Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 422: Ngoại Truyện 5

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cá của Tiểu Nam rốt cuộc cũng kéo lên . Vốn dĩ cần câu của thằng bé cũng gãy, nhưng nhờ tay nhanh mắt lẹ, nó kịp tóm chặt lấy nửa đoạn cần gãy suýt rơi xuống biển, cứ thế dựa sức mạnh cơ bắp phi thường mà kéo phắt con cá lên boong tàu.

 

Những xung quanh chứng kiến cảnh tượng đó đều đồng thanh thốt lên kinh ngạc.

 

Đến khi con cá kéo hẳn lên thuyền, ai nấy đều trợn tròn mắt.

 

“Là cá thu! Con cá thu to quá trời, trời đất ơi thằng nhóc thế mà dùng nửa khúc cần gãy kéo nó lên ư?!”

 

“Cậu em cừ thật đấy, thế mà cũng chộp ! Con cá thu ít nhất cũng bảy mươi cân chứ chẳng chơi.”

 

Mọi xung quanh đều giơ ngón tay cái thán phục Tiểu Nam.

 

Tay Tiểu Nam dây cước cứa rách một đường, nhưng lúc mặt thằng bé chỉ nụ ngây ngô, trông chẳng vẻ gì là đau đớn cả.

 

Lâm Chấn dặn dò: “Tự bôi t.h.u.ố.c .”

 

Sau đó sang bảo với chủ thuyền: “Làm phiền các cất con cá kho đông lạnh bảo quản giúp chúng .”

 

Chủ thuyền xoa xoa tay: “Không thành vấn đề, đây là đầu tiên thấy dùng cần câu mà giật lên con cá to đến mức đấy.”

 

Trong lòng đại dương cá to hơn, nhưng chất lượng cần câu thời vẫn đến mức .

 

Cá lớn vượt quá năm, sáu mươi cân đa phần đều gãy cần hoặc c.ắ.n đứt dây cước.

 

Đứt cước chính là dây câu răng của con cá c.ắ.n đứt ngọt xớt.

 

Còn chuyện cần câu gãy đôi mà vẫn lôi con cá khổng lồ như thế lên thì đúng là từng thấy bao giờ.

 

Những mang theo máy ảnh đều xúm chụp ảnh con cá lớn.

 

Tống Vi cũng tranh thủ chụp cho con trai ngốc nghếch một bức ảnh kỷ niệm cùng chiến lợi phẩm đầu tiên trong đời nó.

 

Tiểu Nam ôm chặt lấy con cá thu tít mắt.

 

Ba đứa nhỏ cũng vây quanh con cá trầm trồ ồ ngớt.

 

Vừa chụp ảnh xong thì cần câu của Tống Vi cũng bắt đầu động đậy.

 

Lực kéo lớn lắm, hẳn là một con cá nhỏ.

 

Tống Vi nhẹ nhàng kéo một cái là đưa con cá lên.

 

“Cá đù vàng, là một con cá đù vàng lớn!”

 

Cá tuy nhỏ nhưng giá trị cao.

 

Cá đù vàng lớn nổi tiếng nhờ giá trị dinh dưỡng phong phú và thịt cá thơm mềm tươi ngon, là loại cá bán giá đắt.

 

Con cá Tống Vi câu lên ít nhất cũng nặng năm cân.

 

Mà cá đù vàng lớn tự nhiên tối đa cũng chỉ phát triển đến tầm bảy, tám cân là cùng.

 

Con cá đù vàng lớn của Tống Vi câu lên như một tín hiệu mở màn, những khác đó cũng lục tục giật cá đù vàng lên thuyền.

 

“Ha ha ha... Xem vận may của chúng thật, đụng trúng đàn cá đù vàng lớn !”

 

Loài cá đa đều di chuyển theo đàn.

 

Mọi lập tức dốc hết sức hăng hái thả câu.

 

Tiểu Nam chẳng màng tới vết thương tay, vội vàng gia nhập trận chiến.

 

Chẳng mấy chốc, mấy chiếc thùng bên phía gia đình họ chứa đầy cá đù vàng tươi rói.

 

Tất nhiên đây là thành quả chung của cả nhà.

 

Chỉ riêng cá đù vàng thôi cũng thừa sức bù tiền vé thuyền cho cả gia đình trong chuyến .

 

Tất cả thuyền ai nấy đều hớn hở vui mừng.

 

“Mẹ kìa, đằng cá voi sát thủ ?”

 

Tiểu Bắc mắt tinh, thấy bầy cá voi sát thủ đang rượt đuổi giữa đại dương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-422-ngoai-truyen-5.html.]

Tuy nhiên khả năng đây là bầy cá mà Tống Vi và Lâm Chấn từng gặp năm xưa là nhỏ.

 

Dẫu đại dương bao la nhường , đàn cá voi sát thủ chỉ mỗi một bầy đó.

 

Hơn nữa ngần năm trôi qua, dù gặp thì đám cá voi đó cũng chắc nhận cô.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Quả nhiên may mắn như trong tưởng tượng, đàn cá voi sát thủ quen họ.

 

mấy đứa trẻ vẫn vô cùng phấn khích, thi cầm máy ảnh chụp lia lịa về phía đàn cá.

