Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 59: Đại Đội Chia Lương Thực

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy bạn cùng phòng của Tống Cảnh vội vàng chạy đỡ lấy bưu kiện nhét trong phòng, ai nấy đều dùng ánh mắt tò mò .

 

Tống Cảnh hắng giọng một tiếng: “ cũng , để mở xem .”

 

“Uầy, là đối tượng của Tống ban trưởng đấy chứ? Nhiều đồ thế đúng là xót thật đấy.”

 

Tống Cảnh liếc xéo bọn họ: “Đừng bậy, còn đối tượng .”

 

Mở bưu kiện , đủ loại đồ vật bên trong lập tức đập mắt.

 

Riêng sốt nấm tận hai hũ to, Tống Vi đặc biệt chọn loại hũ nhựa để đựng, vì hũ thủy tinh sợ rằng sẽ vỡ trong quá trình vận chuyển.

 

Kế đó là các loại nấm phơi khô đựng trong một túi to tướng, một bọc lớn hạt dẻ cùng quả óc chó, một gói nhỏ hạt thông rang và một hũ mật ong nhỏ.

 

Những thứ đựng trong hũ đều Tống Vi cẩn thận bọc mấy lớp báo xung quanh, chỉ sợ trong lúc vận chuyển sẽ va đập chèn ép.

 

Ngoài còn một bọc quả khô linh tinh các loại do Tống Vi nhặt núi trộn chung với .

 

“Nhiều đồ thế ?”

 

Mấy bạn cùng phòng để mắt tới hũ sốt nấm đầu tiên, bọn họ chẳng khách sáo chút nào mà cầm một hũ mở nắp , mùi thơm ngào ngạt của sốt nấm lập tức lan tỏa khắp phòng.

 

“Món ngon tuyệt, cái ăn với cơm thì hao cơm , hì hì hì...”

 

“Tống ban trưởng, em phúc cùng hưởng nhé.”

 

Mấy bạn cùng phòng đều xúm toe toét .

 

Tống Cảnh bực lườm bọn họ một cái: “ còn rõ là ai gửi đấy, đặt xuống cho mau.”

 

Anh mở bức thư duy nhất trong bưu kiện .

 

Vừa ngay đồ do ai gửi, chính là em gái .

 

Bức thư là Tống Vi khổ công bắt chước nét chữ của nguyên chủ hồi lâu, thấy hòm hòm mới nhét bưu kiện gửi .

 

Tống Cảnh tuy nội dung bức thư nhưng đống sản vật rừng , trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên, càng xuống , nét mặt càng trở nên u ám.

 

Mấy bạn cùng phòng đang đùa nghịch bên cạnh lập tức im bặt, đưa mắt sang Tống Cảnh.

 

Những ngón tay Tống Cảnh nắm chặt bức thư siết đến trắng bệch, tờ giấy thư cũng vò nhàu nhĩ.

 

“Tống ban trưởng, xảy chuyện gì ?”

 

Tống Cảnh mím môi: “Những thứ là em gái gửi tới, con bé vốn dĩ công việc, xuống nông thôn.”

 

Nghe lời , đều hiểu tại sắc mặt Tống Cảnh khó coi đến .

 

Khẩu hiệu xuống nông thôn dẫu hô hào êm tai, nhưng họ đều là những lính xuất từ nông thôn nên quá hiểu nỗi vất vả của việc ruộng, huống hồ ở thời đại một công nhân, dẫu chỉ là công nhân thời vụ thì cũng là chuyện vô cùng vinh dự.

 

Tống Cảnh về thăm xem tình hình em gái , dẫu cho ở cuối thư Tống Vi một cách vui vẻ rằng cô thích cuộc sống hiện tại, nhưng Tống Cảnh vẫn nghĩ rằng đó chỉ là những lời em gái để an ủi .

 

Còn về khoản tiền phụ cấp vốn dĩ gửi về nhà, hừ... cái gia đình đừng hòng mà mơ tưởng.

 

Cũng may lá thư của em gái gửi tới kịp thời, vốn định hai ngày nữa là gửi tiền phụ cấp về.

 

Lúc Tống Vi chẳng hề trai khi thư quả thực gửi tiền cho gia đình gã bố tồi nữa, nhưng cũng xin nghỉ phép để chuẩn lặn lội ngàn dặm xa xôi đến thăm cô.

 

Sau một trận mưa rào, trong rừng nấm mọc lên nhiều hơn, nhưng trời độ cuối thu nên rau dại ăn cũng chẳng còn bao nhiêu.

 

Tống Vi đem những quả hồng gọt vỏ treo mái hiên để hong gió cho ráo.

 

Nấm phơi gần khô thì gom hết một chiếc sọt tre.

 

Hôm nay là ngày trọng đại của Đại đội Bình An, bởi vì đến đợt chia lương thực .

 

Hầu như đều dắt díu cả gia đình kéo sân đập lúa trong làng, lúc những gương mặt rám nắng đen nhẻm đều rạng rỡ nụ tràn ngập vẻ mong chờ.

 

Tống Vi cũng dắt Hắc Đản xem náo nhiệt, đương nhiên chỉ đơn thuần là hóng hớt, chủ yếu là đợi chia lương thực xong xuôi thì cô mua một ít mang về.

 

“Năm nay một điểm công bao nhiêu tiền thế?”

 

Các xã viên tụ tập với ríu rít bàn tán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-59-dai-doi-chia-luong-thuc.html.]

