận cũng chẳng mù, trúng cái tên cặn bã La Nghiệp Thành đó ? Thích hình ốm nhom ốm nhách một xô nước xách cũng nổi của , thích cái thói gia trưởng sĩ diện hão, hoặc là thích nghèo màu còn thích ăn bám?”
Khương Tiểu Uyển trừng mắt, tức giận giậm chân bình bịch: “Anh Nghiệp Thành thích cô thì cô cũng vu khống như chứ! Cô quá đáng lắm đấy!”
Tống Vi chậc lưỡi. Đôi tai cô khẽ động, thấy mấy tiếng mèo kêu giả giọng chẳng giống chút nào của đám trẻ con là La Nghiệp Thành sắp tới. Cô liền tóm chặt lấy cánh tay Khương Tiểu Uyển, nhảy phắt lên cây.
Tiếng kêu kinh hãi của Khương Tiểu Uyển lập tức cô bịt kín.
Sau khi xách lên cây, Tống Vi vẫn bịt chặt miệng Khương Tiểu Uyển, thẳng ánh mắt kinh hoàng của cô mà trêu tức.
“Đừng lên tiếng, cho cô xem một màn kịch nhé”
Khương Tiểu Uyển định giãy giụa, nhưng Tống Vi ấn nhẹ một huyệt cổ, cả liền mềm nhũn .
Cô sợ đến mức bật . Chẳng lẽ Tống Vi Nghiệp Thành nên phát điên g.i.ế.c cô ? Hu hu hu... ai tới cứu cô với!
Vài phút , tiếng bước chân vang lên. Khương Tiểu Uyển cây tán lá rậm rạp che khuất, La Nghiệp Thành tới phát hiện . Cô kích động lên tiếng gọi nhưng miệng bịt chặt, chẳng thể phát nổi một âm thanh nào.
“Đừng lộn xộn.”
Tống Vi hạ thấp giọng, thì thầm bên tai cô: “Bị phát hiện là mất vui đấy.”
Dáng vẻ kiểu gì cũng giống hệt một kẻ phản diện ác độc, Khương Tiểu Uyển càng khiếp sợ hơn.
Tống Vi: “Nhìn bên kìa.”
Cô hất cằm chỉ về hướng La Nghiệp Thành.
Lúc , La Nghiệp Thành gốc cây táo mà bọn họ lúc nãy. Mới đợi đầy một phút, tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
“Đàn bà đúng là phiền phức, sắp kết hôn đến nơi mà còn lắm chuyện.”
Khương Tiểu Uyển sững sờ. Bọn họ đang trốn cái cây ngay sát bên cạnh cây táo, thế nên rõ từng lời La Nghiệp Thành .
Anh ... là ?
Trong ấn tượng của cô, La Nghiệp Thành luôn là một phong độ ngời ngời, ôn hòa lễ độ. Khương Tiểu Uyển nào từng thấy bộ mặt của bao giờ.
Tuy nhiên, cô cũng nhanh chóng tự trấn an bản , sẽ vì chút chuyện nhỏ nhặt mà đổi tình cảm dành cho La Nghiệp Thành.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô trợn tròn hai mắt.
Một bóng con gái chạy ào tới, ôm chầm lấy La Nghiệp Thành.
“Anh Nghiệp Thành, quả nhiên ở đây.”
La Nghiệp Thành vội vàng đẩy cô , vẻ mặt hoảng hốt dáo dác quanh.
Thấy ai khác, mới thở phào nhẹ nhõm.
“Sao em tới đây, mau .”
Vương Tiểu Hoa bất mãn bĩu môi: “Hôm qua mới nhớ em cơ mà? Sao bây giờ chê bai em , hóa những lời hôm qua đều là giả dối đúng !”
Trong mắt La Nghiệp Thành xẹt qua tia thiếu kiên nhẫn, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ ôn hòa dỗ dành cô .
“Sao thể chứ, chỉ là Khương Tiểu Uyển sắp qua đây , lỡ cô thấy thì hỏng bét.”
“Nhìn thấy thì , hủy luôn hôn sự của với cô , cưới em , chẳng thích em nhất .”
Khuôn mặt Vương Tiểu Hoa đỏ bừng, ánh mắt La Nghiệp Thành chan chứa tình ý.
La Nghiệp Thành vô cùng ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-70-vach-tran-la-nghiep-thanh.html.]
Vương Tiểu Hoa dáng béo còn thô kệch, nhan sắc thì quá đỗi bình thường, căn bản thể so sánh với Khương Tiểu Uyển. Nếu vì mớ tiền và tem phiếu , chẳng thèm tiếp xúc với cô gì.
“Không Tiểu Hoa, nếu bây giờ hôn sự của và Khương Tiểu Uyển xảy trục trặc, danh tiếng của sẽ hỏng bét mất. Em yêu thì cũng nghĩ cho đúng ?
Yên tâm , khi kết hôn sẽ tìm cớ ly hôn với cô . Chẳng em em ghét Khương Tiểu Uyển ? Đợi bọn ly hôn , thanh danh của cô chắc chắn sẽ thối nát, đến lúc đó chẳng ma nào thèm rước cô .”
