Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 427 Phiên Ngoại 10
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở Đại đội Nam Khang vùng Tây Bắc họ quen cũ, Mộc Na liền dẫn thẳng cả đoàn cùng về thăm nhà đẻ.
Cả đại đội thấy đoàn ghé thăm đều khỏi ngoái xôn xao.
“Là Mộc Na, với cả đàn ông của cô , Phong Đình Hiên về kìa!”
Phong Đình Hiên thì trong vùng đều quá đỗi quen mặt.
Năm xưa từng coi thường khi đến nơi chịu cải tạo.
Thế nhưng giờ đây, chỉ trở thành thành phố, ở thành phố còn nhà to cửa rộng, cả công việc khiến bao đỏ mắt ghen tị.
Nghe bảo là nghiên cứu viên gì đó, thôi thấy vô cùng cao sang .
Người từng họ xem thường năm nào giờ đây thoắt cái trở thành nhân vật mà họ chẳng thể với tới.
Sự đổi khiến ít cảm thấy gượng gạo, nhưng phần lớn là sự ngưỡng mộ dành cho Mộc Na.
“ bảo mà, Phong Đình Hiên chẳng giống kẻ chút nào, chỉ hàm oan thôi. Giờ thì Mộc Na vớ món hời lớn , con gái cũng ưng lắm đấy chứ.”
Tiếc là ngày họ nắm bắt lấy cơ hội .
“Thế hồi đó các để con gái đến với ?”
Bây giờ mấy lời thì còn tích sự gì nữa.
“Họ còn lái xe về nữa kìa, tận hai chiếc xe lận, chiếc xe tải to oai phong thật đấy, chiếc xe con trông cũng bảnh gỉ bảnh giơ.”
Ở cái xóm , thứ xe duy nhất họ thấy chỉ là máy kéo, loại xe con con chỉ giàu nứt đố đổ vách mới tiền mà .
Cả cái đại đội chẳng lấy một ai lái nổi loại xe như thế.
Mọi chẳng buồn việc nữa, rồng rắn chạy theo hai chiếc xe.
Đặc biệt là cánh đàn ông con trai.
Đàn ông đời chẳng ai là mê xe cộ cả.
Khi xe dừng sân nhà Mộc Na, lượt bước xuống.
Lúc trong nhà Mộc Na chỉ cô ở nhà, thấy tiếng động bước , thấy con gái đôi mắt bà liền đỏ hoe vì xúc động.
“Mẹ ơi!”
Hai con xa cách bao năm ôm chầm lấy nấc lên trong niềm vui sướng.
Phong Đình Hiên hai tay xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ quà cáp, dắt hai đứa con bước gần, cất tiếng gọi một tiếng đầy thương.
“Tốt, lắm, mau nhà , mau nhà .”
Nhóm Tống Vi giúp chuyển quà mắt từ xe xuống. Nhìn đống đồ đạc ê hề , khiến ít kẻ ngoài xuýt xoa tiếc nuối.
“Mọi nhường đường chút, phiền tránh một chút ạ.”
Tiểu Nam và bảo đám đông đang xúm quanh chiếc xe tải lớn lùi xa, đó mở toang cửa thùng xe phía thả đám động vật ngoài.
Rất nhiều ở đây thường xuyên chăn thả gia súc nên đương nhiên nhận loài sói.
Khoảnh khắc bầy sói của Lang Nhất nhảy từ xe xuống lập tức dấy lên những tiếng la hoảng hốt:
“Sói, sói!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chỉ trong chớp mắt, đám đông đang vây kín lúc nãy liền tản dạt xa.
Nhiều còn nhanh tay vớ lấy gậy gỗ, gạch đá đất để vũ khí phòng .
“Mọi đừng hoảng sợ, là thú nuôi trong nhà cả đấy!”
Mộc Na vội vàng chạy giải thích với bà con lối xóm:
“Vị là đồng chí Tống và đồng chí Lâm, còn nhớ ? Chính là những từng đến đại đội chăn gia súc chụp ảnh đấy ạ, họ thật là nhà của chồng .”
Được Mộc Na nhắc nhở, lập tức nhớ ngay.
Dù đến nơi chụp ảnh cũng chỉ đếm đầu ngón tay, họ còn cả bài đăng báo cho tòa soạn nữa, bài đến giờ dân làng vẫn còn nhớ như in.
Hóa họ là của Phong Đình Hiên!
“Mấy con sói , là mấy con mang năm xưa đấy chứ?”
Một gương mặt quen thuộc chen khỏi đám đông.
Tống Vi và Lâm Chấn đều nhận ngay, đó là Háp Tang Mộc.
Trông Háp Tang Mộc vẻ chững chạc và phong trần sương gió hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-427-phien-ngoai-10.html.]
Điều kiện môi trường ở đây khắc nghiệt, thường xuyên dầm mưa dãi nắng nơi hoang mạc thảo nguyên, Háp Tang Mộc còn để râu nên trông phần già dặn hơn tuổi.
