Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 414
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
như những gì dự đoán từ , cửa hàng do phía Lâm Chấn mở khách khứa nườm nượp ngớt, chẳng cần doanh thu mỗi ngày của họ là bao nhiêu thì ngoài cũng thừa sức đoán họ kiếm một món tiền hề nhỏ.
Một khi thấy việc đó kiếm tiền thật, thì gì còn mấy ai bận tâm lo lắng đến cái chuyện chụp mũ đầu cơ trục lợi đời khinh khi coi thường nữa.
Thế là đủ ngành nghề buôn bán thi mọc lên như nấm mưa.
Tuy điều tạo đôi chút ảnh hưởng đến cửa hàng của Lâm Chấn, nhưng dẫu họ cũng là những tiên phong chiếm thế thượng phong, sẵn nguồn cung cấp hàng hóa định từ , nên thu nhập mỗi ngày thu về chung vẫn khả quan.
Lâm Chấn và Khương Văn Vũ vẫn tiếp tục bôn ba bên ngoài để vận chuyển hàng hóa, mỗi tháng đều đặn mang về những khoản thu nhập vô cùng béo bở.
Số tiền kiếm đó, ngoại trừ phần vốn lưu động cần thiết để nhập các đợt hàng mới, bộ tiền còn đều tin tưởng giao hết tay Tống Vi quản lý.
Hiện tại cuốn sổ tiết kiệm, chỉ tính riêng khoản tiền gửi cố định thôi cũng lên tới mấy vạn đồng .
Ngay khi chế độ nhận khoán theo hộ gia đình ban hành rộng rãi, Tống Vi lập tức đem bộ tiền đầu tư đất đai.
Cô chỉ nhận khoán một phần ruộng cày, mà quan trọng hơn là nhận khoán thêm một phần đất đồi núi rộng lớn.
Khi cô tìm đến gặp đại đội trưởng để bàn về chuyện , cả gia đình ông đều khỏi sững sờ kinh ngạc.
“Cháu... chuyện hệ trọng thế cháu bàn bạc với thằng Chấn một tiếng ? Số tiền lớn đến như thế, hai đứa nhận khoán nhiều đất đồi núi như để cái gì cơ chứ?”
Tống Vi bình thản đáp: “Cháu sớm bàn bạc kỹ lưỡng với Chấn ạ, cũng tán thành.”
Đại đội trưởng khi cô liệt kê xong những khu đất mà cô nhận khoán thì cả như c.h.ế.t lặng.
“Khu đất pha cát đằng thì bác còn hiểu , chắc cháu trồng dưa hấu đúng , nhưng còn mấy chỗ khác thì cháu định trồng cái giống gì? Một cháu ở nhà mà kham nổi nhiều đất đai đến như thế chứ.”
Tống Vi đáp: “Cháu trồng lương thực, cháu trồng cây chè và cây kỷ tử.”
Khu đất đồi dùng để trồng chè là do cô cùng Đại nãi nãi đích lặn lội khảo sát kỹ càng mới chọn , thổ nhưỡng ở đó cực kỳ thích hợp cho sự sinh trưởng của cây chè.
Cô dự định sẽ nhân giống chính cái loại cây chè mọc tự nhiên trong rừng sâu .
Còn việc lựa chọn trồng thêm cây kỷ t.ử cũng là nhờ những kinh nghiệm tích lũy trong suốt thời gian dài bán thảo d.ư.ợ.c của cô, loại cây tương đối dễ trồng, điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng ở vùng cũng phù hợp, quan trọng nhất là sản lượng thu hoạch khá mà thị trường tiêu thụ vô cùng rộng lớn.
“Thế còn cái mảnh đất rộng mênh m.ô.n.g sát vách nhà các cháu thì dùng để gì?”
Tống Vi : “Để dựng một cái nông trại quy mô nhỏ ạ.”
Diện tích đất đai cần nhận khoán quá nhiều, dù rằng mức giá nhận khoán đất đồi thời điểm rẻ, nhưng diện tích mà Tống Vi nhắm tới quá đỗi rộng lớn nên tiền cô mang theo bên vẫn đủ để thâu tóm tất cả.
Tống Vi đương nhiên hiểu rõ điều đó: “Ý định của cháu là nhắm những phần đất , thưa đại đội trưởng, loại chè nhà cháu biếu bác chính là giống chè mọc tự nhiên trong rừng sâu của vùng đấy ạ. Cháu dự định sẽ xây dựng thương hiệu để giống chè vang danh khắp nơi, đến lúc đó một đồi chè rộng bạt ngàn như thế chắc chắn gia đình cháu thể nào tự thu hái xuể , thế nên công việc hái chè bắt buộc thuê mướn bà con trong thôn giúp, chuyện xét cho cùng là mang lợi ích kinh tế cho bộ dân làng chúng ...”
