Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 45: Cái Giá Của Sự Rộng Rãi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi cứ một miếng màn thầu một miếng thịt nhét miệng, đầy hứng thú đứa trẻ đang giở trò ăn vạ, tuyệt nhiên chút ý định chia sẻ nào.
Càng cần đến Hắc Đản, một con sói con từ nhỏ quen chịu đói khát, chỉ sợ đứa bé sẽ xông tới cướp mất phần thịt của nên ánh mắt vô cùng cảnh giác chằm chằm hai bà cháu nọ, tay còn kéo đĩa thịt về sát phía và Tống Vi.
Bà lão đảo tròn tròng mắt, nở nụ xởi lởi với Tống Vi:
“Cô bé , cháu xem kìa, thằng cháu nội của bà nó thèm thịt quá , cháu thể chia cho bà một ít ? Chỉ cần một chút xíu cho cháu bà nếm thử thôi, nó ăn một miếng là sẽ quấy nữa .”
Bà với giọng điệu vô cùng đáng thương, nếu đổi là một cô gái trẻ da mặt mỏng, một già cả cầu xin như thì chắc chắn mềm lòng đồng ý ngay .
cái chuyện mà, một ắt sẽ hai. Nhìn cái thói ngỗ ngược của đứa cháu bà , cho một miếng mà chịu nín thì ma mới tin.
Trên mặt Tống Vi mang theo nụ e thẹn, ngay lúc bà lão ngỡ rằng cô sắp gật đầu đồng ý thì giọng trong trẻo của cô gái trẻ cất lên, dứt khoát từ chối thẳng thừng:
“Không bác, ngần thịt với em trai ăn còn chẳng đủ nữa là.”
Hắc Đản thấy cô từ chối thì thở phào nhẹ nhõm một , nhưng liếc mắt hai bà cháu , tay bé càng ôm chặt đĩa thịt hơn.
Bà lão vốn đinh ninh cô sẽ đồng ý, nụ mặt lập tức cứng đờ .
Tống Vi xem như chuyện gì xảy , tiếp tục gắp thịt kho tàu nhét miệng, còn giục Hắc Đản mau mau ăn tiếp.
Thằng bé trai thấy bà nội xin thịt cho thì tiếng lóc ăn vạ càng gào to hơn:
“Bà nội ơi cháu ăn thịt! Cháu cũng ăn thịt cơ, bà mau đòi thịt về đây cho cháu...”
Tiếng gào của nó quá đỗi ầm ĩ chói tai, ánh mắt của những xung quanh dần dần đều đổ dồn về phía , phần lớn đều mang vẻ mặt xem trò vui.
Thực Tống Vi cũng là ngoài xem kịch vui của thiên hạ, chứ chẳng thích bản biến thành tâm điểm để khác chỉ trỏ bàn tán chút nào.
Bà lão cố gắng gượng : “Cô bé ơi, chỉ là một chút xíu thịt thôi mà, cháu gọi nhiều thức ăn thế ăn hết , thằng cháu bà nó ăn bao nhiêu .”
Phải công nhận rằng, vẻ mặt giả vờ đáng thương của bà lão dễ khơi gợi lòng trắc ẩn của những kẻ thừa thãi tinh thần chính nghĩa.
Tống Vi hề ý định chia sớt dù chỉ một cọng rau, đối mặt với những ánh mắt dò xét xung quanh, da mặt cô dày dặn chẳng hề d.a.o động mảy may.
lúc , một cô gái trẻ mặc chiếc áo sơ mi bằng vải Dacron bước .
“Người thời nay đúng là chẳng lấy nửa phần lương thiện!”
Cô gái nọ nở nụ ngọt ngào bước tới đỡ bà lão dậy, tiện thể trừng mắt lườm Tống Vi một cái đầy khinh bỉ.
“Bà cụ ơi, bà dậy , chúng cần cầu xin cô gì. Cái loại lòng sắt đá lắm, bà ngần tuổi mà cô cũng chẳng sợ tổn thọ. Bên bàn cháu vẫn còn một ít thịt kho tàu , để cháu mang qua cho bà ăn nhé.”
