Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 61: Vấn Đề An Toàn
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc về phía bờ sông, ba họ đụng Cao Nhạc và Triệu Tốc đang lén la lén lút.
Hai đang ủ rũ rầu rĩ trốn một gốc cây lớn.
“Hai đang gì đấy?”
Âm thanh bất thình lình vang lên khiến cả hai giật b.ắ.n như mèo giẫm đuôi, nhảy dựng lên ôm chầm lấy với vẻ mặt đầy hoảng loạn.
“Làm bọn sợ c.h.ế.t khiếp.”
Nhìn rõ đến là ai, hai mới buông tay , vẻ mặt vẫn còn sợ hãi tan.
Tống Vi nhướng mày: “Trốn ma ?”
“Chẳng trốn ma thì là gì chứ?”
Hai nhăn nhó mặt mày: “Hứa tri thanh phát điên , khi đổi lương thực về cô cứ bám riết lấy bọn , hết ân cần hỏi han, đem nước tới còn bảo nướng khoai lang cho bọn ăn nữa.
Đã cô còn bôi vẽ lên mặt như ma , lông mày thì to đen, môi đỏ choét một vòng lớn, mặt mũi trắng bệch đỏ lòm, chẳng hiểu đầu óc nghĩ cái gì nữa.”
Tống Vi xong buồn c.h.ế.t , đến mức đau cả bụng.
“Ha ha ha… Cô đang trang điểm đấy chứ ha ha ha…”
Chỉ điều tay nghề trang điểm quá tệ, hiệu quả trái ngược với mong của Hứa Lai Đệ.
Tống Vi đủ mới bảo hai họ: “Ai bảo lúc mua lương thực hai phô trương thế gì. Giờ Hứa Lai Đệ hai tiền, gia đình chắc chắn giàu nên câu rể vàng đấy.”
Cao Nhạc & Triệu Tốc: Im lặng cạn lời.
Họ ngờ , chỉ mua chút lương thực thôi mà cũng kéo theo bao nhiêu chuyện rắc rối thế , chẳng những mua nhiều lương thực tinh mà còn nhắm trúng, giờ hối hận c.h.ế.t.
Cao Nhạc thậm chí còn tâm trạng chế giễu bạn : “May mà hình như cô ưng Triệu Tốc hơn đấy.”
Triệu Tốc: Cạn lời.
Lúc thì việc gì so đo chuyện đó chứ.
“Các đấy?”
“Ra sông xem bắt cá .”
“Chờ chút, bọn cũng cùng với.”
Hai họ bây giờ thật sự dám về, ở bên cạnh Tống Vi vẫn cảm giác an hơn.
Bởi vì cô đ.á.n.h , Hứa Lai Đệ cũng sợ cô.
Khúc sông chảy qua làng đông , các thím các cô trong làng đều đó giặt giũ, nên điểm đến của Tống Vi là đoạn sông núi.
Nếu thì hễ bắt con cá nào là sẽ bao nhiêu xúm vây xem.
Đối với hai trai trẻ tính tình vô tư, nhiều toan tính như Cao Nhạc và Triệu Tốc, Tống Vi vẫn khá thiện cảm, ít nhất vẫn thuận mắt hơn bọn La Nghiệp Thành ở điểm tri thanh.
Thế nên đường cô cũng ngại nhắc nhở hai : “Hai nếu lấy vợ ở vùng nông thôn , thì bất kể là con gái trong làng nữ tri thanh ở điểm chúng , đồ ăn nước uống họ đưa tới tuyệt đối đừng ăn, đừng uống.
Tính tò mò và lòng chính nghĩa cũng bớt bớt , hóng chuyện xem kịch thì chỗ đông , nếu dễ chịu thiệt. Lấy ví dụ nhé, tự nhiên thấy cô gái nào rơi xuống nước, đừng ngốc nghếch mà nhảy ùm xuống cứu .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hoặc là tìm cây sào tre, hoặc là gân cổ lên gào đến giúp. Không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, lỡ cố tình chờ sẵn hai thì . Nước nhảy xuống, cứu lên nhưng sự trong sạch của con gái nhà mất , thế là hai bắt buộc cưới cô đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-61-van-de-an-toan.html.]
“Còn nữa, đừng riêng với mấy bà thím trong làng về nhà họ. Lỡ thím nào gả con gái cho các , bỏ thêm chút đồ nước, hoặc vu khống các thấy thể con gái nhà họ, thì các mọc thêm trăm cái miệng cũng chẳng chối .”
“Đồng chí Lý, cũng thế, đừng một tới nhà ai những chỗ hẻo lánh. Làng bọn lưu manh đầu trộm đuôi cướp mấy gã độc già ít . Dù nghĩ về khác là , nhưng cẩn thận vẫn hơn là để một t.a.i n.ạ.n nhỏ hủy hoại cả cuộc đời.”
