Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 426: Ngoại Truyện 9

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi chơi đến nghiện .

 

Năm ngoái cả nhà biển và Bắc Kinh chơi, năm nay cô thảo nguyên.

 

Không chỉ đến vùng Tây Bắc, cô còn cả Thanh Tạng.

 

Lâm Chấn ý định của vợ đương nhiên là ủng hộ hết .

 

Sau khi thu hoạch xong đợt đầu xuân, cô và Lâm Chấn liền bắt đầu chuẩn đồ đạc.

 

Ban đầu hai định dẫn theo hai đứa con lớn vẫn còn đang học.

 

một ngày nọ, hai thằng nhóc nghỉ học về nhà liền phát hiện đống hành lý họ thu dọn cùng cuốn kế hoạch du lịch.

 

Hai em lập tức giãy nảy lên.

 

Tiểu Nam nhảy dựng cả :

 

“Cha , bọn con rốt cuộc con ruột của hai đấy? Thế mà dám giấu bọn con lén lút du lịch! Con cần , con cũng , con đến đại thảo nguyên bao giờ cả, con nhất định !”

 

Tiểu Bắc gật đầu phụ họa: “Con cũng .”

 

Tống Vi hai em: “Các con thì việc học tính ?”

 

Tiểu Bắc tự tin : “Con tự học , bây giờ con bắt đầu học nội dung của lớp mười hai .”

 

Hiện tại hai em mới học lớp mười một.

 

Tiểu Bắc giờ vẫn thông minh, thằng bé thể tự học những kiến thức vượt cấp, luôn vững vàng giữ vững vị trí đầu khối.

 

Thế nhưng thằng bé chọn nhảy lớp mà luôn học cùng khối cùng lớp với Tiểu Nam.

 

Tống Vi sang Tiểu Nam:

 

“Còn con thì ?”

 

Ánh mắt Tiểu Nam đầy chột . Thành tích học tập của thằng bé chỉ ở mức trung bình, tuy đến nỗi đội sổ nhưng so với em trai thì đúng là một trời một vực.

 

“Chẳng lẽ cha nỡ để một con ở đây ? Hơn nữa em trai sẽ dạy con, con để việc học thụt lùi , đúng em trai?”

 

Hai em bình thường tuy trêu chọc đùa giỡn nhưng vẫn luôn giúp đỡ đùm bọc lẫn .

 

Tiểu Bắc gật đầu xác nhận.

 

Tống Vi: “Được , đến trường xin nghỉ phép cho hai đứa.”

 

“Hoan hô!”

 

Tống Vi đến trường một chuyến, khi bảo đảm với giáo viên sẽ chậm trễ việc học của bọn trẻ, hai em thuận lợi xin kỳ nghỉ kéo dài vài tháng.

 

Thật so với việc học vẹt, Tống Vi cũng mong các con thể thông qua việc đích ngắm nhiều phong cảnh để mở rộng tầm mắt và tăng thêm vốn trải nghiệm sống.

 

Thành tích học tập của Tiểu Bắc thì cô chẳng cần bận tâm, thằng bé tuyển thẳng Đại học Bắc Kinh cũng chẳng thành vấn đề. Có điều cuối cùng vẫn xem bản thằng bé gì. Con trai cô là chính kiến, Tống Vi bao giờ can thiệp quá nhiều lựa chọn của con.

 

Còn về Tiểu Nam, dẫu cho kết quả thi đại học như ý thì cô và Lâm Chấn cũng sẽ tìm cách đưa thằng bé quân đội tòng quân.

 

Đó vốn là nguyện vọng của thằng bé, với sức mạnh và võ nghệ đầy quân ngũ thì đúng là uổng phí.

 

Lúc đến lớp gọi hai em, cả hai đang các bạn cùng lớp vây kín xung quanh.

 

“Anh Nam, Bắc, hai sắp du lịch thật đấy ?”

 

“Vãi chưởng, thế thì sướng quá ! Bố tao mà chịu dẫn tao du lịch chắc tao sướng c.h.ế.t mất.”

 

“Xin nghỉ thẳng cẳng luôn ? Không thèm học nữa ?”

 

“Huhu… Bố hai thiếu con trai ? Chúng em bao nhiêu năm nay , giờ nhận em ruột cũng nhỉ? Bảo bố dẫn tớ cùng với!”

 

“Bọn đều học, hai du lịch. Đã là em thì đồng cam cộng khổ hoạn nạn chứ!”

 

Tiểu Nam đáp: “Đã là em thì đồng cam , chứ cộng khổ thì xin kiếu nhé.”

 

Tống Vi ở cửa một lúc cũng gọi bọn trẻ, đám thiếu niên trong lớp tràn đầy sức sống.

 

“Mẹ hai đến kìa.”

 

thấy Tống Vi liền vội vỗ vai Lâm Nam và Lâm Bắc, hai em lúc mới đầu cửa.

 

“Không chuyện với mấy nữa, bọn đây.”

 

Hai đứa đeo cặp sách vội vàng chạy về phía cửa.

 

“Nhớ chụp ảnh mang về cho bọn xem đấy nhé!”

 

Hai em ngoái đầu , đồng thanh đáp: “Biết !”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hai đứa chạy đến bên cạnh Tống Vi, một trái một khoác lấy tay cô.

 

“Mẹ ơi, ăn gì ? Đồ ăn bên ngoài cổng trường con ngon lắm, tiền tiêu vặt của con còn nhiều lắm nè, để con bao ăn nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-426-ngoai-truyen-9.html.]

 

Tống Vi: “Được thôi, ăn bánh kẹp rán giòn, kẹo hồ lô, hạt dẻ rang đường, bánh bao thịt bự…”

 

Cô liền miệng kể một tràng đồ ăn.

