Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 420: Ngoại Truyện 3
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cặp sinh đôi gái tròn bốn tuổi, gia đình trai Tống Cảnh của Tống Vi, lúc mang quân hàm Trung đoàn trưởng trong quân ngũ, đón chào đứa con thứ hai.
Tống Cảnh đích gọi điện thoại về báo tin vui cho cô.
Anh vẫn đang đóng quân ngoài vùng hải đảo xa xôi. Sau khi kết hôn, đứa con đầu lòng là một nhóc kháu khỉnh, chị dâu sinh hạ một cô con gái.
Tống Vi đưa cả nhà đến đó thăm chị.
Năm xưa lúc cô sinh nở, trai và chị dâu đều đặc biệt xin nghỉ phép vượt đường sá xa xôi đến thăm cô chu đáo.
Bây giờ hai cô công chúa nhỏ bốn tuổi, đủ cứng cáp để thể dắt chu du khắp nơi .
Nghĩ là ngay.
Tối hôm đó, Tống Vi liền đem dự định của bàn bạc với Lâm Chấn.
“Thời điểm đồi chè đang mùa nông nhàn, vườn kỷ t.ử cũng tới độ chín rộ, năm nay chúng đưa các con biển chơi , thật em cũng ghé qua vùng thảo nguyên dạo chơi một chuyến nữa.”
“Tiện thể dắt mấy đứa nhỏ ngắm những cảnh non sông khác , mở mang tầm mắt và hiểu .”
Lâm Chấn ý kiến phản đối: “Đợi thêm hai ngày nữa, bàn giao xong xuôi các công việc quan trọng ở công ty, đợi Tiểu Nam và Tiểu Bắc nghỉ hè cả nhà cùng .”
Đã quyết định dẫn hai cô con gái út thì đương nhiên thể bỏ quên hai con trai lớn ở nhà .
“Anh cũng thông báo cho Bình An một tiếng, xem thằng bé sắp xếp thời gian cùng , nếu bận quá thì đành chịu .”
Lâm Bình An dựa chính thực lực xuất chúng của thi đỗ Đại học Bắc Kinh. Ngày lên đường nhập học, cả làng đốt pháo rợp trời tiễn chân, mở tiệc ăn mừng linh đình suốt ba ngày ba đêm.
Hiện tại đang theo chân giáo sư hướng dẫn tham gia một dự án nghiên cứu khoa học lớn, chắc thu xếp thời gian rảnh.
Tống Vi gật đầu: “Được, nếu em thời gian thì khi dạo chơi một vòng ở miền Nam, chúng sẽ bay thẳng tới Bắc Kinh thăm em .”
Sau khi thống nhất kế hoạch, Tống Vi bắt tay ngay khâu chuẩn hành lý.
Hai chị em Nguyệt Nguyệt và Tiếu Tiếu khi tin sắp du lịch phương Nam, thăm ruột và em gái nhỏ thì mừng rỡ khôn xiết, ngày nào cũng chạy theo hỏi chừng nào thì khởi hành.
Tống Vi: “Đợi hai của các con nghỉ hè, cả nhà chúng sẽ cùng .”
Tiếu Tiếu reo hò: “Hoan hô! Con yêu nhất đời trần gian luôn đó”
Khóe môi Tống Vi cong lên thành một nụ rạng rỡ.
Tuy thỉnh thoảng cũng mấy trò nghịch ngợm của lũ trẻ cho tức đến mức cho ăn đòn, nhưng phần lớn thời gian, cuộc sống bên các con luôn tràn ngập niềm hạnh phúc và tiếng .
Phía Tiểu Nam và Tiểu Bắc, ngay khi kết thúc buổi thi học kỳ cuối cùng Lâm Chấn đích lái xe đón về nhà.
Bốn em gặp mấy ngày xa cách cứ như thể mấy năm gặp, ôm chầm lấy ríu rít rời.
“Các ơi, em nhớ các nhiều lắm!”
“Các em gái yêu quý, các cũng nhớ hai đứa c.h.ế.t !”
Tống Vi cố nén cảm giác đảo mắt bất lực.
“Mấy đứa định ăn cơm nữa thì bảo!”
Bốn em đồng thanh hô to: “Ăn ạ!”
Sau đó cả bọn tay trong tay tíu tít dắt bước nhà.
Bên bàn ăn, Lâm Chấn đem tin tức cả nhà sắp thăm Tống Cảnh thông báo cho hai con trai, đó vì phân tâm việc ôn tập và thi cử của hai đứa nên vẫn giữ kín.
Hai em xong quả nhiên mừng rỡ phát cuồng, thậm chí hận thể lập tức bay ngay trong đêm.
Tiểu Nam hào hứng: “Con mong biển từ lâu lắm , mấy cuốn album ảnh của nhà con lật xem đến rách cả mép chứ. Mẹ ơi bảo liệu biển chúng gặp chú cá voi sát thủ năm xưa từng tặng cá to cho bố ạ?”
“Con còn đến thảo nguyên nữa, ngắm ch.ó sói thảo nguyên, bò Tây Tạng, báo tuyết với cả mèo manul nữa!”
Những chuyến phiêu lưu kỳ thú năm xưa của Tống Vi và Lâm Chấn nơi biển cả bao la thảo nguyên bát ngát quả thực quá đỗi ly kỳ hấp dẫn. Cậu nhóc Tiểu Nam vốn bản tính đam mê khám phá từ nhỏ lớn lên cùng những câu chuyện kể đầy sống động của , còn cả những bức ảnh chụp bằng chứng rõ ràng.
Điều đó khiến cho niềm khao khát đặt chân tới đại dương và thảo nguyên luôn rực cháy mãnh liệt trong lòng bé.
