Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 44: Đại Chiến Cung Tiêu Xã
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi dắt Hắc Đản mua sắm. Nơi chỉ là một huyện thành nhỏ, căn bản tiệm bán quần áo may sẵn cho trẻ con, cho nên cô mua vải về nhờ may giúp.
Giày dép cho trẻ con thì Cung Tiêu Xã mua, ngoài cô còn sắm thêm một đồ dùng sinh hoạt hàng ngày nữa.
Lượng hàng hóa trong Cung Tiêu Xã của huyện thành khá hạn chế, nhưng lượng đổ về đây mua sắm thì đông đúc vô cùng.
Lúc tuy dòng còn chen chúc kinh hoàng như lúc sáng sớm mới mở cửa nữa, nhưng lách bên trong cũng chẳng chuyện dễ dàng gì.
Tống Vi dặn Hắc Đản ngoan ngoãn ở một góc bên ngoài đợi, đó cô xắn tay áo lên hùng dũng lao thẳng giữa đám đông.
Cô cứ ngỡ với sức mạnh thể chất của thì việc chen lấn trong chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng cô vẫn đ.á.n.h giá quá thấp sức chiến đấu phi thường của các bà các thím thời .
“Chen cái gì mà chen, thấy già ở đây ?”
“Ái chà chà đứa nào dẫm bẹp dí chiếc giày của bà !”
“Tránh hết xem nào, cái già của chịu nổi các xô đẩy nhé!”
Tóm là để chen quầy hàng, ai nấy đều thi triển đủ ngón nghề.
Tống Vi mới lách một chút xíu thì dòng xô đẩy cuồn cuộn ép ngược trở ngoài.
Tống Vi:.
Cô trố tròn mắt đầy vẻ khó tin, với sức lực ngàn cân của mà thể chen nổi ư?
Không , thử nữa!
Lần cô gồng cứng hai chân bám chặt xuống mặt đất như cọc cắm rễ, dốc lực để dòng xô đẩy cuốn trôi ngoài nữa.
Cô cúi gầm đầu, hùng hục đ.â.m thẳng về phía giữa đám đông hỗn loạn, trong lúc chen lấn bao nhiêu cất tiếng c.h.ử.i đổng mắng mỏ, nhưng cô mặc kệ chẳng buồn bận tâm.
Khó khăn lắm mới lọt bên trong, lúc đầu tóc và quần áo của Tống Vi rối bù xù cả lên.
Thế nhưng cô vững như bàn thạch ở vị trí hàng đầu tiên, một tay bám chặt lấy mép quầy thu ngân, tay giơ cao xấp tiền và phiếu, cất giọng sang sảng hét lớn cùng với .
“Đồng chí ơi cho xem đôi giày trẻ con cỡ 23 với!”
“ lấy thêm một cái phích nước nóng nữa!”
“Đồng chí cho hỏi xấp vải bao nhiêu tiền một thước thế?”
Cô chỉ tay sấp vải màu xanh lam đặt phía lưng cô mậu dịch viên.
“Loại đó 5 hào một thước.”
“Phiền đồng chí cắt cho bảy thước nhé, cảm ơn nhiều!”
Trong tay cô vặn một tấm phiếu vải bảy thước, đó là phần thưởng mà vị phó giám đốc nhà máy thịt đưa thêm cho cô trong đợt bán con lợn rừng đây.
Trong lúc mua đồ, bất kể phía bên cạnh sức xô đẩy chèn ép cỡ nào, Tống Vi vẫn sừng sững bất động như một bức tường thép.
Cô mậu dịch viên bán hàng khỏi ngước mắt cô vài với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Khó khăn lắm mới mua xong xuôi bộ đồ đạc, Tống Vi ôm đống đồ lòng, hít sâu một bắt đầu dùng sức chen chúc ngược ngoài như lúc .
Đến khi thoát tới sân trống trải bên ngoài, cô mới thở phào nhẹ nhõm một , nhưng lúc mái tóc của cô rối tung chẳng khác gì một cái tổ quạ, sợi chỉa sang đông sợi vểnh sang tây.
Hắc Đản lập tức cõng chiếc gùi nhỏ chạy vội gần.
“Chị Tống, chị ạ?”
