Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 58: Bưu Kiện Đến
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bên dáng vẻ yếu đuối đáng thương, một bên hung hăng vênh váo mắng , kiểu gì cũng thấy giống như Hứa Lai Đệ đang bắt nạt Bạch Vân Kiều.
Tiếng của Hứa Lai Đệ oang oang khiến những khác trong viện tri thanh đều thấy và lục tục bước .
Người đầu tiên chính là kẻ ái mộ Bạch Vân Kiều, lập tức lao tới che chắn cô ở phía .
“Hứa Lai Đệ, cô cái trò gì đấy? Cậy là tri thanh cũ là thể tùy tiện bắt nạt khác ?”
Ngoại trừ Lưu Lâm Lâm, mấy nam tri thanh khác bao gồm cả La Nghiệp Thành đều mang vẻ mặt khiển trách Hứa Lai Đệ.
Hứa Lai Đệ tức giận giậm chân: “Mắt nào của các thấy bắt nạt cô hả, chỉ cô vài câu thôi mà.”
Bạch Vân Kiều thanh minh giúp Hứa Lai Đệ: “Mọi đừng hiểu lầm, Hứa tri thanh bắt nạt , lẽ do chỗ nào nên Hứa tri thanh mới “chỉ bảo” một chút thôi.”
Kẻ ái mộ Bạch Vân Kiều lập tức cao giọng gắt lên: “Đều là tri thanh xuống nông thôn, Hứa tri thanh, cô lấy tư cách gì mà đòi chỉ bảo Bạch tri thanh? Bạch tri thanh, cô cần giải thích hộ cô , cô chỉ là quá mức lương thiện thôi.”
La Nghiệp Thành cũng khuyên can: “Hứa tri thanh, cô đừng gây sự nữa thì hơn, Bạch tri thanh đụng chạm gì cô , cô mắng cái gì?”
Hứa Lai Đệ nhiều chỉ trích như , hai mắt tức khắc đỏ ngầu: “Các... các ...”
Ánh mắt ả cuối cùng dừng Bạch Vân Kiều, thấy đối phương ném cho một ánh đắc ý liền mất hết lý trí.
“Bạch Vân Kiều, con tiện nhân hổ !”
Ả giơ tay tát thẳng tới, nhưng cái tát trúng Bạch Vân Kiều mà giáng thẳng lên mặt kẻ che chắn cho cô .
Thế là hiện trường rơi một phen hỗn loạn.
Bên một đám khuyên can kéo tay, bên bốn Tống Vi mà chẳng ý định nhúng tay giúp, Triệu Tốc và Cao Nhạc còn lôi một nắm hạt dưa to chia c.ắ.n tí tách.
“Suỵt... Hứa Lai Đệ tay ác thật đấy, thế đ.á.n.h nữa, ả dùng móng tay cào cấu luôn .”
“Mã Tiền t.h.ả.m thật.”
Mã Tiền chính là kẻ ái mộ Bạch Vân Kiều . Hứa Lai Đệ khi phát điên lên sức khỏe vô cùng, nam tri thanh cũng phần cản nổi, nhưng Mã Tiền hết sức dũng cảm che chắn mặt Bạch Vân Kiều, kết quả cào một vết dài rớm m.á.u mặt.
Tống Vi liếc hai nam tri thanh cao lớn bên cạnh: “Hai lên giúp ?”
Cao Nhạc và Triệu Tốc đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy: “Bọn còn lâu mới qua đó, xông rõ ràng là ăn đòn.”
Hai họ ngốc.
Cũng giống như Tống Vi, hai tôn thờ quan niệm xem kịch hóng hớt chứ tuyệt đối bao giờ nhúng tay .
nguyên nhân chủ yếu khiến họ can dự là sợ bản vạ lây.
Đợi đến khi mấy nam tri thanh khống chế Hứa Lai Đệ đang phát rồ, sắc mặt của tất cả bên đều vô cùng khó coi.
Bạch Vân Kiều sớm né sang một bên, cô chẳng dại gì lấy khuôn mặt mạo hiểm.
Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của Mã Tiền, Bạch Vân Kiều sợ hãi sinh lòng căm ghét Hứa Lai Đệ, ả đàn bà đúng là hạ sát thủ với cô mà!
Tình cảnh của Hứa Lai Đệ lúc cũng chẳng khá hơn là bao, Mã Tiền tát cho ả hai bạt tai nảy lửa.
“Mày đ.á.n.h tao ? Mày còn là đàn ông hả!”
Mã Tiền căm phẫn : “ việc gì mà đ.á.n.h cô? Một mụ đàn bà đanh đá như cô dám đ.á.n.h mặt , cào nát mặt thì tại đ.á.n.h cô? Đừng lôi chuyện phụ nữ mà , ở đây chúng bình đẳng, đừng tưởng cô là đàn bà thì dám đánh!”
Hứa Lai Đệ thấy thực sự nổi giận lúc mới thấy sợ, nhưng trong lòng thấy tủi .
“Người đ.á.n.h là Bạch Vân Kiều, rõ ràng là do tự xông đấy chứ.”
Ả chẳng tài nào hiểu nổi, loại như Bạch Vân Kiều tại nhiều đàn ông bảo vệ đến thế.