Nghe thấy ý đồ của , Vương Tiểu Hoa mới tỏ vẻ hài lòng.
Cô và Khương Tiểu Uyển ở cùng một làng bằng tuổi , một là con gái trưởng thôn, một là con gái bí thư chi bộ. Người trong làng thường xuyên khen ngợi Khương Tiểu Uyển, thậm chí đàn ông theo đuổi Khương Tiểu Uyển cũng xếp thành hàng dài, nhưng đến lượt cô thì chẳng mống nào.
Đặc biệt là khi Khương Tiểu Uyển sắp gả cho La tri thanh, Vương Tiểu Hoa ghen tị đến phát điên.
Cô từng gặp La tri thanh, cô đặc biệt say mê những bài thơ của , say mê những thành phố lớn phồn hoa mà cô từng thấy qua lời kể của , và cả cái tinh thần “kiên cường bất khuất” của nữa.
cô thích Khương Tiểu Uyển cướp mất, cô hận Khương Tiểu Uyển thấu xương.
“Vậy hứa đấy nhé, nhất định nhanh chóng ly hôn với cô .”
La Nghiệp Thành gật đầu lấy lệ, thỉnh thoảng cảnh giác ngó xung quanh, chỉ sợ Khương Tiểu Uyển đột ngột xuất hiện.
“Anh , em mau .”
Vương Tiểu Hoa bất mãn : “Sợ cái gì, nếu Khương Tiểu Uyển tới thì em cứ bảo là ngang qua gặp thôi. Cô ngu lắm, chắc chắn sẽ tin sái cổ cho xem.”
Mà lúc , Khương Tiểu Uyển cây giàn giụa nước mắt.
Chẳng cần Tống Vi bịt miệng nữa, cả cô thẫn thờ gục cành cây, chân tay lạnh toát, bủn rủn, trong đầu cứ văng vẳng cuộc đối thoại của đôi nam nữ bên .
Khương Tiểu Uyển quả thực dám tin những gì thấy. Cô cảm giác như đang chìm trong một cơn ác mộng, một cơn ác mộng vô cùng kinh khủng.
Thế nhưng, chuyện vẫn kết thúc ở đó.
Từ phía bên một nữa chạy tới, cũng giống hệt Vương Tiểu Hoa, lao đến ôm chầm lấy La Nghiệp Thành.
Còn La Nghiệp Thành, thấy cô xuất hiện thì mặt mày tái mét, chuồn nhưng kịp nữa .
“Anh Nghiệp Thành!”
Giọng của thiếu nữ đang độ xuân tình chan chứa niềm hân hoan khi gặp trong mộng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
ngay giây tiếp theo, cô giật phắt một cách thô bạo, kèm theo đó là một cái tát giáng thẳng xuống mặt Lâm Tiểu Thảo.
Ánh mắt Vương Tiểu Hoa hằn học, giọng the thé chói tai:
“Mày cái gì đấy! Vừa sấn tới ôm ấp đàn ông, mày hổ hả con hồ ly tinh lẳng lơ !”
Lâm Tiểu Thảo ôm mặt hét lên một tiếng. Sau khi rõ kẻ đ.á.n.h , cô đỏ ngầu hai mắt, nhào tới túm tóc đối phương.
“Vương Tiểu Hoa, con khốn , mày dám đ.á.n.h tao !”
Vương Tiểu Hoa cũng lao cấu xé: “Tao đ.á.n.h mày đấy thì ! Ai mướn mày tới ôm ấp Nghiệp Thành của tao hả, đồ con khốn hổ.”
“Mày mới là con khốn! Cái gì mà Nghiệp Thành của mày, rõ ràng là của tao! Vương Tiểu Hoa, mày tự soi gương xem bản mặt , phần t.ử trí thức thành phố như La tri thanh thể để mắt tới mày ! Béo như lợn, tính tình thì dở , cả cái làng chẳng thằng đàn ông nào thèm rước mày !”
Những lời quả thực đ.â.m trúng tim đen của Vương Tiểu Hoa. Cô ghét nhất là khác chê xí, ế chỏng ế chơ.
Thế là cô phát điên, đẩy ngã Lâm Tiểu Thảo đè sấp lên đối phương mà đ.ấ.m đá túi bụi.
“Mày mới ai thèm! Con khốn, con khốn Lâm Tiểu Thảo! Mày là cái đồ lỗ vốn cha thương yêu, đến nhà mày còn chẳng ưa nổi mày thì Nghiệp Thành thể thích cái thứ lỗ vốn như mày !”
Hai đàn bà lao đ.á.n.h , túm tóc, tát tai, kèm theo đủ loại tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên ầm ĩ.
La Nghiệp Thành thấy tình hình , rục rịch chuồn.
Hiện trường quá đỗi hỗn loạn, âm thanh ầm ĩ nên nhanh thu hút sự chú ý của những khác trong làng.
Những chạy tới đầu tiên chính là quen của Tống Vi, mấy vị đại nương cùng tẽ hạt ngô lúc nãy.
(Hết chương )