Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 425: Ngoại Truyện 8
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống Vi, Tống Vi?!”
Tống Vi và Lâm Chấn đang mua sắm đồ đạc trong trung tâm thương mại thì bỗng thấy gọi tên , cả hai cùng đầu .
Nhìn thấy tới, cả hai đều vô cùng bất ngờ.
“Chị Tô Phương?”
Người đến chính là nữ tri thanh Tô Phương của đại đội Bình An năm nào.
Lúc cô đang mặc một bộ âu phục công sở nữ thanh lịch, tinh thần và khí sắc so với hồi còn ở đại đội Bình An trông hơn nhiều.
Tô Phương Tống Vi, đôi mắt hoe đỏ: “Không ngờ gặp em ở đây, chị đang định về đại đội Bình An tìm em đấy.”
“Mấy năm gặp, trông em vẫn trẻ trung xinh như ngày nào.”
Lâm Chấn: “...”
Sao cứ thấy lời của phụ nữ là lạ thế nào nhỉ.
“Chúng tìm chỗ nào xuống chuyện .”
Tống Vi ý kiến gì: “Được chứ ạ.”
Họ tìm một góc yên tĩnh trong nhà hàng xuống.
Tô Phương chủ động kể về tình hình của : “Sau khi suất học đại học Công Nông Binh, chị trường ba năm thì nhận công ăn lương cứng chút nào, cuối cùng chị quyết định từ chức miền Nam lập nghiệp, hiện tại cuộc sống cũng coi như khá khẩm.
Còn hai , hồi ở miền Nam chị danh tiếng của Lâm Chấn , lúc chị còn tưởng là trùng tên trùng họ cơ, nhưng miêu tả dung mạo của em thì chị chắc chắn là Lâm Chấn của đại đội Bình An. Dạo gần đây chị mới chuyển hướng phát triển sang Bắc Kinh, vốn tính thu xếp thỏa việc xong sẽ về tìm em.”
Cô Tống Vi, ánh mắt chân thành, giọng điệu cũng vô cùng tha thiết: “Chị báo đáp ân tình năm xưa của hai , nếu hai thì Tô Phương của năm đó sớm c.h.ế.t . chị dò hỏi một vòng thì nhận bản dường như chẳng cơ hội nào để giúp đỡ hai cả.”
Tống Vi vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: “Chị đừng nghĩ nhiều như thế, hiện tại bản chị sống là .”
Tô Phương đỏ hoe mắt cúi đầu. Người ngoài đều khen cô là phụ nữ mạnh mẽ của thời đại mới, nhưng thực chất cô chỉ buộc ngụy trang cho trở nên kiên cường mà thôi.
Cô còn nào nữa . Những tự xưng là nhà khi thành tựu hiện tại của cô tìm đến, nhưng mục đích chẳng qua chỉ là bám cô để hút m.á.u mà thôi.
Cả đời , mà cô ơn nhất chính là Tống Vi.
“Chị quyên góp một khoản tiền cho trường học ở đại đội Bình An, tuy thể so sánh với hai , nhưng đó cũng là chút tấm lòng của chị.”
Tô Phương ngoài cửa sổ: “Thực chị từng nghĩ, khi bước chân ngoài sẽ bao giờ nghĩ về đại đội Bình An nữa, chị lòng oán hận đối với những con ở nơi đó.”
Năm xưa cô nhu nhược, dư luận bủa vây ép buộc mà bước một cuộc hôn nhân nhục nhã ê chề như , đó là quãng thời gian tăm tối và tuyệt vọng nhất trong cuộc đời cô.
Cô hận nhà họ La, hận những kẻ buông lời cay độc đàm tiếu ở đại đội Bình An năm đó, và cũng hận cả sự hèn nhát của chính bản .
đến tận bây giờ, trải qua bao nhiêu thăng trầm sóng gió, cô cũng thông suốt .
Một ở đại đội Bình An quả thực đáng hận, nhưng cũng những dốc hết sức để nâng đỡ, kéo cô khỏi vũng bùn lầy tăm tối.
Tống Vi, Lâm Chấn, cả những thanh niên tri thanh khác, cùng với đại đội trưởng và các bác các chú.
Con thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ đau buồn, nếu đôi chân mang xiềng xích nặng nề sẽ chẳng bao giờ xa.