Tống Vi cất gọn đồ đạc trong gùi: “Chị .”
Cô dùng ngón tay vuốt mái tóc chỉnh đốn vạt áo cho bớt xộc xệch, vẻ ngoài trông tươm tất hơn một chút mới dẫn Hắc Đản rời , hai tiến về phía cửa hàng thực phẩm phụ để mua lương thực.
Cô dùng hết bộ phiếu lương thực mang theo, tổng cộng mua năm mươi cân bột mì cùng với hai mươi cân gạo trắng.
Còn ngô hạt thì thể về làng tìm bà con đổi , tiện lợi cần dùng đến phiếu.
Cuối cùng cô mua thêm một ít đường cát, bánh quy cùng vài món điểm tâm lặt vặt, phiếu sắp hết hạn trong tay xem như cô thanh toán sạch sẽ.
Sau khi mua đủ những thứ cần thiết, Tống Vi và Hắc Đản lưng đeo gùi chất đầy đồ đạc rảo bước rời khỏi Cung Tiêu Xã.
Tâm trạng của Hắc Đản trông vô cùng phấn khởi, đôi mắt sáng lấp lánh như hai vì nhỏ, đặc biệt là mỗi khi cúi đầu xuống đôi giày vải chân, cứ hai bước bé ngó xuống một cái, dường như sợ đôi giày sẽ tự bay mất nên từng bước chân đều đặt xuống vô cùng cẩn thận và nhẹ nhàng.
Đây là đầu tiên từ khi sinh đến nay Hắc Đản một đôi giày của riêng , còn là giày mới toanh nữa, Tống Vi thật lòng thấu hiểu tâm trạng hân hoan của bé.
Thế nhưng... cứ rón rén từng bước thế thì mất thời gian quá mất.
“Giày mua về là để xỏ chân mà đường, cần cẩn thận từng li từng tí thế .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hắc Đản gật đầu lia lịa, cho đến tận bây giờ bé vẫn cảm giác lâng lâng như đang mơ .
“Chị Tống.”
“Sao thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-44-dai-chien-cung-tieu-xa.html.]
“Đôi giày mới của em thật đấy.”
Tống Vi thầm nghĩ: Cái kiểu dáng vải bạt thô kệch thì gì mà chứ?
Thế nhưng cô vẫn gật đầu hưởng ứng:
“Ừ, lắm.”
“Em còn thêm một đôi giày mới nữa cơ, đây em chẳng giày mà , bây giờ tự nhiên liền hai đôi luôn.”
Chỉ cần giọng điệu thôi cũng đủ cảm nhận niềm vui sướng tột cùng của bé.
“Chị Tống.”
“Gì nữa đấy?”
“Chị đối xử với em quá, đợi Hắc Đản lớn lên, em nhất định sẽ đối xử với chị gấp bội phần.”
“Được thôi, thế thì em ráng ăn thật nhiều để mau mau lớn nhé.”
Tống Vi vốn còn ghé qua chợ đen một chuyến, nhưng ngặt nỗi đang dắt theo đứa nhỏ mang vác cồng kềnh thế nên bất tiện để hành động.
Lúc ngang qua Tiệm Cơm Quốc Doanh, mùi thức ăn xào nấu thơm phức ngào ngạt từ bên trong bay tạt ngoài lập tức khiến cả hai lớn bé đều khựng chân , bước tiếp nổi nữa.
Hai chôn chân cửa tiệm cơm quốc doanh, đồng loạt nuốt nước miếng ừng ực.
“Đi thôi, chị dẫn em ăn món ngon.”
Bây giờ trong túi cô vẫn còn rủng rỉnh ít tiền mặt.
Lượng khách đến ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh quá đông đúc, các món thịt luôn là món đắt hàng nhất, nhưng mỗi ngày lượng món thịt bán ít ỏi đến tội nghiệp. Hôm nay thực đơn chỉ duy nhất một món thịt kho tàu, khó khăn lắm mới dịp ăn thịt nên dẫu cho giá cả các món mặn tương đối đắt đỏ thì vẫn c.ắ.n răng bỏ tiền túi mua.
Tống Vi bước quầy, nở nụ tươi rói để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp với cô nhân viên phục vụ:
“Chào đồng chí, cho gọi hai suất thịt kho tàu, ở đây bánh bao với màn thầu ạ?”
