Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 69: Sao Cô Lại Đến Đây?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là đầu tiên Thuyên T.ử cảm thấy ghen tị với Hắc Đản đến thế. Phải rằng đây Hắc Đản là đứa trẻ cả đám con nít trong làng coi thường nhất, mà bây giờ chính nó ngưỡng mộ thằng bé.

 

Tống Vi trong cái đầu non nớt của Thuyên T.ử lúc đang lướt qua bao nhiêu luồng suy nghĩ phức tạp. Căn chừng trứng trong nồi chín tới, cô liền cầm ba chiếc bát lớn múc chia đều.

 

Mỗi trọn vẹn ba quả trứng luộc nước đường thơm phức ngọt lịm, kèm theo một bát nước đường đầy ắp.

 

“Ăn hết nhé, trong nồi vẫn còn nước đường đấy, uống hết thì múc thêm.”

 

“Tận ba quả trứng gà lận!”

 

Thuyên T.ử chằm chằm ba quả trứng trong bát dám tin mắt , cảm giác cứ bồng bềnh như đang mơ giữa ban ngày.

 

Hắc Đản thì sớm bưng bát lên, chu cái miệng nhỏ sức thổi phù phù trong. Trứng và nước đường mới múc khỏi nồi còn bốc khói nghi ngút, nóng hôi hổi.

 

Tống Vi chỉ thổi phù phù hai cái chẳng màng nóng bỏng, c.ắ.n ngay một miếng to. Vị ngọt lịm ngập tràn khoang miệng mang cảm giác thỏa mãn gì sánh bằng.

 

Phải rằng trứng gà thời đều là trứng gà thả vườn chính hiệu ở nông thôn, nấu chín lên hề chút mùi tanh nào, thậm chí bỏ đường cũng thoang thoảng vị ngọt tự nhiên.

 

Ngon tuyệt cú mèo!

 

Hai đứa nhỏ cũng thổi ăn lấy ăn để, bộ dạng vội vã háu ăn chẳng khác nào hai chú ỉn con, cứ cắm cúi húp sùm sụp thèm ngẩng đầu lên.

 

Sau khi chén sạch sẽ, Thuyên T.ử nước mắt lưng tròng Tống Vi đầy cảm kích.

 

“Đại ca, chị việc gì cần thì nhất định gọi em đấy nhé! Tụi là chỗ giao tình sâu đậm lắm đấy.”

 

Nó vỗ n.g.ự.c bôm bốp, sức chứng minh sự hữu dụng của bản .

 

“Chị cứ yên tâm, chuyện ngày mai cứ giao cả cho thằng Thuyên T.ử , bảo đảm đấy! Đại ca, ngày mai chị lên núi nữa , dắt em theo với nhé.”

 

Tống Vi: “...”

 

Người thì bé tí teo mà bụng tính toán cũng ghê gớm thật đấy.

 

Hắc Đản hậm hực dùng sức lách chen thằng Thuyên T.ử một bên, ôm chặt lấy cánh tay Tống Vi, ánh mắt nhỏ bé đầy vẻ cảnh giác trừng trừng Thuyên Tử.

 

“Chị Tống là của tao!”

 

Mày cướp.

 

Thuyên T.ử hì hì xáp gần: “Hắc Đản, mày thế là khách sáo quá đấy. Hai đứa em cơ mà, tao chỉ gia nhập cùng tụi mày để chuyện đại sự thôi!”

 

Tống Vi bật gõ nhẹ lên đầu nó một cái: “Chị thấy em là thèm ăn thì .”

 

Thuyên T.ử gãi đầu hì hì ngượng nghịu.

 

Sau khi Thuyên T.ử về, Tống Vi liền tìm Lý Quyên để cùng sơ chế chỗ nho dại .

 

Thứ quả để lâu , nhất là nên tranh thủ nấu thành mứt quả càng sớm càng .

 

Còn Hắc Đản thì dùng một cái nia lớn rải đều chỗ kỷ t.ử , đặt chung với các loại d.ư.ợ.c liệu khác, dự tính ngày mai trời hửng nắng sẽ đem sân phơi.

 

Xong xuôi đấy, cần mẫn chạy bứt cỏ cho đàn thỏ ăn.

 

Khi hương thơm ngào ngạt của mứt nho ngào đường bốc lên nghi ngút trút cẩn thận hũ sành, mỗi ăn bánh màn thầu bánh nướng chỉ cần phết lên một chút là ngon !