Trong mắt bà lão lóe lên tia sáng ranh mãnh, miệng ngớt lời cảm ơn rối rít, còn liên tục tâng bốc khen ngợi cô gái nọ xinh , bụng rộng rãi, cho cô nàng sướng rơn nở từng khúc ruột, mặt mày tươi như hoa.
“Cô gái , cháu đúng là tâm địa Bồ Tát, chẳng bù cho ai trông thì mặt mũi sáng sủa đoan trang mà lòng bủn xỉn hẹp hòi.”
Lâm Dung đắc ý liếc mắt sang phía Tống Vi, tâng bốc lên tận mây xanh khiến cô kiêu hãnh ngẩng cao cằm đầy vẻ hưởng thụ.
Xinh thì tích sự gì chứ, đặt lên bàn cân so sánh thế thì ai ai cũng sẽ thấy là một nhân hậu bụng.
Được những lời nịnh nọt cho đầu óc lâng lâng mê , cô gái nhất thời kích động liền bưng nguyên cả đĩa thịt kho tàu bên bàn của nhóm sang đây.
Những cùng bàn với cô còn kịp lên tiếng ngăn cản thì chuyện .
“Bà cụ ơi, thịt kho tàu bên cháu chia cho bà một ít...”
Lời cô còn dứt, thằng bé trai nãy còn đang lăn lộn giãy giụa đất bỗng nhiên vùng dậy lao vọt tới, giật phắt lấy cái đĩa tay cô , thô lỗ dùng bàn tay béo múp dơ hầy chộp thẳng đĩa thịt.
Lâm Dung lập tức thất thanh hét lên một tiếng kinh hoàng: “Mày cái gì thế hả!”
Cô định xông tới giật đĩa thịt, nhưng thằng bé nhanh chân ôm chặt đĩa thịt chạy tọt lưng bà nội nó, cái miệng dính đầy dầu mỡ nhồm nhoàm nhai, bàn tay bẩn thỉu vẫn còn cắm ngập trong đĩa.
Nhìn thấy cảnh tượng nhớp nhúa , Lâm Dung lập tức cảm thấy buồn nôn kinh tởm.
“Bà trả thịt cho mau!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-45-cai-gia-cua-su-rong-rai.html.]
“Làm cái gì đấy hả? Định cái gì đấy!”
Bà lão nãy còn tỏ đáng thương hiền lành bỗng chốc lật mặt như lật bánh tráng, vung tay đẩy mạnh Lâm Dung đang định lao tới giật đĩa thịt xa.
“Cô là lớn mà bắt nạt một đứa con nít thế hả? Làm cháu giật sợ hãi thì cô đền nổi ?”
Lâm Dung trố mắt bà đầy vẻ khó tin: “Cháu bà cướp hết cả đĩa thịt của chúng kìa!”
Mấy bạn cùng nhóm với Lâm Dung cũng vội vã bước sang, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng khó coi chằm chằm thằng bé đang ngừng nhét thịt mồm.
“Đó là thịt chúng bỏ tiền mua, trả đây mau!”
Nhìn cách ăn mặc và khí chất của mấy thì chắc hẳn là thanh niên trí thức từ thành phố về nông thôn công tác.
Đối mặt với họ, bà lão ưỡn n.g.ự.c chắn mặt đứa cháu trai quý hóa của :
“Không cô bảo cho ? Thế thì cháu ăn cái gì là sai chứ!”
Lâm Dung tức đến đỏ gay cả mặt: “ bảo là chia cho bà một ít, chứ bảo cho các hết cả đĩa ! Cháu bà bẩn thế thì chúng còn ăn uống kiểu gì nữa!”
Bà lão chẳng hề cảm thấy điểm nào sai trái:
“Cô bụng rộng rãi như thế, cho thịt thì cho thêm chút nữa c.h.ế.t ai . Cháu trai nó đáng thương lắm, đói đến nông nỗi , nó ăn nhiều thêm mấy miếng thì !”
