Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 423: Ngoại Truyện 6

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Bình An, cổng trường tìm kìa.”

 

Tại Đại học Bắc Kinh, Lâm Bình An đang ở trong phòng thí nghiệm thì thấy gọi .

 

Ban đầu định để ý tới, bởi vì ngày thường đến tìm nhiều.

 

Phần lớn đều là đến để bày tỏ tình cảm.

 

Lâm Bình An nét mặt giống Lâm Chấn đến sáu phần, nhưng toát vẻ nho nhã, điềm đạm của một học giả.

 

Cậu cao một mét tám mươi bảy, vai rộng chân dài, hình cân đối săn chắc. Quan trọng là ngay cả khi ở trường, mỗi sáng sớm vẫn luôn kiên trì rèn luyện thể.

 

Đây là thói quen hình thành từ thuở nhỏ.

 

Một trai khôi ngô tuấn tú, tài hoa xuất chúng tương lai xán lạn như , các nữ sinh trong trường thể thầm thương trộm nhớ cho .

 

Chỉ là hiện tại Lâm Bình An dồn bộ tâm trí dự án thí nghiệm cùng giáo sư hướng dẫn, hứng thú với chuyện yêu đương.

 

...”

 

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Lâm Bình An vội gọi báo tin .

 

“Khoan , là hai lớn dẫn theo mấy đứa trẻ ?”

 

, hình như là nhà của đấy.”

 

Nghe , gương mặt vốn lạnh lùng của Lâm Bình An lập tức nở nụ rạng rỡ.

 

Ngay đó, liền đặt đồ đạc trong tay xuống.

 

“Thưa thầy, nhà em đến thăm, lẽ em xin phép nghỉ vài ngày ạ.”

 

“Được chứ, em cũng nên nghỉ ngơi thư giãn một chút. Người nhà hiếm khi mới đến một chuyến, cứ dành thời gian ở bên họ cho thật nhé.”

 

Lâm Bình An rời , trong phòng thí nghiệm ít bắt đầu tò mò về gia cảnh của .

 

lầm đấy, tươi thật đấy.”

 

còn tưởng trong mắt đàn họ Lâm chỉ mỗi thí nghiệm thôi chứ, xem quan hệ của với nhà thật đấy.”

 

Lâm Bình An rảo bước thật nhanh cổng trường, tới nơi thấy ngay bóng dáng Lâm Chấn nổi bật giữa đám đông.

 

Chiều cao của Lâm Chấn giữa dòng quả thực vô cùng bắt mắt.

 

“Anh, chị dâu!”

 

Lâm Bình An mỉm rạng rỡ như ngày nào.

 

Cậu bước tới, chẳng mấy chốc hai cục bột nhỏ mềm mại ôm chặt lấy chân.

 

“Chú út ơi chúng cháu nhớ chú lắm đó, chú nhớ chúng cháu nào ”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hai cục bột nhỏ xinh xắn cất giọng nũng nịu ngọt ngào khiến đường xung quanh đều kìm mà ngoái .

 

Cặp song sinh đáng yêu quá chừng!

 

Lâm Bình An cúi , một tay bế bổng một đứa lên, thơm lên má phúng phính của hai cô bé một cái.

 

“Đương nhiên là nhớ , ngày nào chú cũng nhớ các cháu hết.”

 

Vị học thần lạnh lùng của trường đại học, khi mặt hóa thành một trai cởi mở, ấm áp như ánh mặt trời.

 

Mấy sinh viên ngang qua cổng trường nhận Lâm Bình An đều ngỡ ngàng tưởng nhầm.

 

“Trời đất ơi, đó là Lâm Bình An thật đấy ? Không em sinh đôi của đấy chứ?”

 

Lâm Bình An chẳng bận tâm tới ánh mắt của ngoài, bế hai cô cháu gái nhỏ, dẫn Lâm Chấn và Tống Vi cùng rảo bước ngoài.

 

“Em xin phép thầy nghỉ mấy ngày , chúng về chỗ ở thu xếp nhé.”

 

“Được.”

 

Lâm Chấn ở Bắc Kinh cũng nhà riêng, hơn nữa còn là nhà tứ hợp viện.

 

Không chỉ mà Tống Vi cùng hai con trai cũng phần.

 

Lâm Bình An cũng sở hữu một căn.

 

Tất cả đều trong cùng một khu vực, san sát xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-423-ngoai-truyen-6.html.]

 

Khoảng thời gian kinh tế mở cửa chuyển , nhiều căn nhà tứ hợp viện ở Bắc Kinh rao bán.

 

vì hoang mang lo sợ nên bán nhà nước ngoài.

 

cần tiền gấp, hoặc vì đủ loại nguyên nhân khác bán nhà.

