Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 49: Bà Thím Thật Hung Hãn!
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai đang kịch chiến hề phát hiện cô.
Chủ nhân của giọng gầm thét nãy trực tiếp cầm gáo hồ lô tạt thẳng một gáo nước một gã đàn ông.
“Khương Đại Sơn ông giỏi lắm, việc nhà bao nhiêu thứ chờ ông thì ông , bình thường về nhà bảo ông đỡ cái cuốc ông cũng lười chảy thây, thế mà giúp đỡ Hồ quả phụ thì ông hăng hái thế cơ đấy!”
Gã đàn ông tên Khương Đại Sơn vợ tạt cho một gáo nước, còn rượt chạy té khói khắp sân.
Gã vẻ thẹn quá hóa giận quát: “Cái con mụ c.h.ế.t tiệt , là chồng bà đấy bà điên , chỉ thấy Hồ quả phụ xách thùng nước to quá nên tiến tới giúp một tay thôi, hai chúng trong sạch bà đừng ở đây mà ăn xằng bậy!”
“ nhổ , ông rõ cho bà đây chuyện ông mấy , hôm nay nếu tận mắt thấy thì còn ông tòm tem với con mụ thối tha đó đấy, Hồ quả phụ đáng thương á? Bà đây mới đáng thương , trong nhà chồng mà hiến ân cần cho đàn bà bên ngoài, hả hoa nhà thơm bằng hoa dại đúng , Khương Đại Sơn cho ông , ông giải thích rõ ràng chuyện thì xong !”
Nói phụ nữ ném thẳng cái gáo hồ lô trong tay qua.
Tống Vi đang xem hăng say thì Mã thẩm về.
Bà Tống Vi đang đu bờ tường cùng hai đứa trẻ xổm chân tường lén, khóe mắt lập tức giật giật.
Mã thẩm cũng lên tiếng, sợ trong sân hàng xóm thấy Tống Vi.
“Thanh niên tri thanh Tống, cháu gì đấy?”
Tống Vi cúi đầu nở một nụ rạng rỡ với Mã thẩm, cô chỉ tay về phía hai vợ chồng đang đ.á.n.h trong sân.
“Nghe họ cãi ạ.”
Thế là Mã thẩm cũng bê một cái ghế đẩu tới, cùng Tống Vi đu bờ tường xem náo nhiệt, Tống Vi còn đưa cho bà một nắm hạt dưa.
Sợ phiền hai trong sân hàng xóm, tiếng c.ắ.n hạt dưa của họ đều khẽ.
Có lẽ là đuối lý, cũng thể là đ.á.n.h thật, suy cho cùng bà thím trông khá vạm vỡ, khí thế thoạt chẳng khác gì nữ thổ phỉ, ngược gã đàn ông so với bà thì gầy yếu hơn hẳn. Tóm Khương Đại Sơn vợ túm lấy nện cho mấy quả đấm, cả bẹp đất kêu la oai oái.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mã thẩm liếc một cái : “Đáng đời, Khương Đại Sơn đừng thấy mặt mũi vẻ thật thà, trong bụng nhiều mưu mô xảo trá lắm, khi rước Hổ Nữu cửa, gã cũng là tên lưu manh tiếng trong thôn chúng đấy.
Bố gã chỉ gã là con, nên hồi nhỏ chiều chuộng quá, nhưng đứa con chẳng gì, hai ông bà già sức khỏe , cuối cùng trơ mắt con trai chẳng chí tiến thủ mới bắt đầu sốt ruột.
Đợi đến tuổi, hai ông bà già c.ắ.n răng cưới cho con trai một cô vợ lợi hại một chút, thế là mới tìm đến Hổ Nữu, con gái nhà thợ săn núi.
Nghe Hổ Nữu vì ngoại hình quá giống bố, cộng thêm tính tình đanh đá, ở tít trong núi điều kiện mặt đều thuận tiện, nên chẳng ai đến nhà họ dạm ngõ cả.
Bố Khương Đại Sơn đến dạm ngõ, cũng rõ tình hình, bản Hổ Nữu chẳng hai lời liền đồng ý ngay. Khương Đại Sơn rước về, ngày tháng trôi qua tuy gà bay ch.ó sủa, nhưng Hổ Nữu quả thực thể áp chế Khương Đại Sơn, còn bắt gã xuống đồng việc.
Hai ông bà già thấy con dâu trị con trai , lúc nhắm mắt xuôi tay đều ngậm nơi chín suối.”
Tống Vi say sưa ngon lành: “Vậy thím lợi hại thật đấy.”
Cô dán mắt khuôn mặt của bà thím , mặt chữ điền, quả thực chút nữ sinh nam tướng.
Hiện tại phần lớn các gia đình thực vẫn giống như đây, đều là đàn ông chủ gia đình.
chỉ riêng thôn Lão Tảo thuộc đại đội Bình An, cô hai phụ nữ chủ gia đình , một nữa chính là nhà họ Lâm.
