Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 428 Phiên Ngoại 11

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghỉ ngơi một ngày, vì dẫn theo quá nhiều động vật ở trong làng rốt cuộc vẫn khiến cảm thấy bất an.

 

Thế nên sang ngày thứ hai, khi chuẩn xong xuôi thứ, nhóm Lâm Chấn liền thuê ngựa tiến thẳng thảo nguyên.

 

Lâm Nam và Lâm Bắc đều là đầu tiên cưỡi ngựa, khoảnh khắc leo lên lưng ngựa cả đều vô cùng phấn khích.

 

“Từ từ thôi! Chưa học đòi học chạy , ngã xuống đau ráng chịu nhé. Lớn tướng thế mà chẳng điềm đạm chút nào ?”

 

Tống Vi giật cương kéo con ngựa đang lao về phía của Lâm Nam , tức mắng một câu.

 

Lâm Nam hì hì: “Mẹ ơi tại con phấn khích quá thôi, con ngựa oai phong thật đấy, cưỡi nó còn thấy hơn lái xe nhiều.”

 

Con trai bẩm sinh niềm hứng thú đặc biệt với những thứ .

 

Hai em học cũng nhanh.

 

Chỉ mất nửa ngày trời là cả hai cưỡi ngựa thành thạo.

 

Lâm Chấn và Tống Vi mỗi đèo theo một đứa con gái, Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu gọn trong lòng cha . Ngựa phi phía , đàn thú rầm rộ bám sát theo , còn Phong Đình Hiên thì lái chiếc xe việt dã cùng.

 

Địa thế Tây Bắc rộng lớn mênh mông, phần lớn đều là đại thảo nguyên hoặc hoang mạc bạt ngàn, xe việt dã chạy địa hình thoải mái.

 

“Hú hò, đại thảo nguyên ơi chúng tới đây!”

 

Lâm Nam hú hét lên một tiếng như con khỉ tinh nghịch.

 

“Gừ... hú ú ú!”

 

Bước thảo nguyên, bầy sói cũng trở nên hưng phấn tột độ, nhất là năm con sói từng Tống Vi đưa rời khỏi nơi năm xưa.

 

Chúng vốn thuộc về thảo nguyên bao la .

 

Dù lúc đưa chúng còn nhỏ, nhưng giờ phút thấy thảo nguyên trải dài vô tận, cảm giác thuộc khắc sâu trong huyết quản khiến chúng kìm mà ngửa cổ tru lên những tiếng sói vang vọng đầy phấn khích.

 

Mấy con ngựa đằng tiếng sói tru giật , phi nước đại nhanh hơn.

 

“Hahaha… Đã quá khục khục khục…”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Hò hét hăng hái quá nên Lâm Nam gió thốc thẳng họng sặc sụa.

 

Lâm Bắc liếc : “Đáng đời!”

 

Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu nép trong lồng n.g.ự.c cha , đôi mắt trong veo lấp lánh ngắm thảo nguyên tuyệt .

 

Họ đến đúng mùa, cỏ xanh mơn mởn, từng vạt hoa dại nhỏ li ti đua khoe sắc rực rỡ.

 

Gió thổi qua, từng đợt cỏ xanh rập rờn nhấp nhô như sóng nước.

 

Bầu trời xanh ngắt một màu trong vắt, điểm xuyết vài cụm mây trắng bồng bềnh tựa như những chiếc kẹo bông gòn treo lơ lửng nơi chân trời.

 

Các loài động vật nhỏ thảo nguyên cũng nhiều vô kể, thỉnh thoảng họ bắt gặp những con thỏ hoang, thỏ chuột kinh động chạy trốn thục mạng.

 

Bầy sói như đ.á.n.h thức bản năng săn mồi, lập tức lao truy đuổi đám thú nhỏ .

 

Chỉ trong chốc lát, chúng lục tục ngoạm những con thỏ chuột trong miệng mang về.

 

Rộp rộp rộp, chỉ một cú c.ắ.n là giải quyết xong một con thỏ nhỏ.