Bây giờ rốt cuộc cũng cơ hội tận mắt chứng kiến, thử hỏi nhóc thể phấn khích cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-420-ngoai-truyen-3.html.]
Tiểu Nam nhảy cẫng lên: “Bao giờ chúng xuất phát ạ? Con thu dọn quần áo ngay bây giờ đây!”
Lâm Chấn: “Chiều mai.”
Tiểu Bắc hỏi: “Có dẫn theo Ưng Trắng với Tiểu Tuyết và đàn sói cùng ?”
Tiểu Tuyết trong miệng Tiểu Bắc chính là con sói bộ lông trắng muốt như tuyết trong bầy sói thảo nguyên năm xưa.
Tống Vi: “Không mang theo con, chúng biển, nếu hôm nào dịp đến thảo nguyên sẽ cân nhắc xem nên đưa chúng theo .”
Dù chúng cũng sinh và lớn lên ở thảo nguyên, trong thâm tâm Tống Vi thật sự đưa chúng trở về thăm chốn xưa.
Bây giờ gia đình họ xe riêng, Lâm Chấn cũng sở hữu cả đoàn xe tải lớn, việc chở theo một đàn sói tự lái xe du lịch về phía Tây Bắc là chuyện khó khăn gì.
Khi họ vắng nhà, những loài động vật nuôi trong trang viên thể tự do sinh hoạt, chúng thể tự do lên núi kiếm ăn hoặc ở trong khuôn viên trang viên.
Hiện tại trang viên của gia đình cô vô cùng rộng lớn, trồng nhiều cây ăn quả trĩu cành, bầy thú chạy nhảy tùy thích.
Tuy nhiên trong thời gian cả nhà vắng, vẫn cần tìm tin cậy đến trông nom, chăm sóc trang viên.
Những chuyện như thế đương nhiên giao cho quen mới thực sự an tâm.
Lâm Chấn tìm đến Khương Văn Vũ, thuê một dân hiền lành, thật thà trong làng hằng ngày đến cho bầy thú ăn uống, mỗi tháng trả tiền công sòng phẳng.
Người nhà của đại đội trưởng cũng nhận lời mỗi ngày ghé qua kiểm tra một lượt, chỉ cần xảy sự cố gì là .
Sau khi thu xếp việc đấy, Tống Vi và Lâm Chấn dẫn theo các con chính thức bước lên chuyến hành trình tiến về phương Nam.
Lần , họ còn chịu cảnh chen chúc tàu hỏa nữa mà chuyển sang máy bay.
Cùng với sự phát triển vượt bậc của nền kinh tế đất nước, các phương tiện giao thông phục vụ việc của dân cũng ngày càng trở nên đa dạng và hiện đại hơn.
Lần đầu tiên xa bằng máy bay, cả bốn em đều vô cùng phấn khích, hào hứng.
Lâm Chấn cẩn thận mua vé cho cả gia đình quây quần cùng một dãy ghế.
Dù trong lòng vô cùng háo hức, nhưng nhờ sự giáo d.ụ.c nghiêm khắc từ nhỏ, bốn đứa trẻ đều giữ ý thức , hề hò hét ầm ĩ gây ảnh hưởng đến những hành khách xung quanh.
“Oa... Mẹ ơi kìa, những đám mây ngoài quá chừng luôn.”
“Chúng đang bay mây , giống y hệt như Tôn Ngộ Không luôn đó nha.”
“Anh ơi đám mây đằng kìa, trông giống hình một chú cún con ghê.”
Hai cô bé nhỏ nhẹ trò chuyện cùng nhà, chất giọng non nớt, ngọt ngào êm ái khiến trái tim bất giác mềm nhũn .
Rất nhiều ánh mắt của các hành khách xung quanh đều đổ dồn về phía hai cô bé xinh xắn như búp bê, gương mặt giống hệt mặc hai bộ váy y chang .
“Này em, hai bé gái là con gái của đấy ?”
Một đàn ông to cao vạm vỡ, trông tướng mạo vẻ khá bặm trợn cất tiếng bắt chuyện với Lâm Chấn.
Lâm Chấn gật đầu : “Vâng, con gái đấy, là một cặp sinh đôi.”
Trong giọng điệu của thấp thoáng chút tự hào, hãnh diện giấu giếm.
Đôi mắt đàn ông tràn ngập vẻ ngưỡng mộ vô cùng.
“ là chiến thắng cuộc đời em ơi! Cậu cô vợ xinh thế , đủ cả nếp lẫn tẻ, còn là một cặp con gái sinh đôi đáng yêu nữa chứ. Nếu mà hai cô con gái xinh xắn như thế , chắc mơ cũng bật thành tiếng mất thôi.”
Vừa ông thấy hai cô bé nũng nịu gọi Lâm Chấn là cha ngọt xớt .
Thực sự là quá đỗi đáng yêu.
Lâm Chấn nhân cơ hội cũng vui vẻ trò chuyện cởi mở với đàn ông .
Tốc độ của máy bay nhanh hơn tàu hỏa nhiều, trải qua một đêm cùng một buổi sáng bay bầu trời, đến chiều ngày hôm cả gia đình hạ cánh an xuống điểm đến.
Chẳng cần đến Lâm Chấn và Tống Vi bận tay bận chân dắt con, hai em Tiểu Nam và Tiểu Bắc mỗi chủ động nắm c.h.ặ.t t.a.y một cô em gái bước khỏi sảnh sân bay.
Bốn đứa trẻ đầu đặt chân tới một thành phố xa lạ nhưng hề tỏ sợ sệt bỡ ngỡ, ngược đôi mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực, tràn đầy năng lượng và vô cùng phấn khởi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cậu ơi, chúng cháu tới đây!