Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 60: Mua Lương Thực

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:43:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì đại đội trưởng nổi cơn thịnh nộ nên cả nhà Ngưu bà t.ử dám loạn nữa, thêm bài học nhãn tiền từ nhà bọn họ nên các hộ khác cũng chẳng ai dám ho he.

 

Thế nên việc phân chia lương thực phía diễn vô cùng suôn sẻ.

 

Tống Vi còn thấy cả nhà Lâm lão thái, Lâm lão thái chắc là do vết thương đợt đ.á.n.h núi vẫn lành nên hai con trai dìu tới.

 

Tống Vi thầm nghĩ sức sống của mụ già đúng là dai như đỉa, đến nông nỗi mà vẫn còn cố lết tới.

 

Bọn họ rõ ràng cũng bất mãn với điểm công , bởi vì năm nay lương thực chia cho nhà họ chẳng những đủ ăn cả năm mà còn bỏ thêm tiền túi mua thêm.

 

Việc khiến cho cả gia đình đó xót ruột xót gan, vẻ mặt đau đớn nhăn nhó kéo dài suốt một hồi lâu.

 

thấy họ đau khổ như Tống Vi thấy vui vẻ lắm, hi hi.

 

Lần cô cũng thấy mấy con trai khác của Lâm lão thái cùng với Lâm lão đầu.

 

Lâm lão đầu trông gù lưng, khuôn mặt cũng giống như bao ông lão khác trong làng, đầy rẫy nếp nhăn đen đúa gầy gò.

 

Lâm lão thái cạnh ông trông quả thực đẫy đà hơn hẳn.

 

Đợi những điểm công đổi hết lương thực mang , những cần mua thêm như Tống Vi mới xếp đến lượt cuối cùng.

 

“Đại đội trưởng, bán cho sáu mươi cân khoai lang.”

 

Hứa Lai Đệ là đầu tiên xông lên phía .

 

Đại đội trưởng thấy khỏi thêm một cái: “Hứa tri thanh mua nhiều khoai lang thế ?”

 

Vẻ mặt Hứa Lai Đệ chút lảng tránh, cô gượng gạo đáp: “Cũng nhiều , sức ăn của khỏe mà.”

 

“Sức ăn khỏe thì cũng thể ăn khoai lang mãi , thứ ăn nhiều cồn ruột lắm.”

 

ông vẫn chia khoai lang cho cô . Khoai lang rẻ dễ no bụng, trừ phi quá nghèo hoặc năm mất mùa đói kém bất đắc dĩ bữa nào cũng ăn khoai, chứ những lúc khác thì thứ bớt ăn chừng nào chừng .

 

“Bán thêm cho mười cân ngô nữa.”

 

Hứa Lai Đệ vẻ mặt đau như cắt móc tiền trả, cầm lấy phần lương thực chia và mua thêm nhưng vẫn rời , đảo mắt láo liên xem những khác mua những loại lương thực gì.

 

Cũng giống như ả, còn ít dân làng nán để hóng chuyện xem trò vui.

 

Bạch Vân Kiều chỉ lấy hơn hai mươi cân lương thực tinh, còn bộ là lương thực thô, khoai lang cũng mua tầm hơn hai mươi cân.

 

Phải sống qua cả mùa đông dài, mùa đông ở Đông Bắc cơ bản việc gì nên cũng chẳng điểm công để nhận, lúc mua nhiều một chút thì đến khi đói bụng thật sự chẳng đào chỗ mà mua.

 

Mấy tri thanh cũ khác hiếm bỏ tiền mua lương thực, điểm công bọn họ kiếm dẫu nhiều nhưng chỉ để một ăn thì cũng tạm đủ.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc hai gã tiền nhiều lắm của, mua hẳn cả trăm cân lương thực tinh.

 

Đại đội trưởng cạn lời luôn, hai tên với Hứa Lai Đệ đúng là hai thái cực trái ngược .

 

Nghe lời Cao Nhạc và Triệu Tốc , đám dân làng cùng các tri thanh vây xem xung quanh đều đồng loạt ngoái hai .

 

Tống Vi thậm chí còn thấy mấy bà thím rầm rì bàn tán: “Không hai Cao tri thanh với Triệu tri thanh tiền đấy.”

 

“Nghe hai còn bỏ tiền thuê trồng rau đốn củi hộ nữa cơ.”

 

“Thật ? Hai Cao tri thanh với Triệu tri thanh tuy ruộng chẳng nhưng bù nhà điều kiện đấy chứ, hai nhắm trúng đám nào , cháu gái thấy cũng hợp lắm .”

 

“Thôi bà ơi, cái tướng gầy trơ xương của con cháu gái bà thì còn chẳng bằng con gái .”

 

Bởi vì sự hào phóng chịu chi của Cao Nhạc và Triệu Tốc mà mấy bà thím vốn chê bai hai việc chẳng gì xung quanh lập tức rục rịch toan tính trong lòng.

 

Người thành phố, điều kiện gia đình khá giả, tuy việc đồng áng dở tệ nhưng ngặt nỗi tiền.

 

Tống Vi thậm chí còn thấy Hứa Lai Đệ cùng mấy bà thím con gái đến tuổi cập kê chằm chằm hai họ hệt như ch.ó đói thấy khúc xương dính thịt.

 

Tống Vi:.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-60-mua-luong-thuc.html.]

là hai tên ngốc.