Tống Vi vểnh tai lên ngóng, đôi mắt sáng lấp lánh nhóm Lâm Dung cãi cọ om sòm với bà lão, ăn hóng kịch vui vô cùng thỏa chí.
Nghe thấy câu trả lời của bà lão, cô suýt chút nữa thì bật thành tiếng. Ha ha ha... cái gọi là chịu thiệt vì thói thích vẻ bụng rộng rãi đây mà?
Quả nhiên ăn dưa hóng chuyện của khác vẫn là sướng nhất, chứ chuyện rắc rối mà rơi trúng đầu thì phiền phức lắm.
Những xung quanh chứng kiến từ đầu đến cuối cũng bắt đầu xì xào chỉ trỏ hai bên:
“Bà già đúng là cái giống gì, rõ ràng là ỷ già càn bắt nạt .”
“Cô gái ngốc nghếch quá, cái thằng bé béo múp míp thế mà bảo đáng thương ? Chúng ở đây còn đáng thương hơn nó gấp vạn chứ.”
“Vẫn là cô bé bàn bên khôn ngoan tỉnh táo, đứa nhỏ cùng cô gầy trơ cả xương, chẳng đáng thương hơn thằng nhóc của bà già nhiều ? Thời buổi nhà nào miếng thịt mà đem chia cho ngoài, đúng là dại dột hết phần thiên hạ.”
“Phen thì , đụng trúng loại vô ranh mãnh, thấy là đáng đời lắm.”
Bên , nhóm bạn của Lâm Dung thấy việc đòi đĩa thịt là vô vọng, mà dẫu đòi thì bộ dạng bốc bải bẩn thỉu của thằng bé họ cũng chẳng còn bụng nào mà nuốt nổi nữa.
Thế là từng một lập tức mũi giáo chĩa thẳng Lâm Dung:
“Chỉ cô là thích màu vẻ rộng rãi! Đĩa thịt kho tàu là tiền của tất cả cùng gom góp mua chứ của riêng một cô , cô lấy tư cách gì mà đem đồ của chúng việc thiện để lấy tiếng cho bản hả!”
“Khó khăn lắm mới gom đủ tiền tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa tươi, giờ thì , cô phá hoại sạch sành sanh!”
“Lâm Dung, cô đền đĩa thịt kho tàu cho chúng !”
Lâm Dung tức hận, bao nhiêu vây quanh chỉ trỏ khiến cô cảm thấy bẽ bàng mất hết thể diện, còn chút kiêu ngạo đắc ý nào như lúc ban đầu nữa.
Đặc biệt là khi vô tình chạm ánh mắt sáng ngời đầy vẻ xem trò vui cùng nụ tủm tỉm của Tống Vi, Lâm Dung chỉ cảm thấy Tống Vi đang nhạo thẳng mặt .
“Có gì to tát chứ, cùng lắm thì bỏ tiền túi mua đền cho một đĩa khác là chứ gì!”
Nói câu mà trong lòng cô xót xa như cắt từng khúc ruột. Đừng thấy cô mặc bộ quần áo bằng vải Dacron trông vẻ giàu sang vương giả, nhưng thực chất tiền mang theo phần lớn đều tiêu sạch , xấp vải dệt Dacron cũng là dùng tiền mang theo mua về đem may thành áo.
Trong túi cô chẳng còn bao nhiêu tiền nữa, mà một đĩa thịt kho tàu ở đây rẻ rúng gì.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nhưng lúc nếu cô mở miệng nhận đền thì đám sẽ còn tiếp tục xúm chỉ trích cô mãi thôi.
Thật là, chỉ một đĩa thịt thôi mà cũng so đo tính toán từng li từng tí, mấy thanh niên trí thức đây lúc nào cũng vẻ đoàn kết tương trợ lẫn cơ đấy.
Lại còn cả cái bà già c.h.ế.t tiệt cùng thằng cháu trời đ.á.n.h nữa, uổng công còn nghĩ bọn họ đáng thương mà rủ lòng từ bi, kết quả là hai kẻ đúng là cái thứ chẳng gì.