Người thường bảo nhà quê chất phác, nhưng lòng phức tạp, ngay cả trong một gia đình cùng một nồi cơm còn nuôi hai loại , huống chi là cả một ngôi làng lớn thế . Bất kể ở cũng và kẻ dã tâm độc ác.
Có những kẻ vì đạt mục đích, dẫu là nhà quê chữ cũng thể nghĩ đủ thứ thủ đoạn bỉ ổi, mà trong đó dùng miệng lưỡi dư luận để ép là cách dễ dùng nhất.
Những lời Tống Vi khiến Lý Quyên và hai nam tri thanh lạnh toát cả sống lưng.
Cao Nhạc ôm chặt lấy cánh tay : “Không… thể nào chứ?”
Lý Quyên bảo: “Không, thể xảy đấy.”
Sắc mặt cô lúc chút trắng bệch: “Trước khi các đến, điểm tri thanh chúng thực còn hai nữ tri thanh nữa. Một vì thấy còn hy vọng về thành phố nên tự nguyện gả cho một gia đình trong làng, nhưng một nữ tri thanh ép buộc.”
“Cô tên là Tô Phương, chơi với một cô gái trong làng tên là Vân Tảo. Hôm đó hẹn bờ sông giặt quần áo, chẳng hiểu rơi xuống nước, đó trai của Vân Tảo nhảy xuống cứu cô lên.
từ lúc cứu lên, khắp làng cũng đồn thổi chuyện của hai họ. Anh trai Vân Tảo cũng dẫn theo cả nhà đường hoàng sang cầu hôn. Tô Phương cô đẩy xuống, là do Vân Tảo đẩy cô xuống nước, nhưng cả nhà sống c.h.ế.t nhận.
Về , sự quấy rối ngừng của gia đình đó cùng với những lời đàm tiếu trong làng, Tô Phương cuối cùng đành c.ắ.n răng gả cho trai Vân Tảo.”
Cao Nhạc và Triệu Tốc lập tức tức giận thôi: “Thế thì quá đáng thật sự!”
Giọng Lý Quyên chùng xuống: “Nếu trai Vân Tảo là thì Tô Phương gả qua đó cũng đến nỗi khổ. nhà đó thực chất chỉ nhắm phận thành phố của Tô Phương thôi. Anh trai Vân Tảo những… tóm là lùn xí.
Đã thế lười còn vũ phu. Trước đây mấy gặp Tô Phương, dẫu cô mặc quần áo che chắn nhưng vẫn thấy vết bầm tím cánh tay, cô cũng ngày một tiều tụy .”
Cao Nhạc: “Thế kiện bọn họ? Bọn họ thế là phạm pháp mà!”
Lý Quyên lắc đầu: “Không chứng cứ, hơn nữa nhà họ tuy thường xuyên quấy rối Tô Phương nhưng cũng ép cưới bằng vũ lực, là do Tô Phương tự chịu nổi những lời đàm tiếu nên cuối cùng mới chọn gả qua đó.”
Cao Nhạc lập tức xìu xuống, đối mặt với những chuyện thế đúng là vô cùng bất lực.
“May mà hồi Tống Vi rơi xuống nước là một thím bơi cứu lên.”
Lý Quyên nhớ chuyện mà khỏi thấy may mắn.
Triệu Tốc gãi đầu: “Bọn cũng sẽ gặp chuyện như ?”
Cậu cảm thấy nam tri thanh chắc đến mức đó chứ?
Tống Vi liếc một cái hỏi: “Lấy ví dụ nhé, cứ theo những tình huống , nếu một bà cụ trông hiền lành mời về nhà khách hoặc nhờ vả chuyện gì đó, nhưng gia đình đó ý đồ dẫn phòng riêng của con gái họ.
Đột nhiên một cô gái quần áo xộc xệch la hét chạy , đỏ hoe mắt bảo thấy thể cô , vu cho tội giở trò lưu manh. Cả nhà cô ầm ĩ đòi chịu trách nhiệm, chịu trách nhiệm thì chính là phạm tội lưu manh, sẽ bắt tù. Lúc đó tính ?”
Phải rằng thời buổi , tội lưu manh là trọng tội.
Cao Nhạc và Triệu Tốc chỉ mới tưởng tượng cảnh tượng đó thôi là da đầu tê dại .
Đây căn bản là một bài toán lời giải.
Cậu thừa nhận cũng vô ích.
Ban đầu còn cảm thấy thế giới ngoài việc lao động mệt nhọc thì vẫn khá an , giờ phút Cao Nhạc và Triệu Tốc bỗng thấy xung quanh chỗ nào cũng rình rập nguy hiểm.
“Chị… chị ơi chị nhất định bảo vệ bọn em đấy, em sợ lắm.”
Cao Nhạc và Triệu Tốc sợ đến mức sắp tiếng .