Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 421: Ngoại Truyện 4
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện tại Tống Cảnh cấp một căn nhà sân riêng trong khu gia đình quân đội. Vợ cũng là của đoàn văn công quân đội, trông xinh .
Tình cảm của hai vợ chồng cũng vô cùng hòa thuận.
“Cuối cùng cũng tới , báo một tiếng để Tống Cảnh đón chứ.”
Tống Vi : “Bên em đông mà, chút đồ đạc cần phiền đón.”
Mấy đứa trẻ ngoan ngoãn đồng thanh cất tiếng: “Chúng cháu chào mợ ạ!”
Vương Tiểu Vãn lập tức tít mắt, ánh mắt bốn đứa trẻ, đặc biệt là hai chị em sinh đôi ngập tràn vẻ yêu thương trìu mến.
“Nguyệt Nguyệt với Tiếu Tiếu lớn chừng cơ ! Hồi mợ thấy hai đứa thì vẫn còn là hai bé con đỏ hỏn bọc trong tã lót thôi đấy.”
“Trông xinh xắn quá, hai đứa giống như hai giọt nước, quần áo mặc cũng y đúc, là Nguyệt Nguyệt là Tiếu Tiếu thế ?”
Tiếu Tiếu tính tình hoạt bát hơn liền : “Mợ ơi mợ, cháu là Tiếu Tiếu nè! Mợ xem, tai của cháu một nốt ruồi nhỏ xíu, còn chị gái thì nốt ruồi ở bên tai trái nha. Mợ phân biệt cháu với chị thì cứ đây là nhận ngay ạ.”
“Được , ngoan quá, mau nhà các cháu.”
Cả một gia đình lớn ríu rít bước trong phòng.
Nghe thấy tiếng trẻ con oe oe truyền từ phòng trong, Vương Tiểu Vãn lập tức chạy bế đứa bé ngoài.
Đứa nhỏ mới chỉ hơn hai tháng tuổi, trắng trẻo mũm mĩm, miệng còn mọc chiếc răng nào.
Tống Cảnh và Vương Tiểu Vãn đều nét xuất chúng, sinh con tự nhiên cũng vô cùng kháu khỉnh.
“Chắc em cũng sắp về đấy, Tiểu Hổ T.ử đang học ở trường bên .”
Tống Vi ghé sát ngắm nghía đứa bé. Nhóc con nãy còn quấy, giờ ôm lòng thì nín hẳn.
“Trông đáng yêu quá, lớn lên chắc chắn là một mỹ nhân nhí cho xem.”
Người nào cũng thích con khen ngợi, nụ gương mặt Vương Tiểu Vãn chẳng hề tắt chút nào.
Không lâu , Tống Cảnh quả nhiên về tới nhà.
Mọi xa lâu, nay gặp tự nhiên vui mừng khôn xiết.
Tống Cảnh cũng cằn nhằn chuyện họ báo : “Biết hôm nay tới là xin nghỉ phép đón .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi nháy mắt: “Đây chẳng là tạo bất ngờ cho chị .”
Tống Cảnh hàn huyên với lớn xong liền vỗ vỗ vai Tiểu Nam.
“Thằng nhóc cừ đấy, vóc dáng sinh là để bộ đội !”
Tiểu Nam lập tức toe toét: “Hì hì, ơi, nguyện vọng của cháu là thi trường sĩ quan quân đội đấy!”
Thằng bé thực sự thích lính, cộng thêm sức khỏe trời cho cùng nền tảng võ thuật Lâm Chấn và Tống Vi rèn giũa từ nhỏ, ước mơ từ bé của nó chính là thi trường quân đội.
“Có chí khí! Thế thì sẽ chờ tin vui của cháu đấy nhé.”
“Tiểu Bắc cũng cao ráo gớm, chiều cao chắc chắn thấp .”
Chỉ là vạm vỡ bằng Tiểu Nam mà thôi.
Tiểu Bắc nở nụ ôn hòa cất tiếng chào .
Hai em sinh đôi chỉ ngoại hình khác mà sở thích và tính cách cũng trái ngược.
Buổi chiều, con trai của Tống Cảnh tan học về nhà, thấy hai chị em Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu liền mừng rỡ nhảy nhót lăng xăng như khỉ con.
“Em Nguyệt Nguyệt, em Tiếu Tiếu, nhớ hai em c.h.ế.t ! Cuối cùng hai em cũng tới thăm !”
“Anh Hổ T.ử ”
Hai chị em đồng thanh cất tiếng gọi.
Hồi Tống Tiểu Hổ theo bố về đại đội Bình An thăm mới bốn tuổi, khi hai chị em mới ba tháng tuổi, trắng trẻo mềm mại thơm tho, đặc biệt .
Cậu nhóc Tống Tiểu Hổ bốn tuổi khi đó thích mê hai cô em họ nhỏ xíu .
Về mỗi thư gọi điện thoại, thằng nhóc đều gửi kèm ảnh của cho Tống Vi để đổi lấy ảnh của hai chị em.
Đợi đến khi hai bé con , mỗi gọi điện Tống Tiểu Hổ đều đòi chuyện với hai em gái cho bằng .
Vì thế tuy Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu ký ức rõ ràng về Tống Tiểu Hổ, nhưng cũng chẳng hề thấy xa lạ chút nào.
Tống Tiểu Hổ ở khu tập thể quân đội cũng xem như một tiểu bá vương.
Hôm , nhóc liền dẫn hai em gái tìm đám bạn nối khố để khoe khoang.
Cậu chỉ một cô em gái ruột mà còn hai cô em họ xinh như búp bê nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-421-ngoai-truyen-4.html.]
Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu nhờ gương mặt xinh xắn giống hệt cùng giọng nũng nịu ngọt ngào, chẳng mấy chốc quen và chơi với lũ trẻ trong khu gia đình quân đội.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc hứng thú chơi đùa với đám trẻ con trong khu tập thể, bọn chúng hào hứng với việc cào nghêu bắt ốc ven bờ hoặc biển đ.á.n.h cá hơn.
Sau vài ngày trải nghiệm cuộc sống ven biển, hai đứa trẻ chơi đến mức quên cả lối về.
Đi bắt hải sản ven bờ biển thực sự dễ nghiện, bởi vì bạn sẽ chẳng bao giờ tiếp theo sẽ nhặt thứ gì.
Đặc biệt là Tiểu Nam, thằng bé chẳng khác nào một chú ch.ó husky tăng động, tha hồ tung hoành chạy nhảy khắp bãi biển.
Vừa rời mắt một cái nó trèo tót lên mỏm đá ngầm nguy hiểm, chớp mắt cái nữa thấy nó thoăn thoắt trèo lên ngọn dừa.
Tống Vi: “...”
Ngày nào cũng tràn trề sức lực như trâu mộng thế cơ chứ!
“Bố ơi, ngày mai chúng thuê thuyền biển câu cá ! Con hỏi thăm kỹ càng , ở đằng một chiếc thuyền lớn thể chở khơi câu cá biển, một một trăm đồng. Đi mà bố , ngày mai chúng luôn nhé!”
Hóa thằng nhóc vì câu cá biển mà tự dò hỏi đấy cả .
“Được, mai .”
“Hoan hô! Mẹ là tuyệt nhất!”
Tiểu Nam sung sướng nhảy cẫng lên.
Tống Vi và Lâm Chấn còn đích tới xem chiếc thuyền lớn mà thằng bé .
là khá to, là loại thuyền vỏ sắt lớn thể chạy đường dài vùng biển xa.
Sau khi hỏi thăm thì thể dẫn theo Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu, nhưng gia đình tự trông nom bọn trẻ thật cẩn thận.
Tiểu Hổ T.ử cũng mè nheo đòi cùng, thế là cả gia đình cộng thêm một nhóc Tiểu Hổ Tử, sáng hôm thu dọn đồ đạc chỉnh tề lên thuyền.
Trên thuyền ngoài gia đình họ còn những hành khách khác, giá vé đều là một trăm đồng một .
Trẻ con thì rẻ hơn một chút, nhưng ít nhất cũng sáu mươi đồng.
Người thuyền phần lớn là dân mê câu cá, họ chắc thiếu tiền, chỉ đơn thuần là đam mê và trải nghiệm thú vui câu cá biển mà thôi.
Trên thuyền bán dụng cụ câu cá chuyên nghiệp, Lâm Chấn và Tống Vi liền mua trực tiếp ở đây.
Con thuyền lớn rẽ sóng chạy ngày càng xa bờ. Khi đến vùng biển xa, xung quanh gần như chẳng còn thấy hòn đảo nào nữa, bốn bề chỉ nước biển mênh mông, chốc chốc mới thấy bóng chim hải âu chao lượn mặt nước.
Lúc , chiếc thuyền rõ ràng to lớn, nhưng khi đặt giữa lòng đại dương bao la trở nên vô cùng bé nhỏ.
Đợi khi thuyền chạy êm và dừng hẳn, đám thợ câu vô cùng thuần thục bắt đầu chuẩn đồ nghề.
Gia đình Tống Vi tuy là đầu tiên trải nghiệm nhưng cũng lúng túng, của chủ thuyền bên cạnh hướng dẫn nhiệt tình.
Ba đứa nhỏ chỉ thể bên cạnh giương mắt .
Vì cá biển chung đều khá to và nặng, trẻ con tuyệt đối tự tay câu, nếu khéo cá kéo tuột xuống biển mất.
“Anh trai cố lên! Mẹ cố lên! Bố cố lên!”
Không câu cá, hai chị em sinh đôi liền đội cổ vũ, mang nguồn động viên tinh thần ngập tràn cho cả nhà.
Tài nguyên biển ở thời kỳ vô cùng phong phú.
Lưỡi câu của thả xuống bao lâu thì lục tục cá c.ắ.n câu.
Mắt Tiểu Nam nhanh chóng sáng rực lên: “Cắn câu , là một con cá lớn!”
Thuyền viên bên cạnh dạy thằng bé cách dắt cá để tiêu hao sức lực của nó.
Tiểu Nam sốt ruột: “Sao kéo thẳng lên luôn ạ, dắt cá phiền phức quá.”
Nó nóng lòng xem xem câu loại cá gì .
“Bởi vì cá quá nặng thì sức thể giật phắt một cái lên ngay , dây cước với cần câu cũng dễ gãy.”
Vừa dứt lời, cách đó xa một cần thủ kéo cong vút cả cần thành hình chữ U ngược, ngay đó vang lên một tiếng “rắc” giòn tan.
“Ôi chao! Gãy cần , con cá đó chắc chắn to lắm!”
Người gãy cần vỗ đùi bôm bốp: “Con cá đó ít nhất cũng năm mươi cân, tiếc quá mất!”
ở giữa biển khơi, cần gãy thì cũng chỉ đành trơ mắt cá bơi mất.
Những khác chỉ sang một thoáng nhanh chóng tập trung cần câu của .
Tiểu Nam càng thêm cẩn thận hơn.
Cầu trời đừng gãy cần nhé, em cần câu ơi mày ráng trụ vững đấy!