Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 62: Xem Dọa Đứa Nhỏ Sợ Chưa Kìa
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi liếc xéo hai họ: “Hai đúng là chỉ lớn xác chứ chẳng lớn khôn tí nào, dựa dẫm gì, thể lúc nào cũng kè kè theo các . Tự mang theo cái não mà ghi nhớ lấy.”
Nói , cô phổ cập thêm cho bốn lớn nhỏ mặt ở đó một loạt kiến thức an cơ bản.
Ngoài chuyện gặp phụ nữ nhảy xuống nước thì đừng tùy tiện lao xuống cứu, đừng ngốc nghếch một đến nhà khác, còn đủ loại ví dụ về việc kẻ lợi dụng lòng để gài bẫy khác.
“Còn chuyện vu khống, trong trường hợp chứng cứ xác thực thì nhất đừng tìm cách tự chứng minh sự trong sạch của . Người vu oan cho thì cũng thể lật ngược vu oan cho bọn họ, bắt bọn họ tự mà chứng minh.”
Cao Nhạc lập tức : “Giống như hôm chị đối phó với nhà họ Lâm hả?”
Tống Vi gật đầu: “Đại loại thế.”
Cuối cùng cô hỏi: “Những gì nhớ hết ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cả bốn đều hận thể lôi ngay cuốn sổ tay ghi chép .
“Có điều hai thì đỡ hơn, tuy dễ chịu thiệt thòi nhưng đến mức quá lớn, chứ nữ tri thanh mà bám lấy thì phiền phức to. Không những cảnh giác cao độ mà còn cần sức mạnh vũ lực đủ lớn nữa.”
Lý Quyên tha thiết Tống Vi.
“Từ sáng mai sẽ lập cho một bài tập luyện, cứ theo mà tập.”
Cao Nhạc và Triệu Tốc vội vàng chen : “Bọn em cũng tập.”
“Tùy thôi, miễn là đừng kêu mệt.”
Hắc Đản cũng nắm chặt nắm tay nhỏ, em cũng tập luyện cùng chị.
Dù thời mạt thế Tống Vi cũng từng gia nhập đội ngũ khai hoang, căn cứ huấn luyện tất cả những dị năng bằng phương pháp còn khắc nghiệt hơn cả quân đội. Muốn chiến đấu với động thực vật biến dị, chỉ cần dị năng mà thể lực còn cực kỳ dẻo dai.
Bởi cô một bộ phương pháp chiến đấu của riêng , nhưng cái đó phù hợp với thường. Sau khi cân nhắc gạn lọc, Tống Vi hình thành trong đầu một bài tập đơn giản hơn, định bụng từ ngày mai sẽ bắt đầu thử nghiệm.
Đoạn sông núi do địa hình dốc nên dòng nước chảy khá xiết, trong làng thường dặn dặn lũ trẻ tuyệt đối bén mảng tới đây.
Tuy nhiên, theo kinh nghiệm bắt cá của Tống Vi, cá ở đoạn nhiều hơn hẳn khúc sông chảy qua làng.
Cô cũng định lội nước mò cá, mà chèn chiếc gùi một chỗ cửa thoát nước tương đối hẹp, đó tìm một cây gậy dài bắt đầu chọc ngoáy ở phía thượng nguồn.
Vài phút , trong gùi bắt hai con cá, dài chừng một cẳng tay, tuy quá to nhưng cũng hề nhỏ.
Thấy cách hiệu quả, những khác lập tức như tiêm m.á.u gà, vội vàng tìm gậy gộc chọc ngoáy khắp nơi.
Tống Vi dặn dò Hắc Đản: “Em đừng gần đây nhé. Nhớ kỹ trừ khi cùng chị, tuyệt đối tự ý bờ sông. Em mé rừng đằng tìm xem quả dại nấm gì , ngoan nhé.”
Hắc Đản vô cùng lời, gật đầu thật mạnh quả nhiên chạy lăng xăng tìm kiếm quanh đó.
Mười mấy phút , bọn họ bắt tổng cộng tám con cá.
Chừng đủ cho mấy họ ăn một bữa no nê .
Cá sông đều kinh động nên chọc ngoáy thêm cũng chẳng bắt gì nữa.
“Ủa… Tống Vi ?”
Mấy đang bắt cá hăng say thì phát hiện Tống Vi biến mất tăm.
Mà lúc , Tống Vi men theo một nhánh nhỏ của dòng sông tìm thấy một cái ao nước nhỏ.
Cái ao lớn, do lượng nước chảy ít nên mặt nước trông khá phẳng lặng.
Điều khiến Tống Vi vui mừng khôn xiết là trong ao dấu vết của hoa sen.
Mùa hoa sen đương nhiên tàn từ lâu, nhưng điều đó ngăn niềm vui của cô, hoa sen đồng nghĩa với việc đáy ao hoang ngó sen.
Bất ngờ hơn nữa là cô thấy cả tôm hùm đất nước!
Ao hoang cỏ dại mọc um tùm, lẽ vì hiếm lui tới hoặc do món tôm hùm đất ưa chuộng, nên Tống Vi qua một lượt thấy lượng tôm hề ít.
Tuy nhiên bùn ao mềm, cô mà lội xuống thì chẳng mấy chốc nước sẽ đục ngầu, thế nên nghĩ cách câu tôm.