 

...

 

Sáng hôm Tống Vi thức dậy từ sớm, dắt theo Hắc Đản và Lý Quyên sân rèn luyện thể. Hai gã Cao Nhạc và Triệu Tốc thì gào than trời trách đất xin tha, Tống Vi cầm cành cây quất mấy roi m.ô.n.g nếu dám lười biếng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đám thanh niên tri thanh trong viện thức dậy rửa mặt đều ném về phía họ những ánh mắt kỳ quặc khác thường. Mấy chập mạch chắc? Công việc đồng áng mỗi ngày đủ vắt kiệt sức bọn họ mà còn bày đặt hành xác thế ?

 

Tống Vi chẳng thèm để tâm đến những ánh soi mói đó: “Mới bấy nhiêu thôi mà chân hai run như cầy sấy ? Hai to xác thế mà chẳng bằng một góc của đứa con nít như Hắc Đản.”

 

Được khen ngợi, Hắc Đản lập tức ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, tấn vững như bàn thạch, chẳng khác nào một chú gà trống choai đầy kiêu hãnh.

 

Cao Nhạc ỉu xìu vẻ mặt đưa đám mếu máo: “Không bằng, bọn em nhận là bằng ạ! Chị ơi, chị cho bọn em nghỉ một lát , em vững nổi nữa .”

 

Triệu Tốc cũng gật đầu lia lịa: “ đúng đúng đấy, em sắp mệt c.h.ế.t tới nơi hu hu hu...”

 

Đến ông nội ở nhà cũng từng huấn luyện tàn bạo thế bao giờ.

 

Tống Vi mỉm : “Không nhé, tất cả xốc tinh thần cho !”

 

quát lên một tiếng đanh thép, cả Cao Nhạc và Triệu Tốc lập tức căng cứng như dây đàn.

 

Tống tri thanh tay đ.á.n.h đau điếng thật đấy chứ chẳng đùa hu hu hu...

 

Buổi tập luyện sáng sớm kéo dài mãi cho đến khi tiếng kẻng báo hiệu giờ vang lên dồn dập. Một tiếng đồng hồ vận động cật lực khiến mồ hôi túa như tắm, tuy khắp ê ẩm mỏi nhừ nhưng khi đổ mồ hôi xong thấy sảng khoái vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-69-sao-co-lai-den-day.html.]

 

Tống Vi cùng hòa dòng tri thanh cùng đồng việc.

 

Cô cũng chẳng lo lắng buổi tập sáng hai gã Cao Nhạc và Triệu Tốc sẽ nổi việc đồng áng, dẫu hai tên đồng mục đích chính cũng chỉ là để trốn việc câu giờ mà thôi.

 

Hiện tại mùa gặt hái bận rộn, hai bọn họ bỏ chút tiền bánh kẹo nhờ đám trẻ con nhà nghèo trong làng phụ giúp một tay cũng coi như san sẻ bớt gánh nặng cho nhà , nên đại đội trưởng và các tiểu đội trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

 

...

 

“Hôm nay Khương Tiểu Uyển , cô ở nhà chuẩn đồ đạc cho đám cưới , cô tìm cô gì thế?”

 

Lý Quyên gượng gạo trừ: “ chút chuyện riêng cần tìm cô .”

 

Nói đoạn, Lý Quyên dứt khoát thẳng tới nhà Khương Tiểu Uyển. Lúc cả nhà đều đồng, chỉ còn trơ trọi một Khương Tiểu Uyển ở nhà.

 

đang giường sưởi trong phòng riêng của , gương mặt ửng hồng e thẹn ôm lấy một bộ quần áo màu đỏ rực rỡ. Đây chính là bộ đồ cưới mà cô sẽ mặc trong ngày trọng đại sắp tới.

 

Bỗng nhiên bên ngoài tiếng đập cửa dồn dập, kèm theo tiếng gọi tên cô .

 

“Ai đấy?”

 

Khương Tiểu Uyển đặt bộ quần áo xuống bước mở cổng.

 

Lý Quyên Khương Tiểu Uyển mặt mà tâm trạng chút phức tạp khó tả.

 

Nhan sắc của Khương Tiểu Uyển hề tệ, cũng thuộc hàng mỹ nhân thanh tú chốn thôn quê. Thêm đó cả nhà cưng chiều hết mực, cho ăn học hết cấp hai nên khí chất toát khác hẳn những cô gái khác trong làng.