“Số tiền nhờ hai mang về giúp chị nhé. Dù tiếc vì chị giúp gì cho hai , nhưng chị càng mừng hơn vì hai bước lên những tầm cao và xa hơn chị nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-425-ngoai-truyen-8.html.]
Tống Vi gật đầu: “Được, bọn em sẽ giúp chị chuyển tiền cho đại đội trưởng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô hiểu rõ, Tô Phương dẫu bao dung buông bỏ quá khứ, nhưng chắc chắn cũng chẳng trở ngắm chốn địa ngục từng giam cầm cuộc đời năm xưa.
Cuối cùng, Tô Phương dậy ôm Tống Vi một cái thật chặt.
“Tạm biệt em nhé.”
Cô vẫy tay chào từ biệt hai xoay rời .
Tống Vi nghiêng đầu hỏi Lâm Chấn:
“Chị Tô Phương hình như cũng thành bà chủ lớn đấy, từng về chị ?”
Lâm Chấn ngẫm nghĩ một lát lắc đầu.
“Chưa từng hợp tác nên rõ.”
chỉ cần nghĩ thôi cũng hiểu, một phụ nữ vững gót chân thương trường thì trải qua bao nhiêu gian nan vất vả.
Sau , Tống Vi vẫn ngóng thêm tin tức về Tô Phương.
Đó là qua lời kể của một đối tác ăn với Lâm Chấn.
Tô Phương kết hôn nữa, cô trở thành một nữ doanh nhân kiên cường nổi tiếng trong giới kinh doanh. Nghe cô còn đầu tư mở một văn phòng luật sư, chuyên giúp đỡ những phụ nữ bạo lực gia đình đòi công lý và quyền lợi.
Sau khi về nhà, Tống Vi cảm thán với Lâm Chấn: “Chị cũng là một vô cùng mạnh mẽ.”
Khác với sức mạnh vũ lực tuyệt đối của cô, sự mạnh mẽ của Tô Phương ở chính tính cách và ý chí kiên cường chịu khuất phục.
Cũng đến lúc họ rời Bắc Kinh để trở về nhà.
Trước khi , Tống Vi cho Tô Phương một lá thư, gửi kèm điện thoại của và nhắn rằng nếu gặp khó khăn gì thì cứ tìm đến cô.
Tống Vi cũng hiểu, lẽ giữa họ vẫn sẽ duy trì việc thư từ qua , nhưng Tô Phương dù gặp khó khăn đến chắc chắn cũng sẽ dễ dàng mở lời nhờ vả cô.
Trở về đại đội Bình An, Tống Vi đem tiền của Tô Phương đầu tư việc xây dựng cơ sở vật chất cho trường học theo đúng tâm nguyện của cô .
Trường tiểu học của đại đội họ giờ đây trở thành trường tiểu học chính quy duy nhất trong cả vùng mười dặm tám thôn, trẻ con ở các làng xung quanh đều gia đình gửi gắm sang đây học tập.
Đại đội trưởng khi chuyện Tô Phương quyên góp tiền cũng vô cùng cảm khái.
“Nhà họ La đúng là tạo nghiệp mà, nhưng chuỗi ngày hiện tại của cả nhà họ bây giờ cũng coi như là quả báo đáng đời.”
La Đại Tráng cưới thêm một đàn bà khác, nhưng phụ nữ đó hiền lành dễ bắt nạt như Tô Phương, bà là một kẻ vô cùng đanh đá hung dữ.
Cả cái nhà họ La đều sắc mặt bà mà sống qua ngày, bà thậm chí còn đ.á.n.h cả chồng.
Nghe phụ nữ đó từng kết hôn ly hôn, nguyên nhân cũng chỉ vì cãi với nhà chồng kìm tay chân mà đ.á.n.h chồng cũ đến mức tàn phế một nửa.
Có thể , kẻ ác tự kẻ ác hơn trị.
Chuyện của Tô Phương, Tống Vi ngoài đại đội trưởng thì kể cho bất kỳ ai khác , và cũng hề kể những chuyện ở đại đội Bình An cho Tô Phương .
Chị bước khỏi bóng tối của quá khứ thì cứ dứt khoát rũ sạch thứ để bước tiếp cũng là một điều .