“Các đều vì Bạch Vân Kiều mà bắt nạt !”
Nói xong liền bỏ .
“Chậc chậc... t.h.ả.m thật đấy.”
Mấy hóng chuyện liên tục lắc đầu cảm thán.
Kịch xem xong, hàng rào cũng dựng xong xuôi, Tống Vi phòng lấy cho mỗi ba quả hồng chín mềm cùng vài quả kiwi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-58-buu-kien-den.html.]
Nhìn những quả hồng đỏ rực, cả ba đều mừng rỡ.
“Quả hồng !”
Cao Nhạc thể chờ thêm liền bẻ đôi một quả ăn ngay, vị ngọt mềm thơm lừng khiến mắt sáng bừng lên.
“Hồng ngọt thật đấy.”
“Kiwi cũng ngọt lắm.”
Không ngờ sang phụ giúp việc mà đồ ngon để ăn, Cao Nhạc và Triệu Tốc vui đến mức nếu đuôi thì chắc ngoáy tít mù .
“Thời gian còn sớm nữa, dọn dẹp ngủ thôi.”
Đợi ba rời , Tống Vi cắm mấy cành nhánh kiwi mang từ núi về xuống đất tưới thêm chút nước, còn sống thì trông cậy vận may.
Đêm hôm đó, một hồi sấm sét kéo theo một trận mưa rào xối xả.
Trời mưa lớn đương nhiên là thể công, đều ru rú trong nhà.
dù ở trong nhà thì cũng khối việc .
Hắc Đản cầm chổi quét dọn phòng ốc, Tống Vi lục đống hồng chín bắt đầu gọt vỏ.
Lý Quyên mang theo một cuộn len sang phòng cô, mấy chiếc kim đan bằng tre thoăn thoắt đan áo len.
Tống Vi tò mò còn xán gần ngắm hồi lâu.
Lý Quyên bảo: “Mùa đông ở đây lạnh lắm, cuộn len là vất vả lắm mới gom đủ phiếu để mua đấy, ?”
Tống Vi gật đầu: “Đẹp thật, còn đan cả áo len nữa cơ , giỏi quá.”
Cô thì chịu, dẫu sở hữu vẻ ngoài trông như khéo tay thêu thùa may vá nhưng thực tế những việc tỉ mỉ cô nổi.
Nguyên chủ thì , may vá quần áo nấu nướng đều thạo, ngặt nỗi đổi sang linh hồn khác thì những kỹ năng cô cũng chẳng kế thừa .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cậu học , dạy cho?”
Tống Vi lắc đầu: “Thôi khỏi, việc , chỉ sợ lỡ tay một cái là giật đứt phăng sợi len mất.”
Nghĩ tới sức mạnh như trâu của Tống Vi, Lý Quyên cũng dẹp ngay ý định đó.
“Hai ngày nữa là chia lương thực , năm nay chia bao nhiêu lương thực đây.”
Gương mặt Lý Quyên lộ rõ vẻ mong chờ. Cô xuống nông thôn mấy năm, từ hồi đầu chẳng gì, chật vật lắm mới kiếm ba bốn điểm công, đến nay lòng bàn tay mòn thành một lớp chai dày, mỗi ngày ít nhất cũng năm điểm công, đợt bận việc đồng áng cắm đầu cắm cổ thì cô còn kiếm tận bảy tám điểm công cơ.
Lương thực quy đổi cơ bản thể bảo đảm cho cô đủ ăn đủ mặc suốt một năm mà vẫn còn dư một chút.
Tống Vi đối với chuyện mấy bận tâm, vì xuống nông thôn muộn nên tính đến thời điểm hiện tại điểm công của cô chỉ bấy nhiêu, đủ để đổi lấy lương thực, nên đợt chia lương thực phần của cô. Tuy nhiên các tri thanh mới đến thể đợi dân làng đổi xong bỏ tiền mua một ít lương thực để ăn qua mùa đông.
.
Lúc , tại một doanh trại quân khu đảo xa xôi ở phương Nam, Tống Cảnh huấn luyện về thì gọi .
“Tống ban trưởng, bưu kiện của .”
Tống Cảnh ngẩn : “Của ?”
Nhận câu trả lời chắc chắn, chút thắc mắc nhưng vẫn theo lấy bưu kiện.
Nhìn bưu kiện to tướng , tốn ít sức lực mới vác nổi về phòng, trong bụng thầm đoán xem là ai gửi cho nhiều đồ đến thế.
mà thể liên lạc hiện tại ngoài gã bố tồi tệ thì chỉ còn cô em gái ruột.
Gã bố tồi là đối tượng đầu tiên Tống Cảnh gạt bỏ, nhưng em gái... con bé từng gửi đồ cho , chăng nhiều lắm cũng chỉ là một bức thư.
Dù Tống Cảnh hề chút bất mãn nào, bởi vì một em gái kiếm sống bàn tay của gã bố tồi và kế vô cùng khó khăn , căn bản thể giữ thứ gì để gửi cho .
Mải suy nghĩ thì về tới ký túc xá, gói đồ to đùng suýt chút nữa lọt qua nổi cửa phòng.
“Tống ban trưởng, ai gửi đồ cho mà nhiều thế ?”