“Háp Tang Mộc?”
Tống Vi hai lượt cất tiếng gọi.
Háp Tang Mộc bật sảng khoái:
“Mọi vẫn còn nhớ ! Không ngờ gặp các bạn, mấy con sói con năm đó thế mà các bạn nuôi lớn thật đấy .”
“Khoan , nhiều thế ?”
Nếu nhớ nhầm thì năm xưa họ chỉ mang năm con thôi mà.
“Chúng nó sinh sản thế hệ đấy, với cả trong rừng ở quê chúng cũng bầy sói nữa.”
“Mấy con là con lai giữa sói và ch.ó Border Collie ?”
Nhìn những con ch.ó mang hoa văn đen trắng đặc trưng của Border Collie nhưng vóc dáng mang nét của loài sói hoang, mắt Háp Tang Mộc sáng rực lên.
Không chỉ , nhiều xung quanh cũng đang dán chặt mắt mấy con ch.ó sói lai .
“Tiểu Lão Đại cũng về ? Tiểu Lão Đại lứa con nào ?”
Sở dĩ họ nhiệt tình như thế cũng là vì chú ch.ó Tiểu Lão Đại.
Những ai từng theo chân Phong Đình Hiên chăn thả gia súc đều rõ, khả năng lùa gia súc của Tiểu Lão Đại một nó thể chấp cả mấy gộp .
Khôn ngoan vô cùng, sinh như thể để dành riêng cho việc chăn thả đại thảo nguyên.
Rất nhiều thèm thuồng nó. Năm xưa nếu nhờ Dư Uy che chở, cộng thêm việc Tiểu Lão Đại chỉ nhận một Phong Đình Hiên chủ thì chẳng bao nhiêu kẻ dòm ngó nhăm nhe bắt trộm nó .
Giờ đây chỉ Tiểu Lão Đại mà còn thêm cả đàn ch.ó sói lai giữa sói và Border Collie thế , nếu đụng độ với bầy sói hoang thảo nguyên khi chẳng thèm ngán con nào.
“Gấu, một con gấu to đùng kìa!”
Hùng Nhãi cũng lững thững bước từ xe xuống.
Tất cả đều khiếp vía lùi phắt phía .
Loài gấu to lớn , chỉ dựa mấy khúc cây gậy gộc trong tay thì họ đời nào đ.á.n.h .
Háp Tang Mộc cũng lùi , nhưng tính vốn bạo dạn nên chỉ lùi một hai bước yên.
“Con … cũng là do các bạn nuôi đấy ?”
Tống Vi mỉm gật đầu:
“Vâng, Hùng Nhãi nhà đấy, xa tiện thể dẫn tụi nó hóng gió luôn.”
Mọi : “...” Rốt cuộc cái nhà nghề gì trời?!
Nếu như con gấu nâu to lớn khiến sợ hãi thì sự xuất hiện từ trời đáp xuống của con ưng trắng khiến tất cả bàng hoàng và phấn khích tột độ.
“Ưng trắng, thế mà là ưng trắng kìa!”
Chim ưng trắng trong mắt các dân tộc du mục luôn một vị thế vô cùng đặc biệt, thậm chí còn tôn sùng như hiện của thần núi.
Rất nhiều dân tộc du mục dành sự sùng kính tuyệt đối cho loài ưng trắng.
Háp Tang Mộc và dân làng ở đây cũng ngoại lệ.
Nếu với sói và gấu họ còn mang tâm lý dè chừng, sợ hãi, thì đối với ưng trắng là sự tôn sùng và say mê thuần khiết.
Chẳng còn ai thấy sợ hãi nữa, nhiều đưa ánh mắt rực lửa chằm chằm con ưng trắng đang đậu oai vệ nóc thùng xe tải.
“ là ưng trắng thật , các bạn thế mà còn nuôi cả một con ưng trắng!”
Người kéo đến xem mỗi lúc một đông, cuối cùng nhờ đến đại đội trưởng và trưởng thôn nhận tin chạy đến giải tán đám đông thì sân nhà mới yên tĩnh trở .
Dư Uy cũng đến.
Vừa bước sân, ông ha hả ôm chầm lấy Lâm Chấn một cái thật chặt:
“Thằng nhóc , giỏi giang trò đấy, lái cả xe to thế đến thăm ông trung đội trưởng cũ của cơ đấy hahaha…”
Khóe môi Lâm Chấn cong lên: “Chú Dư, để cháu giới thiệu với chú, đây là hai đứa con trai và hai đứa con gái của cháu.”
Sau màn chào hỏi quen rôm rả, cùng quây quần trò chuyện.
Người nhà Mộc Na cùng mấy thím trong làng tất bật chuẩn cơm nước, lũ trẻ sự dẫn dắt của Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu thì tíu tít chơi đùa cùng đám thú cưng.
Trong thoáng chốc, sân rộng lớn của nhà Mộc Na trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.