 

Tiểu Nam vỗ n.g.ự.c bôm bốp: “Tất cả cứ để con lo cho yêu quý nhất của con!”

 

Chuyện cả nhà chuẩn Tây Bắc và đại thảo nguyên Nội Mông du lịch cũng thông báo cho gia đình Phong Đình Hiên.

 

Phong Đình Hiên và Mộc Na khi chuyện liền kích động bảo rằng họ cũng cùng.

 

Mộc Na mấy năm về thăm nhà đẻ, xúc động cho .

 

Dự định của Tống Vi và Lâm Chấn là tự lái xe phượt, lái thẳng xe tải lớn chở theo bộ đám động vật trong nhà.

 

Bầy sói ban đầu của nhà họ cộng thêm lứa sói con và ch.ó sói lai sinh , gấu nhãi, ưng trắng, và cả con cáo nữa.

 

Nếu nhờ trang viên của nhà họ đủ rộng thì ngần con sói thật sự thể chứa nổi.

 

Bầy sói nhà họ bây giờ hình thành một đàn mới, chạy qua chạy giữa vùng núi và trang viên, cơ bản chẳng bao giờ trong làng nữa.

 

cũng là loài sói, vẫn tiềm ẩn mức độ nguy hiểm nhất định.

 

Sói vương già năm xưa qua đời, Lang Nhất và Lang Nhị đó thu nạp đàn của sói vương cũ, tự chiếm lĩnh một vùng lãnh địa riêng núi.

 

Gia đình Phong Đình Hiên nhanh chóng mặt, còn dẫn theo hai đứa con trai một lớn một nhỏ. Chú ch.ó Border Collie Tiểu Lão Đại cùng cô vợ của nó cũng theo.

 

Đêm đến, bầy thú chui gọn trong thùng xe tải lớn, mang theo lượng thức ăn dồi dào. Một chiếc xe tải lớn cùng một chiếc xe việt dã chở cứ thế khởi hành.

 

Tống Vi và Phong Đình Hiên đều lái xe, ba lái phiên cầm lái suốt dọc đường.

 

Đến những đoạn đường vắng xe cộ, Lâm Chấn còn tranh thủ dạy hai thằng nhóc trong nhà tập lái.

 

Con trai học mấy thứ thường nhanh, hai em chỉ thoáng cái lái .

 

Thời điểm việc kiểm tra giao thông nghiêm ngặt như đời . Khi hai em thạo tay lái, đến những đoạn đường thoáng đãng an , hầu như bóng xe cộ qua , Lâm Chấn liền nhường vô lăng cho hai đứa.

 

Đói bụng mệt mỏi, họ liền tìm một bãi đất trống cắm trại dã ngoại.

 

Hết nhu yếu phẩm thì lái xe việt dã các thành phố lớn mua sắm.

 

Khi đến những khu rừng rậm vùng ngoại ô , đám động vật xe tải cũng thả xuống đất chạy nhảy hóng gió.

 

Càng tiến gần về phía Tây Bắc, bóng càng thưa thớt dần, cảnh quan xung quanh cũng biến đổi rõ rệt. Trên tuyến quốc lộ đôi khi chạy suốt nửa ngày trời cũng chẳng bắt gặp lấy một bóng xe.

 

Hai chiếc xe duy trì tốc độ đều đặn chạy đường cái. Phía bên bãi cỏ hoang vu cạnh quốc lộ, bầy sói đang sải bước phi nước đại, phía còn một con gấu nâu lạch bạch đuổi theo.

 

Trên bầu trời cao, con ưng trắng với bộ lông tuyết bay vút với tốc độ cực nhanh.

 

“Hahaha… Lang Nhất, bọn mày chạy nhanh lên chút nữa! Đằng kìa, Hùng Nhãi, mày tụt xa quá đấy!”

 

Hùng Nhãi thở hồng hộc phì phò, cuối cùng dứt khoát phịch m.ô.n.g xuống đất, thèm chạy nữa.

 

Mệt c.h.ế.t gấu !

 

Hai chiếc xe chạy thêm một đoạn ngắn phía dừng , bầy sói cũng lập tức dừng bước.

 

Lâm Chấn từ thùng xe tải ném xuống một chiếc đùi cừu lớn.

 

Bầy sói lập tức xúm xé thịt ăn ngấu nghiến.

 

Trong lúc họ đang nghỉ ngơi, đúng lúc vài chiếc xe chạy ngang qua quốc lộ. Những trong xe vô tình đưa mắt sang phía bên .

 

“Mẹ kiếp!”

 

Họ vội vàng phanh xe , hạ cửa kính xuống.

 

“Mấy em ơi, đằng là sói đấy ? Mẹ nó chứ, đúng là sói thật kìa, mấy sợ là gì ?”

 

Tiểu Nam bật ha hả, trong giọng tràn đầy vẻ đắc ý khoe khoang:

 

“Mấy con sói là do nhà em nuôi đấy!”

 

Những xe dám bước xuống nhưng cũng chẳng nỡ rời .

 

Cảnh tượng hiếm thế đời chắc chỉ thấy một duy nhất, cho mắt, ai mà nỡ cho đành.

 

Cách một lớp cửa kính xe, đôi bên bắt đầu trò chuyện rôm rả. Lát thấy một con gấu nâu khổng lồ lững thững bước tới, thấy một con ưng trắng từ trời đáp xuống, mắt họ như lọt tròng ngoài.

 

“Những thứ … đều, đều do nhà các nuôi hết đấy ?”

 

thế ạ.”

 

Mấy nọ đồng loạt giơ ngón tay cái lên thán phục:

 

“Đỉnh thật, các đúng là đỉnh của chóp!”

 

Đám đúng là những cao nhân hàng thật giá thật!

 

 

Loading...