Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 418: Ngoại Truyện 1
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi t.h.a.i kỳ của Tống Vi bước giai đoạn định, Lâm Chấn liền tìm gặp đại đội trưởng để bàn bạc chuyện chế biến hạt thông.
Đại đội trưởng xong chút ngập ngừng, bán tín bán nghi: “Cái ... hạt thông núi chẳng chỗ nào cũng , vỏ thì cứng cạy đau cả răng, liệu ai chịu bỏ tiền mua thật ?”
Ngay cả dân bản địa như họ cũng chỉ đợi đến dịp Tết mới rủ nhặt về rang ăn cho vui miệng.
Cây thông mọc đầy rẫy khắp nơi, ông nghĩ thế nào cũng thấy chuyện vẻ chắc ăn cho lắm.
Lâm Chấn phân tích: “ hạt thông ở vùng núi chúng hạt to và mẩy hơn hẳn, đó là ưu thế vượt trội so với những nơi khác. Tết đến xuân về ai cũng thưởng thức chút đồ ngon của lạ, nhất là hiện nay kinh tế đất nước đang đà phát triển mạnh, nhiều dân thành phố sẵn lòng chi tiền mua những món ăn vặt mới lạ. Hương vị hạt thông bùi thơm hơn hạt dưa nhiều, ngày Tết bày đĩa đãi khách ngon miệng sang trọng.”
Nghe Lâm Chấn giãi bày cặn kẽ, đại đội trưởng c.ắ.n răng quyết định: “Được , để hỏi ý kiến bà con, nếu đều nhất trí thì chúng bắt tay !”
Dù việc chế biến hạt thông cũng sẽ triển khai theo mô hình hợp tác xã nông thôn, đương nhiên thông báo lấy ý kiến của thể xã viên.
Cũng giống như đại đội trưởng lúc đầu, ít cảm thấy chuyện phần mạo hiểm.
“Hạt thông bé tí tẹo, một nón thông bóc bao nhiêu hạt , nón thông treo tít ngọn cây cao vút, trèo lên hái nguy hiểm c.h.ế.t . Phải bán bao nhiêu tiền một cân thì mới mong thu hồi vốn liếng đây?”
Lâm Chấn giải thích: “Giá bán chắc chắn sẽ đắt gấp hai, ba hạt dưa thông thường. Đầu của hạt thông thể hướng tới những thành phố phát triển giàu , chẳng hạn như tỉnh Chiết Giang Bắc Kinh. Khâu tiêu thụ thì công ty của thể hỗ trợ, cứ mạnh dạn thử xem .
Nếu thành công mở thị trường, cả làng chúng sẽ thêm một nguồn thu nhập định, hạt thông trở thành đặc sản nức tiếng của quê . Còn nếu chẳng may thành, chúng cũng chỉ mất một chút công sức lao động thôi, nón thông núi vốn sẵn mất tiền mua, chỉ là khi trèo cây hái quả thì hết sức cẩn thận bảo đảm an ...”
Sau khi Lâm Chấn trình bày rõ ràng bộ suy nghĩ và kế hoạch của , đại đội trưởng cũng tiếp lời.
“Lâm Chấn lý. Cậu việc chẳng hề màng tới lợi nhuận cá nhân mà nghĩ cho đại đội chúng . Bản thiếu tiền, mục đích duy nhất là giúp bà con chòm xóm cùng giàu. Chi bằng chúng cứ mạnh dạn thử một phen xem !”
Dưới sân liền giơ tay hưởng ứng: “Bác đại đội trưởng, việc xin theo! tin tưởng Lâm Chấn. Dù kiếm tiền thì chúng cùng lắm chỉ tốn chút sức lực, ăn hạt thông miễn phí xả láng, chẳng lỗ !”
“ cũng đồng ý! Dù nón thông sẵn rừng, dân quê chúng thừa sức khỏe.”
Số lượng đăng ký tham gia mỗi lúc một đông hơn.
Sau đó Lâm Chấn bàn giao bộ sân nhà cho đại đội trưởng chủ trì, ý định can thiệp sâu quy trình thu hái và chế biến hạt thông.
Tuy nhiên, thể lấy danh nghĩa công ty của để ký hợp đồng hợp tác với đại đội, nhận bao tiêu và vận chuyển hạt thông tiêu thụ khắp các tỉnh thành khác.
Mùa thu hoạch nón thông thường diễn mùa thu.
Rừng thông núi ở đại đội họ là những cây cổ thụ lâu năm, cây cao vút. Một nón thông già tự rụng xuống đất, nhưng phần lớn vẫn còn bám chắc cành cao.
Việc trèo hái nón thông quả thực tiềm ẩn ít nguy hiểm. Người hái chỉ trèo lên những ngọn cây chót vót mà còn tìm cách khều nón thông rụng xuống.