 

“Năm xu, năm nay một điểm công năm xu.”

 

“Thế thì bằng năm ngoái .”

 

“Bằng năm ngoái là lắm , đại đội nọ đại đội còn hạ giá nữa kìa.”

 

“Năm nay nhà bà định đổi bao nhiêu lương thực, nhà tính...”

 

Tống Vi dắt Hắc Đản lọt thỏm giữa đám đông, đút hai tay túi áo như mấy ông lão ung dung bàn tán.

 

Phía đại đội trưởng cứ gọi tên một hộ gia đình là bước lên lương thực nhà đổi, phần lớn đều đổi lấy lương thực thô vì loại rẻ, lợi hơn no lâu.

 

Lương thực tinh ai mà chẳng thích ăn, nhưng đắt đỏ xa xỉ, cả một đại gia đình ăn suốt một năm trời, nhà nào dư dả điểm công thì mới ưng đổi chút ít lương thực tinh để cải thiện bữa ăn trong nhà, còn đại bộ phận vẫn đổi thành lương thực thô, đổi đủ lượng cho cả nhà ăn trong một năm, nếu điểm công còn thừa thì mới đổi lấy ít tiền mặt.

 

Lương thực tinh đổi ít là , nhưng đại đội trồng cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhóm Tống Vi dẫu bỏ tiền mua thì đại đội cũng thể bán cho quá nhiều.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Đại đội trưởng, ông tính nhầm đấy, nhà ngần điểm công ?”

 

Chuyện chia lương thực hiển nhiên thể thuận buồm xuôi gió .

 

Có kẻ thấy điểm công nhà ít ỏi thế là lập tức giở trò ầm lên.

 

Ồ hô, giọng quen tai phết, cô nhón gót qua, quả nhiên là quen cũ Ngưu bà tử.

 

Lúc Ngưu bà t.ử đang dẫn theo cả nhà ầm ĩ mặt đại đội trưởng, gào mồm lên bảo chắc chắn là ghi điểm công tham ô điểm của nhà bà .

 

Khiến cho ghi điểm công của tiểu đội bọn họ tức đến đỏ bừng cả mặt.

 

Không sai, Ngưu bà t.ử thuộc tiểu đội Ba, ghi điểm công chính là Khương Tiểu Uyển.

 

Khương Tiểu Uyển cảm thấy bản xúc phạm, bao nhiêu chằm chằm khiến hốc mắt cô đỏ hoe.

 

“Ai thèm tham ô mấy cái điểm công rách của nhà bà chứ! Người nhà bà việc thế nào tự trong lòng bà chắc? Con trai bà chịu xuống ruộng , những khác việc thì lười biếng trốn việc, bản ăn hồn giờ đổ vấy lên đầu !”

 

Cả nhà bí thư chi bộ thôn cũng đều bất mãn gia đình Ngưu bà tử.

 

Ngưu bà t.ử vẫn chịu buông tha, bệt luôn xuống đất vỗ đùi bành bạch gào kêu bắt nạt một bà già, bắt nạt cả nhà bà , còn gào thét đòi tố cáo bọn đại đội trưởng.

 

Con dâu và con gái của Ngưu bà t.ử cũng học đòi theo y như đúc.

 

Con trai bà tuy ăn vạ như thế nhưng gã chỉ coi việc hưởng thụ sự hy sinh của đám đàn bà trong nhà là chuyện đương nhiên.

 

Đại đội trưởng cùng nhà Khương Tiểu Uyển và các tiểu đội trưởng khác mặt mày đen như đ.í.t nồi.

 

“Ngưu Thúy Hoa!”

 

Đại đội trưởng gầm lên một tiếng, lập tức dọa cho kẻ đang ăn vạ đất sợ c.h.ế.t khiếp.

 

“Bà kiện !”

 

Đại đội trưởng tức giận chỉ thẳng tay về phía cổng làng.

 

“Bản cái nết gì, nhà bà cái thói gì cả cái đại đội ai là ? Bà kiện ! Hôm nay ngay tại đây xem bà thể kiện trò trống gì!”

 

Những khác cũng dùng ánh mắt khinh bỉ cả nhà Ngưu Thúy Hoa.

 

Thấy đại đội trưởng thực sự nổi trận lôi đình, cả nhà Ngưu bà t.ử lúc mới sợ.

 

lúc , chồng của Ngưu bà t.ử là Vương lão đầu vội vàng chen qua đám đông bước , túm chặt lấy Ngưu bà t.ử lôi dậy với giọng điệu hung dữ:

 

“Bà loạn cái gì đấy hả? Đại đội trưởng chia lương thực đến lượt bà ầm lên ? Nhà ngần điểm công thì chỉ chia ngần lương thực thôi, con mụ điều thế ...”

 

Miệng Vương lão đầu thì oang oang mắng mỏ, đó sang nở nụ nịnh nọt với đại đội trưởng:

 

“Đại đội trưởng, mụ vợ nhà hiểu chuyện ông đừng chấp nhặt, cứ chia lương thực như thế nào thì chia, cứ theo lời ông bảo mà .”

 

Đại đội trưởng cùng đều lạnh lùng ông diễn kịch.

 

Lúc con Ngưu bà t.ử loạn thì ông thò mặt , đến lúc thấy đại đội trưởng nổi giận thật sự mới nhảy đóng vai , đúng là đồ mặt dày!

 

Cả cái nhà chẳng lấy một ai hồn!

 

(Hết chương)

 

 

Loading...