 

Nhờ bố cán bộ, công việc của cô trong đội cũng chỉ là chân ghi điểm công nhẹ nhàng, thành thử làn da trắng trẻo mịn màng hơn hẳn đám nữ tri thanh từ thành phố về đây cắm bản, đặc biệt là so với những dãi nắng dầm mưa nhiều năm như Hứa Lai Đệ và cô.

 

Một cô gái như thế , tên La tri thanh thể nhẫn tâm cái trò thất đức đến chứ?

 

“Cô là Lý tri thanh , tìm việc gì ?”

 

Giọng điệu của Khương Tiểu Uyển chẳng mấy thiện, bởi vì Lý Quyên chơi với Tống Vi, mà Khương Tiểu Uyển thì cực kỳ căm ghét cái cô “tình địch” .

 

Thế nhưng Lý Quyên cũng chẳng thèm để bụng, ăn cộc cằn nhưng dẫu cũng trực tiếp đuổi .

 

“Đồng chí Khương Tiểu Uyển, La tri thanh việc gấp tìm cô đấy.”

 

Đây chính là kịch bản mà hôm qua cô và Tống Vi bàn bạc kỹ lưỡng. Nếu thẳng toẹt những trò bẩn thỉu của La Nghiệp Thành thì chắc chắn Khương Tiểu Uyển sẽ chẳng đời nào chịu tin.

 

Phụ nữ khi đang đắm chìm trong men say tình ái thì chỉ thông minh tụt dốc phanh. So với một ngoài như Lý Quyên thì Khương Tiểu Uyển nhất định sẽ tin tưởng đàn ông mà cô yêu say đắm hơn.

 

Bởi thể trực tiếp vạch trần La Nghiệp Thành mặt Khương Tiểu Uyển, mà mượn chính danh nghĩa của La Nghiệp Thành để dụ cô tròng.

 

“La tri thanh tìm nhờ cô tới gọi?”

 

Lý Quyên trong lòng chút căng thẳng, nhưng vẫn bình tĩnh đưa lý do chuẩn từ .

 

“La tri thanh lúc đang bận tay, bảo cô chỗ cũ đợi , vài chuyện quan trọng bàn bạc với cô, chắc là về chuyện chuẩn cho đám cưới đấy.”

 

Vừa nhắc đến chuyện đám cưới, Khương Tiểu Uyển liền lộ vẻ ngượng ngùng e ấp, quả nhiên mảy may nghi ngờ thêm điều gì nữa.

 

“Được , ngay đây.”

 

Lý Quyên xong liền gót rời . Khương Tiểu Uyển trong khép chặt then cửa , chỉnh trang hai b.í.m tóc dày cùng vạt áo ngay ngắn, với đôi má đỏ bừng rảo bước hướng về phía điểm hẹn quen thuộc.

 

nhận rằng, một cái đuôi nhỏ đang lén lút bám sát nút phía lưng .

 

Trong đầu Khương Tiểu Uyển lúc chỉ ngập tràn hình bóng của La Nghiệp Thành nên chẳng buồn để tâm đến xung quanh.

 

Khi tới nơi hẹn, thấy La Nghiệp Thành vẫn đến nhưng cô cũng chẳng hề nghi ngờ, chỉ ngỡ rằng đang đường tới đây.

 

Vừa thấy Khương Tiểu Uyển dừng chân, thằng nhóc tinh ranh Thuyên T.ử đang bám theo liền lập tức co cẳng chạy biến, chạy một mạch tìm Tống Vi để báo cáo địa điểm.

 

“Chị đang ở trong rừng cây núi nhỏ, ngay gốc cây táo to đùng ạ!”

 

Tống Vi gật đầu cái rụp: “Được , em mau báo cho những khác .”

 

Tống Vi hất mạnh hai b.í.m tóc lưng, khí thế bừng bừng sải bước tiến về phía Khương Tiểu Uyển đang . Dáng vẻ hiên ngang chẳng khác nào một vị tướng chuẩn xông pha trận mạc.

 

Khương Tiểu Uyển mơ cũng ngờ rằng, ngóng trông là vị hôn phu La Nghiệp Thành, mà là cô “tình địch” đội trời chung.

 

Gương mặt nhỏ nhắn của cô lập tức xị xuống.

 

còn thẳng thừng lườm nguýt Tống Vi một cái rõ dài.

 

“Sao cô đến đây?”

 

 

Loading...