 

Cuối cùng bọn họ mua nhiều lương thực tinh đến thế, nhưng mỗi cũng mua bốn mươi lăm cân lương thực tinh, còn đều là lương thực thô, riêng loại như khoai lang thì chẳng thèm ngó ngàng một cân nào.

 

Vừa vác lương thực định rời thì Hứa Lai Đệ chặn đường ân cần hỏi han săn đón, dọa hai sợ đến mức ôm ghì lấy bao lương thực cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, cứ như đằng ma đuổi.

 

“Đại đội trưởng, mua ba mươi cân lương thực tinh, năm mươi cân lương thực thô, bán thêm cho mười cân khoai lang nữa...”

 

Tống Vi báo lượng lương thực mua. Cô mua quá nhiều cũng chẳng quá ít, chủ yếu là chỗ lương thực chỉ cô ăn, còn cả Hắc Đản nữa.

 

Nhìn thấy Tống Vi, thái độ của đại đội trưởng đối với cô vẫn khá . Dù cô là đứa gai góc khó trị, nhưng chỉ riêng việc Tống Vi nhận nuôi đứa bé đáng thương như Hắc Đản, giờ thằng bé cả đổi khác so với .

 

Thằng bé hoạt bát lanh lợi hơn hẳn, mặt cũng da thịt, quần áo tuy sửa từ đồ cũ của Tống Vi nhưng chí ít cũng một bộ tươm tất mặc , đó là còn kể chân còn giày mới để .

 

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến đại đội trưởng ấn tượng về Tống Vi .

 

Thế nên ông chẳng hai lời liền bán đủ lương thực Tống Vi mua.

 

Tổng cộng hơn một trăm cân lương thực, Tống Vi bỏ một phần chiếc gùi mang theo, phần còn thì một tay xách bổng lên.

 

Hắc Đản cũng giúp một tay, Tống Vi bèn lấy bớt khoai lang bỏ gùi, để năm cân khoai cho bé ôm trong lòng.

 

“Đi thôi, về nhà nào.”

 

Hắc Đản gật đầu thật mạnh, vui vẻ ríu rít lon ton theo m.ô.n.g Tống Vi.

 

Dân làng xung quanh hai rời khỏi bàn tán: “Không Tống tri thanh khéo chăm trẻ con thế cơ đấy, cảm giác Hắc Đản béo lên trông thấy, chẳng ăn bao nhiêu đồ ngon .”

 

“Xì... cứ chờ mà xem, sớm muộn gì cũng nó ăn cho khánh kiệt, đến lúc đó xem cô còn nổi nữa .”

 

Kẻ câu là Đặng Xuân Hoa, bác dâu của Hắc Đản. Bà chẳng mang tâm lý gì mà chịu về, cứ nấn ná ở xem các tri thanh mua lương thực.

 

ngứa mắt Đặng Xuân Hoa liền lập tức lên tiếng: “ bảo Đặng Xuân Hoa, dù cũng là một nhà, các đày đọa thằng bé Hắc Đản thành cái dạng đó, Tống tri thanh đây xem như đang nuôi con giúp cả cái nhà họ Lâm các đấy, mong sống rủa gặp xui xẻo thế.”

 

Những khác xung quanh cũng dùng ánh mắt khác lạ .

 

Đặng Xuân Hoa thấy sai ở , thậm chí còn nhổ thêm một bãi nước bọt về hướng Tống Vi và Hắc Đản khuất.

 

“Mệnh thằng Hắc Đản cứng như đá, đẻ là bố c.h.ế.t sạch, cứ chờ mà xem, đứa nào xán gần nó đều kết cục . Con trai tao ngoan ngoãn tính bao, chỉ vì nó mà giờ mất luôn việc kiếm điểm công, còn con tiện nhân Tống Vi đ.á.n.h cho một trận, nó đúng là cái đồ chổi!”

 

Mọi xung quanh lập tức nhỏ giọng nhắc nhở: “Không ăn xằng bậy đấy.”

 

Thời buổi tuyệt đối dính mê tín phong kiến.

 

dẫu ngoài miệng , trong lòng thực vẫn khá kiêng kị chuyện , thế nên cũng chẳng ai thèm đôi co với Đặng Xuân Hoa thêm nữa.

 

Lúc Tống Vi và Hắc Đản xa nên Đặng Xuân Hoa đang lưng , mà dẫu chăng nữa thì cô cũng chẳng buồn để tâm tới lời mụ gì.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nhìn “kho lương” trong nhà thêm lương thực mới, một lớn một nhỏ cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

 

Mỗi trong nhà thêm chút đồ ăn, bất kể nhiều ít thì cả hai đều vui vẻ lạ thường.

 

Sở thích tích trữ lương thực Tống Vi và Hắc Đản quả thực giống .

 

Thậm chí trong lòng Tống Vi, tiền còn chẳng quan trọng bằng lương thực, chỉ lương thực trong nhà ngày một nhiều lên thì cô mới cảm thấy an tâm.

 

“Đi, hôm nay chúng bắt con cá về nấu canh cá dưa chua ăn mừng !”

 

Trong nhà thêm ngần lương thực, theo Tống Vi thấy thì đó là một chuyện vô cùng đáng để ăn mừng.

 

Có điều món canh cá dưa chua cả hai đều nấu chẳng ngon, Tống Vi thì mù tịt , còn Hắc Đản thì tuổi còn quá nhỏ và từng kinh nghiệm nấu món bao giờ.

 

Thế là hai đành dày mặt chạy tìm Lý Quyên.

 

Lý Quyên thấy họ định bắt cá liền lập tức đòi cùng ngay.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...