 

Lâm Chấn ghi nhớ lời Tống Vi dặn, hề bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng , một mua trọn năm căn tứ hợp viện lớn nhỏ khác .

 

Hiện tại tình hình định, cùng với sự phát triển của kinh tế xã hội, giá nhà đất ngừng tăng vọt, đặc biệt là ở Bắc Kinh, giá nhà tứ hợp viện cao gấp mấy so với những năm .

 

Họ cũng ý định mua thêm nữa.

 

Phần của hai cô con gái, đợi lớn lên, Tống Vi và Lâm Chấn dự định sẽ sang tên trực tiếp căn nhà của hai vợ chồng cho hai chị em là xong.

 

Lúc cả nhà cùng về phía căn nhà của Lâm Bình An.

 

“Nhà của chị lâu nay ở, tuy em thuê dọn dẹp thường xuyên nhưng vẫn thiếu . Với chỉ ở mấy ngày thôi nên tạm thời cứ ở bên chỗ em ạ.”

 

Nhà tứ hợp viện rộng rãi, phòng ốc thừa thãi cho cả nhà.

 

Tống Vi và Lâm Chấn cũng ý kiến gì.

 

họ vẫn dạo qua xem mấy căn nhà khác một lượt.

 

Đến giờ cơm, Lâm Bình An trực tiếp dẫn cả nhà tới một nhà hàng nấu món gia truyền nức tiếng ở Bắc Kinh để thưởng thức, cả gia đình ăn uống vô cùng thỏa thích.

 

“Anh, chị dâu, ăn vịt ? Vịt Bắc Kinh nổi tiếng lắm đấy ạ.”

 

“Ăn chứ ăn chứ, chúng cháu ăn!”

 

Tống Vi và Lâm Chấn còn kịp lên tiếng thì mấy đứa nhỏ nhao nhao đòi ăn .

 

Tống Vi liếc xéo mấy đứa một cái: “Ăn cái gì mà ăn, bụng bây giờ còn no ?”

 

“Ăn vịt thì ăn lúc còn nóng hổi, bây giờ đứa nào đứa nấy no căng bụng nhét nổi nữa, để nguội thì mất cả ngon.”

 

Lâm Bình An lời Tống Vi, liền ngay: “Vậy sáng mai em sẽ mua về cho cả nhà nhé.”

 

Nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm hôm , Lâm Chấn và Lâm Bình An vẫn giữ thói quen chạy bộ buổi sáng. Chạy bộ xong, Lâm Bình An vẫn nhớ lời hứa mua vịt cho các cháu hôm qua, liền vòng qua tiệm mua vịt mang về.

 

Thế là ngủ dậy, mấy trong nhà ngửi thấy mùi vịt thơm nức mũi.

 

“Thơm quá mất, chú út là nhất đời!”

 

Miệng hai cô bé dẻo quẹo, khen ngợi khiến khóe môi Lâm Bình An cứ cong tít lên hạ xuống .

 

“Mọi chơi nào?”

 

Lâm Chấn đáp: “Quảng trường Thiên An Môn, xem lễ kéo cờ.”

 

Đến Bắc Kinh chắc chắn ghé thăm Thiên An Môn xem lễ kéo cờ một thì chuyến mới thực sự trọn vẹn.

 

Tiểu Nam gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, con cũng nghĩ y như bố!”

 

Lâm Bình An giải thích: “Thế thì đợi đến ngày mai . Ngày mai dậy từ sớm mới giành vị trí nhất để xem. Ngày nào ở đó cũng đông chờ xem lễ kéo cờ, mùa hè còn đông hơn nữa, để chiếm chỗ họ sẵn sàng trải chiếu ngủ luôn đất đấy ạ.”

 

Nghị lực của quả thực đáng nể thật.

 

“Hôm nay chúng leo Vạn Lý Trường Thành nhé.”

 

Tiểu Bắc góp ý: “Cháu còn Cố Cung nữa.”

 

“Đi viện bảo tàng nữa...”

 

Những địa điểm tham quan ở Bắc Kinh phong phú.

 

Lâm Bình An ghi hết những nơi , đó sắp xếp một lịch trình vô cùng hợp lý.

 

Họ cùng mua sắm những vật dụng cần thiết cho chuyến leo núi lập tức xuất phát.

 

Khi sự hùng vĩ, uy nghiêm của Trường Thành hiện mắt, tất cả đều khỏi trầm trồ thán phục.

 

Cảm giác thấy qua trang sách và khi tận mắt chứng kiến ngoài đời thực khác biệt.

 

Đứng chân núi Trường Thành, ai nấy đều tràn đầy tinh thần phấn chấn.

 

“Xuất phát thôi!”

 

 

Loading...