 

Những loài động vật mang hai màu đen trắng dường như con nào cũng chút tính khí nghịch ngợm kỳ quái.

 

Cá voi sát thủ vốn là những kẻ thích lang thang quậy phá, thể coi là bá chủ ngỗ ngược của biển khơi.

 

Chúng đa phần theo bầy đàn, thông minh ham chơi.

 

Chúng thường xuyên coi các loài động vật khác trong biển đồ chơi tiêu khiển.

 

Chẳng hạn như lúc , tận mắt thấy một con cá voi sát thủ dùng đuôi quất văng một con hải cẩu bay vút lên trời nhào lộn một vòng mới rơi tòm xuống nước.

 

Lại con khác đội mai rùa biển lên đầu xoay tròn giữa làn sóng.

 

Nhìn một lúc, Tiểu Bắc thốt lên một câu: “Sao bọn chúng thích cà khịa thế ?”

 

thật là nghịch ngợm thích trêu ngươi.

 

Tuy nhiên cá voi sát thủ ăn thịt , thậm chí khi chạm trán con chúng còn tỏ thiện chơi cùng.

 

Chỉ là vì hình chúng quá đồ sộ nên chẳng mấy ai dám gần đùa nghịch với chúng mà thôi.

 

Một ngày trôi qua thật nhanh, con thuyền trở về bờ khi trời tối.

 

Trải nghiệm của ngày hôm nay khiến ai nấy đều vô cùng thỏa mãn. Mấy con cá đù vàng lớn đem bán mà mang thẳng về nhà để chế biến thành món ăn.

 

vì cá đù vàng khá nhiều, Tống Cảnh dứt khoát mời mấy đồng đội thiết tới nhà cùng liên hoan.

 

Bữa cơm Tống Vi và Vương Tiểu Vãn động tay bếp. Tống Cảnh và Lâm Chấn dẫn theo hai con trai sơ chế cá tất bật bận rộn bếp.

 

Vương Tiểu Vãn bế con ngoài sân, Tống Vi cũng bên cạnh ngắm hai cô con gái sinh đôi chơi đùa.

 

“Chuyện may mắn nhất trong đời chị chính là lấy trai em đấy. Anh gia trưởng như những đàn ông khác, luôn thấu hiểu và chăm sóc chị chu đáo. Khoảng thời gian chị mang thai, hầu như bữa cơm nào cũng là về tự tay nấu nướng, mỗi nhiệm vụ về đều quên hái hoa mang về tặng chị...”

 

Vương Tiểu Vãn ôm đứa con đang say ngủ, gương mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc: “Cả khu gia đình quân đội ai mà ghen tị với chị chứ, ngay cả bản chị còn thấy ngưỡng mộ chính nữa là, chị tìm một đàn ông xuất sắc như em cơ chứ.”

 

Tống Vi kìm bật thành tiếng.

 

“Chị cũng thôi, em Tống Cảnh bảo , bảo nhiều điều là học hỏi từ em rể đấy.”

 

Vương Tiểu Vãn hào phóng gật đầu thừa nhận.

 

là may mắn thật, cả đời cứ êm đềm trôi qua như thế thì hạnh phúc viên mãn quá .”

 

Tống Vi thầm nghĩ, lẽ cô dùng hết những cay đắng ở kiếp để đổi lấy niềm hạnh phúc của kiếp .

 

Dẫu rằng ở kiếp chịu khổ chỉ riêng cô, cô thực sự vô cùng may mắn .

 

Bữa tối khá nhiều tới dự. Lâm Chấn cũng từng là lính nên nhanh chóng hòa nhập, chuyện rôm rả cùng .

 

Đàn ông uống rượu hàn huyên, phụ nữ trò chuyện rôm rả, đợi tàn tiệc thì mỗi tự dìu đàn ông say khướt của nhà về.

 

Chuyện rửa bát đĩa các chị em dâu bộ đội cũng xắn tay giúp một phen, khí vô cùng hòa thuận ấm cúng.

 

Mấy ngày đó, cả nhà họ liên tục rủ biển chơi. Bọn trẻ thấy cá heo, cá mập, thậm chí cả những loài to lớn như cá nhà táng, cá mập voi, và còn chứng kiến bữa tiệc thịnh soạn giữa đại dương do đàn cá mòi khổng lồ tạo nên.

 

Biển cả bao la vô tận, cơ hội tận mắt chiêm ngưỡng một góc nhỏ của thế giới quả thực là trải nghiệm khó quên trong suốt cuộc đời.

 

Trong cuốn album ảnh của gia đình, những khoảnh khắc kỷ niệm thêm phần phong phú rực rỡ.

 

Cuối cùng là một bức ảnh chụp chung đông đủ của gia đình Tống Vi, Lâm Chấn cùng gia đình Tống Cảnh tại sân khu gia đình quân đội.

 

Chuyến hành trình phương Nam đến đây là kết thúc trọn vẹn, đều cảm thấy vui vẻ và đủ đầy.

 

thế giới bên ngoài dẫu tươi đến , điểm dừng chân cuối cùng mà ai cũng hướng về vẫn là mái ấm gia đình.

 

 

Loading...