Thôi bỏ , nhắc đến cái nhà xui xẻo đó nữa.
“Á... eo sắp gãy .”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Khương Đại Sơn vang lên, thì là Hổ Nữu với hình vạm vỡ phịch xuống eo chồng , bàn tay to như cái quạt hương bồ véo mạnh một cái phần thịt mềm bên hông gã.
Khuôn mặt Khương Đại Sơn méo xệch .
“ sai , bà nó ơi dám nữa .”
Khương Đại Sơn thét lên, bố ơi ơi, hai đẩy con hố lửa thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-49-ba-thim-that-hung-han.html.]
Dương Hổ Nữu hừ lạnh một tiếng, tát bốp một cái đầu chồng.
“Lần mà để bà đây thấy ông liếc mắt đưa tình với Hồ quả phụ nữa, thiến luôn hai lạng thịt bên của ông . Dù bà đây cũng con , giữ cái thứ đó của ông cũng chỉ để dùng buổi tối, xài ngoan ngoãn thì khỏi cần giữ nữa.”
Khương Đại Sơn lập tức đỏ bừng mặt, kẹp chặt hai chân .
Tống Vi: Bà thím thật hung hãn!
Mã thẩm nhổ nước bọt một cái: “Hổ Nữu, cô cái gì cũng toẹt thế, bên còn trẻ con đấy.”
Cái sân rộng cách âm, chỉ cách một bức tường, hai họ ầm ĩ thế ai mà chẳng thấy.
Dương Hổ Nữu và Khương Đại Sơn lúc mới phát hiện hai cái đầu đang đu bờ tường.
Biểu cảm của Khương Đại Sơn lập tức biến hóa vô cùng phong phú, đó lẽ cảm thấy mất mặt quá, gã lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, rên rỉ hừ hừ vội vàng chuồn mất.
Dương Hổ Nữu chẳng chút gì là ngại ngùng, cô xử lý chồng cũng chẳng một hai , trong thôn gì bí mật, ai mà chẳng chuyện nhà cô.
“Trẻ con hiểu , chúng cũng chẳng .”
“Vị là...”
Tống Vi cũng chẳng chút hổ nào khi bắt quả tang, ngược còn nhe hàm răng trắng đều tăm tắp chào hỏi.
“Cháu chào thím, thím thật sự lợi hại đấy ạ.”
Dương Hổ Nữu ha hả đầy sảng khoái: “Đối phó với loại đàn ông ngoan ngoãn thì như đây.”
Mã thẩm giới thiệu với Dương Hổ Nữu.
“Đây là thanh niên tri thanh Tống.”
Dương Hổ Nữu chợt hiểu : “Cháu chính là thanh niên tri thanh Tống từng đ.á.n.h với Ngưu bà t.ử và Lâm lão thái đó .”
Tống Vi: Mình nổi tiếng ghê.
Dương Hổ Nữu tán gẫu với họ vài câu : “ nấu cơm đây, hai đứa nhỏ còn ăn gì, hôm khác buôn chuyện tiếp nhé.”
Sau khi Dương Hổ Nữu rời , Tống Vi và Mã thẩm cũng trèo xuống khỏi bờ tường.
Hóng một quả dưa, Tống Vi vô cùng mãn nguyện, dẫn Hắc Đản sân giúp Mã thẩm nhặt rau.
“Mã thẩm, đây cháu mãi thời gian, bây giờ mới đến tìm thím, thím đừng để bụng nhé.”
Mã thẩm sảng khoái: “Biết , dạo cháu ít chuyện, còn chạy lên núi, thím đoán ngay là cháu thời gian qua tìm thím mà.”
Nói bà trêu chọc liếc Tống Vi một cái: “Không cãi với Ngưu bà t.ử thì cũng là đ.á.n.h với nhà họ Lâm, thanh niên tri thanh Tống, bây giờ cháu là nổi tiếng của đại đội Bình An chúng đấy.”
Tống Vi:.
Cô hề nổi tiếng thế .
Tống Vi lý lẽ hùng hồn: “Rõ ràng là bọn họ kiếm chuyện , cháu chỉ phản kích một cách hợp lý thôi.”
Tiếp đó Tống Vi chuyện chính: “Mã thẩm, cháu chút việc nhờ thím giúp, thím xem Hắc Đản chẳng lấy một bộ quần áo t.ử tế, thím trong thôn ai may vá giỏi ?
Nếu bông thì may thêm cho Hắc Đản một bộ áo bông là nhất, cháu cũng chiếm tiện nghi , một bộ quần áo mùa hè cháu trả một đồng rưỡi, áo bông một bộ cháu tính cho thím hai đồng ? Ngoài tiền bông cháu cũng tự trả.”
Mã thẩm xấp vải bông trong tay cô Hắc Đản.
Bà nhịn cảm thán một câu: “Hắc Đản theo cháu đúng là hưởng phúc .”
Tống Vi chỉ gì.