Những bên nhặt quả cũng đối mặt với nguy hiểm kém, nón thông nặng trịch rơi từ cao như thế nếu chẳng may rơi trúng thì đau điếng .
Những đàn ông giỏi trèo cây trong làng đều quấn dây thừng quanh bụng, cầm theo những cây sào tre dài thoăn thoắt trèo lên cây. Khi vững cành to, để bảo đảm an tuyệt đối, họ cẩn thận buộc chặt dây thừng cây mới yên tâm dùng sào tre gõ mạnh từng chùm nón thông.
Những phía đều úp ngược chiếc gùi lên đầu mũ bảo hộ, tiếng nón thông rơi cắm phầm phập đáy gùi vang lên chan chát. Cảnh tượng mà để rơi thẳng trúng đầu thì dám toác đầu chảy m.á.u như chơi.
Tống Vi cũng theo xem, nhưng cô chỉ từ đằng xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-418-ngoai-truyen-1.html.]
Lâm Chấn tuyệt đối cho phép cô gần khu vực nguy hiểm đó.
Đứng bên cạnh cô là chú gấu Hùng Nhãi, hình to gấp đôi Lâm Chấn, lúc thẳng dậy còn cao vượt hơn cả . Trước n.g.ự.c nó đeo lủng lẳng một chiếc túi vải lớn, bên trong nhét đầy đủ các loại đồ ăn vặt thơm ngon.
Nó thò móng vuốt mập mạp túi móc một quả táo to bự, tự gặm một quả chìa quả còn đưa cho Tống Vi.
Tống Vi lâu bắt đầu thấy mỏi chân, Hùng Nhãi hiểu chuyện liền ngoan ngoãn rạp xuống đất, còn giơ một chân lên lắc lắc hiệu bảo cô lên.
Tống Vi vỗ vỗ tấm lưng to béo của chú gấu.
“Bao giờ tê chân thì nhớ kêu lên một tiếng đấy nhé.”
Nói cô thong thả lên đùi nó, lưng tựa êm ái lớp lông dày dặn, ấm áp của Hùng Nhãi.
Lần ngoài hóng gió cô chẳng động tay động chân việc gì, đơn thuần chỉ là dạo cho khuây khỏa.
Cái bụng bầu ba tháng bắt đầu nhô lên thấy rõ, cả nhà ai nấy đều cẩn thận nâng niu cô từng li từng tí.
Dù hiện tại tuổi tác của cô cũng còn trẻ như nữa.
Trải qua một buổi sáng miệt mài, những chiếc gùi của đều chất đầy ắp nón thông.
May mắn là xảy bất kỳ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng nào.
Chỉ vài sự cố nhỏ đối với những nhặt quả phía , do đội gùi khéo nên nón thông rơi trúng u một cục.
Cũng may là gì đáng ngại.
Mọi hớn hở cõng những gùi nón thông trĩu nặng trở về, tất cả cùng bệt xuống đất bắt đầu công đoạn đập tách lấy hạt thông.
Năm nào họ cũng rang hạt thông nên trong làng nhiều giàu kinh nghiệm, việc canh lửa chuẩn xác giúp hạt thông cháy khét mà cũng chẳng lo sống sượng.
Họ còn nắm bí quyết để hạt thông tự nứt vỏ, giúp ăn dễ tách hạt hơn.
Suốt mấy ngày liền, cả Đại đội Bình An chìm trong bầu khí lao động hăng say, rộn ràng.
Khi mẻ thành phẩm cuối cùng lò, mùi thơm ngào ngạt béo ngậy của hạt thông rang bay lơ lửng khắp bầu trời Đại đội Bình An suốt một thời gian dài, khiến lũ trẻ con trong làng thèm đến mức ứa cả nước miếng.
Sau khi thu xếp thỏa việc cho Tống Vi ở nhà, Lâm Chấn gánh vác theo bộ niềm hy vọng của bà con Đại đội Bình An, đích dẫn đoàn xe chở những bao hạt thông lên đường tiêu thụ.
Lúc tiễn , Tống Vi bước tới đưa bàn tay ấm áp của áp lên phần bụng nhô cao của .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nhớ về sớm đấy nhé, nếu đợi đến lúc em lâm bồn mới chịu về là em cho ăn đòn đấy.”
“Em yên tâm .”
Lâm Chấn cúi đầu đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, đó mới xoay bước lên xe cùng đoàn xe rời khỏi làng.
Đây là đoàn xe thuộc quyền sở hữu của riêng Lâm Chấn, cũng là đội xe vận tải tư nhân quy mô lớn nhất vùng . Hầu hết nhân viên lái xe và phụ xe đều là những thanh niên trai tráng của Đại đội Bình An, là niềm tự hào to lớn của cả vùng quê.