 

Con ưng trắng đang lượn lờ bầu trời bỗng nhiên lao vút xuống như một mũi tên. Mọi còn kịp rõ động tác của nó thì thấy ưng trắng vỗ cánh bay vút lên, trong bộ móng vuốt sắc nhọn quắp chặt một con thỏ hoang béo mầm.

 

Khung cảnh diễn khiến ai nấy đến hoa cả mắt.

 

Tốc độ chạy của ngựa chậm dần , Tống Vi đang lấy máy ảnh chụp phong cảnh thì phía hai con trai bỗng vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.

 

“Á á á, cha ơi, ơi rát c.h.ế.t mất, chân con đau quá!”

 

Lúc phi ngựa thì hăng say sung sướng lắm, nhưng chạy suốt một quãng đường dài như thế, hai em đầu cưỡi ngựa giờ mới muộn màng nhận phần đùi trong của đang rát bỏng như lửa đốt.

 

Lâm Nam kêu oai oái than vãn.

 

Tống Vi sớm đoán cảnh :

 

“Trong xe t.h.u.ố.c đấy, dựng lều lên hôm nay chúng nghỉ ngơi quanh đây thôi.”

 

Vết thương ở chỗ đùi trong nhạy cảm thế , hai em dù cũng ngượng, chui tọt trong lều mới dám bôi thuốc.

 

Đám thú cưng sớm chạy biến mất, chỉ trừ Hùng Nhãi.

 

Ngay cả con cáo béo đầu tiên đến thảo nguyên cũng kêu ăng ẳng chạy săn mồi.

 

Con cáo xem như ăn vạ ở lì nhà họ luôn , còn là một con cáo đực siêu cấp thích nũng.

 

Chỉ điều tính tình lăng nhăng một chút.

 

Cứ đến mùa động d.ụ.c hằng năm là nó rừng sâu tìm cáo cái, nhưng hết mùa là tự vẫy đuôi hớn hở chạy tót về nhà.

 

Có hai nó còn dẫn cả con của về nhận mặt cửa nhà, nhưng mấy con cáo con ở lỳ một thời gian ngắn là nó đuổi thẳng cổ.

 

Lý do đại khái là cái nhà chỉ phép một nó là con cáo ăn bám mà thôi.

 

Tuy đám cáo con sống chung với nhà Tống Vi, nhưng thỉnh thoảng chúng cũng kêu ăng ẳng chạy đến nũng, trưng vẻ mặt đáng thương để xin chút đồ ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-428-phien-ngoai-11.html.]

Vợ chồng Tống Vi cũng chẳng tiếc rẻ gì, nào cũng cho chút thịt nguyên một con gà.

 

Thế nhưng kiên định ở lì tại nhà họ từ đầu chí cuối vẫn chỉ duy nhất con cáo béo .

 

Hùng Nhãi là đứa lười biếng nhất, chạy theo xe ngần đường mệt lử, căn bản chẳng buồn săn.

 

Cái hình đồ sộ của nó lặc lè cạy cốp xe tìm nước và đồ ăn.

 

Hì hục một hồi, nó ôm một quả bí ngô to đùng, dùng móng vuốt bẻ toác gặm nhồm nhoàm.

 

Cái tên tuy kén ăn nhưng ăn khỏe vô cùng.

 

“Bịch…”

 

Có vật gì đó từ cao rơi bộp xuống đất.

 

Cúi đầu xuống thì là một con thỏ rừng béo .

 

Con ưng trắng bầu trời cất tiếng kêu sắc nhọn một tiếng.

 

Tống Vi nhặt con thỏ rừng lên, đùa trêu chọc: “Xem hôm nay chúng chẳng cần ngoài bận rộn cũng đồ ăn ngon .”

 

Lâm Chấn: “Để thịt con thỏ .”

 

Họ cố tình chọn một bãi đất trống gần nguồn nước để dựng lều trại.

 

“Mẹ ơi, cái t.h.u.ố.c bôi mát lạnh thế nhỉ, giờ con cứ cảm giác như đang mặc quần .”

