Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 48: Dưa Của Lâm Lão Thái

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà họ Lâm dốc lực mua cho Lâm Đại Hải một công việc ở xưởng dệt thành phố, nhưng chỉ là công nhân thời vụ, bao nhiêu năm nay vẫn thể chuyển chính thức.

 

Suy cho cùng thời buổi chuyển chính thức thì hoặc là năng lực bản xuất sắc, hoặc là thâm niên lâu năm, đó là dựa quan hệ và may mắn.

 

Đáng tiếc Lâm Đại Hải chẳng chiếm ưu thế nào.

 

chỉ với cái mác công nhân thời vụ xưởng dệt cũng đủ để nhà họ Lâm vênh váo tự đắc trong thôn, đuôi vểnh tận lên trời.

 

Công việc hút bao nhiêu tiền mồ hôi nước mắt của bố Hắc Đản nữa.

 

“Nói như , e là Lâm Đại Hải thật sự con ruột của Lâm lão đầu, Lâm lão thái năm xưa chừng vì lăng nhăng chửa hoang mới gả cho Lâm lão đầu cũng nên.”

 

“Lâm lão đầu đúng là đồ vô dụng, chẳng chút khí phách đàn ông nào, Lâm lão thái nắm thóp gắt gao, cả nhà đều do Lâm lão thái quyết định.”

 

Từ những thông tin họ trò chuyện, Tống Vi cũng lờ mờ chắp vá tình hình nhà họ Lâm.

 

Lâm lão thái ở nhà họ Lâm quả thực giống như Thái thượng hoàng, bà một thì cả nhà ai dám hai.

 

Người bà thương nhất là con cả Lâm Đại Hải, đối với những đứa con trai khác quan tâm nhưng nhiều, vì lý do sinh khó nên bà gần như coi đứa con trai thứ ba như kẻ thù.

 

Theo Tống Vi thấy, Lâm lão thái là một kẻ ích kỷ, ngoại trừ đối xử với con cả, những đứa con trai khác bà sinh chỉ để oai và sai bảo.

 

Khi Lâm lão tam còn sống, mũi dùi của bà đều chĩa .

 

Sau khi Lâm lão tam qua đời, những đứa con trai khác ngoài Lâm Đại Hải cũng trở thành đối tượng để bà sai bảo oai, chỉ là quá đáng như với Lâm lão tam.

 

Giận cá c.h.é.m thớt, bà đối với con trai của Lâm lão tam là Hắc Đản cũng chẳng sắc mặt gì.

 

Con đối với con trai con gái ngoài Lâm Đại Hải đều chẳng chút tình cảm nào.

 

E rằng Lâm Đại Hải thật sự con trai của Lâm lão đầu, trong trường hợp bình thường, loại như bà đối với đứa con của gã đàn ông to bụng bỏ rơi chắc chắn cũng chẳng ưa gì, trừ phi bà thật sự yêu gã đàn ông đó.

 

Chuyện thú vị đây.

 

Mặc dù đều bàn tán xôn xao, nhưng chuyện qua bao nhiêu năm , chẳng ai bằng chứng gì, tất cả chỉ là suy đoán mà thôi.

 

Xe bò về đến đại đội Bình An, tản như ong vỡ tổ, ai về nhà nấy.

 

Tống Vi cũng dẫn Hắc Đản về điểm tri thanh.

 

Giờ mà Cao Nhạc và Triệu Tốc đều mặt ở đây.

 

“Chị Tống về .”

 

Hai trong sân c.ắ.n hạt dưa, thấy Tống Vi đều hớn hở.

 

Kể từ khi dùng cách của Tống Vi, ngày nào họ cũng kiếm ba điểm công còn về sớm, ngày tháng trôi qua nhẹ nhàng hơn hẳn, còn ngày nào cũng ủ rũ sầu não như nữa.

 

Đội trưởng tiểu đội hai họ vô dụng cỡ nào nên cũng nhắm mắt ngơ.

 

Tống Vi gật đầu, cất hết đồ đạc phòng mới .

 

“Hai tan sớm thế ? Tan cũng đừng cứ ru rú ở điểm tri thanh mãi, tố cáo thì hai ăn đủ đấy.”

 

Lười biếng một hai thì , thanh niên tri thanh ngoài việc xin nghỉ thì mùa đông ngày nào cũng , ngoại trừ nấu cơm thì những khác đều đợi đến lúc tan mới về, nếu kẻ tâm tư mách lẻo một tiếng thì sẽ phê bình là tư tưởng tích cực.

 

Người trưởng thành trong thôn cũng bắt buộc đồng việc, nhưng chỉ cần quá đáng, lười biếng thì nhà cũng chẳng gì, đại đội trưởng và những khác cũng sẽ nhắm mắt ngơ.

 

Giống như Tống Vi, xong phần việc ba điểm công trở lên từ sớm tan sớm, lấy cớ lên núi nhặt củi qua mùa đông cũng chấp nhận, nhưng chuyện chỉ thể áp dụng lúc nông nhàn.

 

“Bọn em , đợi c.ắ.n xong chỗ hạt dưa bọn em sẽ lên núi.”