Cô tìm một sợi dây thừng, đào một con giun buộc đầu dây thả xuống ao. Chỉ lát kéo lên thu hoạch hai con tôm hùm đất.
Mắt Tống Vi sáng rực lên.
Đến khi nhóm Lý Quyên tìm tới nơi, Tống Vi câu mấy chục con tôm . Toàn bộ đều cô thả một cái hàng rào nhỏ tạm thời dựng bằng cành cây, hễ thấy con nào mon men định vượt ngục là lấy que chọc cho nó rơi ngược trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-62-xem-doa-dua-nho-so-chua-kia.html.]
Lý Quyên khó hiểu cô: “Tống Vi, câu mấy con tôm đỏ gì thế? Loại ít thịt mà chẳng ngon lành gì.”
Hắc Đản gật đầu đồng tình, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đám tôm đỏ:
“Em ăn , dở tệ luôn á.”
Người đói bụng thì cái gì cũng nuốt trôi, nhưng họ vẫn phân biệt ngon dở.
Hắc Đản lúc đói quá từng bắt tôm đỏ nướng ăn, dở tệ, mùi tanh nồng mà thịt chẳng bao nhiêu.
Tống Vi bảo họ mang cái thùng đây:
“Cứ chờ xem, đây là đồ ngon đấy.”
Cô tuy nấu nướng, nhưng thời mạt thế sách dạy nấu ăn cô lật đến mòn cả mép, cách chế biến của nhiều món ngon đều cô học thuộc làu làu.
Về nhà sẽ bảo Lý Quyên món tôm hùm đất sốt tỏi ăn.
Tuy hiểu, nhưng mấy vẫn xúm giúp cô câu thêm một mớ.
Sau đó họ xách cả một thùng tôm đỏ đầy ắp trở về.
Vừa bước sân điểm tri thanh, Hứa Lai Đệ với khuôn mặt hoa hòe hoa sói lập tức xuất hiện mặt họ.
Cao Nhạc và Triệu Tốc thấy cô như thấy quái vật, vội vàng trốn tịt lưng Tống Vi.
Hứa Lai Đệ thấy hai họ thì mắt sáng lên, nhưng thấy hành động của họ thì ánh mắt lập tức dời sang Tống Vi, tràn đầy vẻ thù địch:
“Tống tri thanh, cô ý gì đây? Cô với Cao tri thanh và Triệu tri thanh quan hệ gì?”
Giọng the thé của cô vang lên, những ánh mắt hiếu kỳ hoặc nỗi đau của khác lập tức đổ dồn về phía Tống Vi.
Tống Vi: Cạn lời.
Tai bay vạ gió từ trời rơi xuống!
Cô đảo mắt lườm Hứa Lai Đệ một cái: “Quan hệ bạn bè bình thường. Còn cô, ăn mặc trang điểm… như một con hề thế là cái trò gì?”
“Con hề là cái gì?”
Tống Vi dùng giọng điệu nhẹ nhàng : “Tức là vốn dĩ chẳng đẽ gì, cô còn trát một đống thứ lên mặt trông càng hơn, dân gian gọi là thích trò đấy, hiểu ?”
Hứa Lai Đệ trợn trừng mắt: “Cô…”
“Tránh , đừng cản đường.”
Tống Vi trực tiếp gạt tay cô , đầu chỉ hai tên to xác ngốc nghếch :
“Hai thể tiền đồ một chút , to đùng thế mà còn sợ cô ? Trốn lưng cái gì?”
Cao Nhạc và Triệu Tốc cứng đờ , tự cổ vũ bản ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu bước .
Hứa Lai Đệ bỗng nhiên thu vẻ mặt và ánh mắt hung dữ lúc đối diện với Tống Vi, ngón tay uốn éo điệu bộ vô cùng điệu đà, lố bịch:
“Triệu tri thanh ”
Bạn tưởng tượng nổi cảnh tượng một bình thường ăn to lớn, da dẻ thô ráp như Trương Phi, tự nhiên uốn ngón tay dáng, bóp giọng nũng nịu gọi tên khác ?
Đừng là Triệu Tốc gọi tên sợ đến suýt rụng cả hồn vía, mà ngay cả Tống Vi cùng các tri thanh khác đều trợn mắt há hốc mồm.
“Triệu tri thanh, xem hôm nay em gì khác so với ?”
Dù Tống Vi cô thích trò, nhưng Hứa Lai Đệ cho rằng Tống Vi chỉ đang ghen tị với thôi.
Bộ dạng của cô là học theo kiểu mốt thịnh hành nhất của các cô gái thành phố đấy, giọng và điệu bộ cũng là bắt chước con ả Bạch Vân Kiều .
Tuy cô chướng mắt Bạch Vân Kiều, c.h.ử.i cô là hồ ly tinh, nhưng thể thừa nhận Bạch Vân Kiều cách thu hút sự chú ý của đàn ông.
Thế nhưng phản ứng của Triệu Tốc dành cho cô là: ngây sợ hãi mất vài giây, đó nhảy dựng lên trốn tọt lưng Tống Vi.
“Sợ c.h.ế.t hu hu hu…”
Xem dọa đứa nhỏ sợ kìa, sắp đến nơi .
Hôm nay đau bụng kinh cả ngày, bản thảo dự trữ nên chỉ gõ một chương, xin nghỉ một ngày.