 

Bôi t.h.u.ố.c xong xuôi, hai em chui khỏi lều, Lâm Nam bắt đầu mồm năm miệng mười ồn ào.

 

Lâm Bắc: “Anh chỉ cần xem nó đỡ đau thôi.”

 

Loại t.h.u.ố.c xoa dịu cảm giác đau rát như lửa đốt .

 

Lâm Nam lúng túng một lát cũng dần quen, trong bắt đầu tràn trề cái sức lực như trâu mộng dùng hết.

 

“Hôm nay ăn gì thế ạ? Có săn , con !”

 

Tống Vi: “Đi nhào bột , ưng trắng bắt một con thỏ rừng về , cần đến con trổ tài .”

 

Lâm Nam xịu mặt thất vọng, thằng bé vốn còn định thể hiện bản lĩnh cơ đấy.

 

Thảo nguyên rộng lớn nhường , tha hồ cho nó tung hoành.

 

Dưới bầu trời thảo nguyên lộng gió, một làn khói bếp lững lờ bốc lên. Bữa cơm mới bắt đầu nấu bao lâu thì đám thú chạy rông lúc nãy lục tục rảo bước chân hớn hở về.

 

“Tiểu Lão Đại ngoạm một con thỏ con kìa!”

 

Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu lon ton chạy , Tiểu Lão Đại liền nhả con thỏ chuột trong miệng đặt xuống mặt hai cô bé.

 

Con thỏ chuột đó vẫn còn sống nguyên, thả là lập tức co cẳng bỏ chạy.

 

Thế nhưng nhanh đó nó một bàn chân lông lá đè bẹp dí, kêu chít chít loạn xạ.

 

Là Lang Nhất.

 

Nó cúi đầu ngậm con thỏ chuột mang ngược trở .

 

Bị mấy con sói và đàn ch.ó lăm lăm chằm chằm , con thỏ chuột run rẩy cầm cập, dám nhúc nhích.

 

Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu tò mò lấy ngón tay chọc chọc nó, lông xù xù mềm mại.

 

Hai bé định nhặt lên chơi thì Tống Vi lên tiếng ngăn :

 

“Đừng nghịch lung tung, cẩn thận kẻo c.ắ.n đấy, động vật ngoài tự nhiên mang nhiều mầm bệnh lắm.”

 

“Đặc biệt là loài sóc đất, các con thấy tuyệt đối chạm , nhớ ?”

 

Hai đứa nhỏ lời dặn dò của liền ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Nếu thật sự thích thì bảo cha tìm cái lồng nhốt , chúng mang về tiêm phòng đầy đủ cho hai đứa nuôi.”

 

Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu vui sướng nở nụ ngọt ngào:

 

“Mẹ là nhất đời luôn ạ!”

 

Tống Vi đưa tay nựng hai đôi má phúng phính trắng trẻo của hai cô con gái:

 

“Đi rửa tay chuẩn ăn cơm thôi nào.”

 

Bầy sói và đàn ch.ó lúc no nê, liền tìm bừa một cỏ quanh lều dài nghỉ ngơi.

 

Thế nhưng đôi tai dựng của chúng chứng tỏ chúng hề thả lỏng mà vẫn luôn cảnh giác canh chừng xung quanh.

 

Còn Hùng Nhãi, cái tên háu ăn gặm xong một quả bí ngô lớn, mấy củ khoai lang cùng thịt thỏ rừng và thỏ chuột do bầy sói mang về mà vẫn thấy thỏa mãn.

 

Lúc nó đang xổm cạnh bàn ăn của , cái hình đồ sộ ôm chặt lấy chiếc âu sứ tráng men vẽ hoa to đùng chuyên dụng của , đôi mắt trưng vẻ đáng thương tội nghiệp chằm chằm họ.

 

Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu lén lút nhét cho nó một chiếc bánh nướng âu.

 

Hùng Nhãi: Lại xin cơm , vui quá thôi!

 

 

Loading...