 

Tống Vi cũng thêm gì nữa, cùng Hắc Đản sắp xếp đồ đạc mua.

 

Nhìn thấy nhiều lương thực như , mắt Hắc Đản sáng rực lên.

 

Một lớn một nhỏ hệt như hai con chuột hamster phân loại lương thực xếp gọn gàng, đống lương thực cất kỹ, vẻ mặt cả hai đều vô cùng mãn nguyện.

 

Tống Vi đặc biệt dọn dẹp một góc riêng để cất giữ lương thực và đồ ăn, chỗ đó chỉ lương thực mua hôm nay, mà còn hạt óc chó, hạt dẻ nhặt núi về, cùng với mộc nhĩ, nấm phơi khô.

 

Đồ đạc trong nhà dần nhiều lên, nhưng Tống Vi vẫn thỏa mãn, cô tích trữ nhiều hơn nữa!

 

Tống Vi: “Đợi nộp lương thực nhà nước xong, chúng tìm đại đội trưởng mua thêm ít lương thực phụ và khoai lang mang về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-48-dua-cua-lam-lao-thai.html.]

Hắc Đản: “Lên núi nhặt thật nhiều hạt óc ch.ó với hạt dẻ nữa.”

 

Những thứ cũng ăn .

 

Tống Vi gật đầu cái rụp, thế chẳng là nghĩ cùng một chỗ với cô .

 

bây giờ thu xếp cho mấy con thỏ trong nhà .

 

Còn cần mua vài cái tủ nữa, đây mãi thời gian tìm Mã thẩm, bây giờ thì thể qua xem thử .

 

Hắc Đản đang cho thỏ ăn, còn cần mẫn dọn dẹp phân và nước tiểu thỏ thải .

 

Tống Vi ghét bỏ, mùi nồng quá , , mau chóng đóng xong chuồng, mấy con thỏ thể để trong nhà thêm một ngày nào nữa.

 

Khóa chặt cửa phòng, Tống Vi mang theo chút kẹo, cầm luôn cả xấp vải định may quần áo cho Hắc Đản, cuối cùng lấy thêm một cái màn thầu bột mì trắng sang nhà Mã thẩm.

 

Nói thật cô nhà Mã thẩm ở , nhưng Hắc Đản thì .

 

Cậu nhóc vô cùng hớn hở dẫn đường, chân đôi giày mới khiến bé mãn nguyện tả xiết.

 

Mặc dù hớn hở, nhưng bước rón rén cẩn thận.

 

“Đến ạ.”

 

Hắc Đản chỉ một hộ gia đình phía .

 

Tống Vi bước tới gõ cửa, mở cửa là một cô bé tám tuổi.

 

Cô bé thấy ngoài cửa thì rụt rè sợ sệt.

 

“Chị Thúy Nha, bọn em đến tìm Mã thẩm, thím nhà ạ?”

 

Hắc Đản trong thôn tuy mờ nhạt chẳng bạn chơi cùng, nhưng vẫn quen nhiều .

 

Thúy Nha lắc đầu: “Mẹ em về, nhưng chắc sắp về , về nấu cơm.”

 

Tống Vi mỉm cô bé: “Vậy chúng thể trong đợi Mã thẩm ? Chị việc tìm thím .”

 

Thúy Nha chị thanh niên tri thanh xinh mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ gật đầu.

 

Tống Vi đưa cho cô bé mấy viên kẹo.

 

Cô bé kẹo tuy thèm thuồng, nhưng vẫn lễ phép từ chối.

 

“Ăn , chị vẫn còn đây .”

 

Nói cô còn cho Hắc Đản vài viên.

 

Thấy Hắc Đản cũng cầm kẹo, Thúy Nha lúc mới từ chối nữa.

 

Nhà Mã thẩm cũng giống như những hộ gia đình khác trong thôn, đều là nhà tranh vách đất, dọn dẹp ngăn nắp sạch sẽ, mảnh đất tự lưu sân trồng ít rau xanh.

 

Thúy Nha chắc đang giặt quần áo, trong chậu gỗ ngoài sân vẫn còn quần áo giặt xong.

 

Từ một vài chi tiết nhỏ khó để nhận cả gia đình đều chăm chỉ.

 

Trong lúc chờ đợi, Tống Vi trò chuyện cùng Thúy Nha, cô bé dần dần bạo dạn hơn.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đột nhiên, nhà hàng xóm sát vách nhà Mã thẩm truyền đến tiếng cãi vã.

 

“Khương Đại Sơn, ông tìm Hồ quả phụ !”

 

Tiếng c.h.ử.i bới đầy phẫn nộ của một phụ nữ vang lên.

 

Tống Vi chớp chớp mắt, lập tức dậy lén lút chạy đến góc tường để hóng hớt.

 

Hắc Đản và Thúy Nha:.

 

Chỉ do dự hai giây, hai đứa trẻ cũng chạy theo.

 

Tống Vi: “Trẻ con đừng mấy thứ linh tinh , ngoan ngoãn .”

 

Sau đó cô tự bê một cái ghế đẩu đến lên , để lộ nửa cái đầu từ mắt trở lên, rõ tình hình trong sân nhà hàng xóm.

 

 

Loading...