Cô nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ tuổi, thái độ đối với ai cũng lạnh lùng hờ hững, thậm chí còn lộ rõ vẻ kiêu ngạo trịch thượng.
Ở cái thời đại , một công việc biên chế nhà nước thì tới cũng là điều đáng để tự hào ngẩng cao đầu, cho dù đó chỉ là nhân viên phục vụ trong một tiệm cơm quốc doanh.
“Thịt kho tàu chỉ còn đúng một suất thôi, thêm . Bánh bao nhân thịt hết nhẵn , chỉ còn bánh bao chay thôi, màn thầu thì , cô lấy loại nào?”
Tống Vi cảm thấy tiếc nuối một chút, nhưng dù chỉ còn một suất cô cũng lấy bằng , lập tức dứt khoát chiếm trọn suất thịt kho tàu cuối cùng đó.
Những xếp hàng phía lập tức lộ rõ vẻ mặt thất vọng và tiếc nuối tràn trề.
Một suất thịt kho tàu, mười cái bánh bao chay và mười cái màn thầu lớn, thêm hai đĩa rau xào nữa, bữa tiêu tốn của Tống Vi hết ba đồng sáu hào.
Đắt thì đắt thật, nhưng khẩu phần ăn ở thời đại thì đầy đặn vô cùng.
Hai tìm một chiếc bàn trống xuống, Tống Vi đưa cho Hắc Đản một cái bánh màn thầu bột mì trắng mềm xốp, bản cũng cầm lấy một cái bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Hai mắt Hắc Đản mở to tròn xoe.
Cầm chiếc bánh màn thầu tay mà bé cứ ngập ngừng chẳng dám c.ắ.n miếng nào.
“Ăn chứ.”
Cô còn giúp Hắc Đản xé đôi cái bánh màn thầu , gắp vài miếng thịt kho tàu đỏ au béo ngậy nhét bên trong.
Bánh màn thầu mềm xốp kẹp với thịt kho tàu đậm đà béo ngậy thì đúng là ngon tuyệt đỉnh trần đời.
Tống Vi ăn ngon lành đến mức hai bên má phồng to tướng.
Hắc Đản nuốt nước miếng cái ực, há to miệng c.ắ.n một miếng thật lớn.
Chỉ mới c.ắ.n một miếng đầu tiên thôi mà bộ vị giác của bé chinh phục , từ bé đến giờ bé từng nếm thử món nào ngon đến nhường .
Hai họ ăn uống ngon lành thỏa thuê, khiến bà cụ cùng đứa cháu trai ở bàn bên cạnh thèm thuồng đến mức nước dãi gần như chảy ròng ròng ngoài.
“Bà nội ơi cháu cũng ăn thịt! Cháu ăn thịt kho tàu, bà mua thịt kho tàu cho cháu mà!”
Thằng bé trai tầm bốn tuổi, dáng béo núc ních, qua là điều kiện sống trong gia đình đủ đầy.
Ở cái thời buổi khốn khó mà thể nuôi dưỡng một đứa trẻ béo đẫy đà như thế, nếu gia cảnh giàu sung túc thì cũng là cả nhà cưng chiều nâng niu như trứng mỏng.
Gia đình rõ ràng thuộc về trường hợp thứ hai.
Trong những gia đình mang tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề, những già và phụ nữ thường coi con trai cháu đích tôn như cục vàng cục bạc trong nhà mà hết lòng hầu hạ.
Thế nhưng những đứa trẻ nuông chiều như thường bộc lộ khuyết điểm rõ ràng, là một đứa trẻ ngỗ ngược, hoang đàng điều.
Ví dụ như lúc , thằng bé trai vì ăn thịt nên lăn đùng đất giãy giụa gào ăn vạ ầm ĩ.
Bà lão xót xa đến đứt từng khúc ruột, vội vàng miệng luôn mồm gọi “cháu ngoan, cục cưng của bà” cúi xuống định bế đứa nhỏ dậy.
đứa trẻ ăn thịt thì nhất quyết chịu lên, dẫu cho đang lăn lộn nền đất bẩn thỉu thì đôi mắt nó vẫn dán chặt đĩa thịt kho tàu bàn của Tống Vi.