Tống Vi liền đem những lời giải thích chuẩn kỹ càng từ trình bày, trong thôn mà sở hữu một đồi chè lớn, đợi đến vụ thu hoạch quả thực sẽ thúc đẩy sự phát triển kinh tế của cả đại đội vô cùng mạnh mẽ.
Đại đội trưởng xong những lời đó thì đôi mắt lập tức sáng rực lên.
Nếu quả thực đúng như những gì cô , đợi đến khi đồi chè lớn lên xanh , chẳng là nhà nhà trong thôn đều thể kiếm thêm tiền từ việc hái chè thuê ?
“Cháu mắt cứ nhận khoán đồi chè bên cùng với mảnh đất xung quanh nhà cháu , còn đất trồng kỷ t.ử thì cần vội, vùng những nơi thích hợp cho cây kỷ t.ử phát triển còn nhiều. Riêng chỗ đất pha cát cháu chỉ xin nhận chừng hai ba mẫu thôi, trồng chút ít để nhà ăn cho vui miệng là ạ.”
Trồng dưa hấu thì cô thực sự chẳng ý định mang bán kiếm lời, dẫu trong nhà cũng ngần cái miệng há chờ ăn cơ mà.
Riêng chú Hùng Nhãi một ngày thôi thể xơi tái mấy quả dưa hấu to đùng !
“Được, bác sẽ thủ tục giúp cháu giải quyết chuyện ngay.”
Thấy Tống Vi là bốc đồng nhất thời mà trong lòng những tính toán rành mạch đấy, đại đội trưởng liền cất lời ngăn cản nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
chuyện dẫu cũng triệu tập bà con trong thôn để mở một cuộc họp lấy ý kiến.
Ngay chiều hôm đó, đại đội trưởng liền dùng chiếc loa truyền thanh lớn gọi tất cả những tiếng trong các gia đình trong thôn tập trung một chỗ, đó thông báo cho về việc Tống Vi nhận khoán đất đồi núi.
Nghe tin Tống Vi một bỏ một tiền khổng lồ như để nhận khoán đất đồi, thể dân làng lập tức xôn xao bàn tán sôi nổi.
Không ít trong bụng bắt đầu nảy sinh lòng ghen ghét đỏ mắt.
Đại đội trưởng vỗ vỗ hai bàn tay, cầm lấy chiếc loa truyền thanh tiếp tục hô lớn: “Vợ chồng Tống Vi và Lâm Chấn nhận khoán đất đồi là để trồng cây chè, cô rõ , lúc trồng chè sẽ thuê bà con trong làng đến trồng giúp, đợi cây chè lớn lên thì công đoạn hái lá chè cũng sẽ thuê trong thôn hái, tất cả đều trả tiền công đàng hoàng sòng phẳng!”
Nghe đến đây, phần lớn hai mắt lập tức sáng rực lên, đưa ánh tràn đầy mong đợi hướng về phía Tống Vi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-414.html.]
Vợ chồng Tống Vi và Lâm Chấn giàu thì đúng là nhiều ghen ăn tức ở thật, nhưng nếu chuyện thực sự triển khai thành công thì mai cả làng ai nấy đều cơ hội kiếm thêm thu nhập!
Điều khiến cho ánh mắt của ít về phía Tống Vi bỗng chốc trở nên nhiệt tình và thiện hơn hẳn.
Hơn nữa tiền Tống Vi bỏ để nhận khoán đất đồi cũng sẽ chia đều về cho từng hộ gia đình trong thôn, tự dưng nhận một khoản tiền mất công sức, cả thôn chẳng lấy một ai mở miệng phản đối.
Chỉ là khi cuộc họp kết thúc, nhiều kéo đến vây quanh Tống Vi để dò hỏi cặn kẽ chuyện cây chè đồi chè, cũng lân la hỏi thăm xem dạo Lâm Chấn gì.
Đó là một tiền lớn hơn hai vạn đồng cơ đấy, rốt cuộc Lâm Chấn cách nào mà kiếm nhiều tiền đến mức chứ?
Chẳng một ai nghĩ rằng tiền khổng lồ đó là do Tống Vi kiếm cả, dẫu cô cũng chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc con cái mà thôi.
Đại đội trưởng việc vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát, khi ông dẫn Tống Vi lên gặp lãnh đạo địa phương để thủ tục nhận khoán, các vị lãnh đạo đó cũng ngờ rằng chính sách mới ban hành xuống mà to gan lớn mật đến mức dám nhận khoán một lúc mấy trăm mẫu đất đồi núi như .
Sau khi kiểm tra và xác nhận kỹ càng thông tin, họ liền phê duyệt đồng ý ngay.
Cứ như thế, gia đình Tống Vi chính thức sở hữu hơn ba trăm mẫu đất đồi núi chuyên dùng để trồng chè.
Cô bắt đầu bỏ tiền thuê những sức khỏe và tính tình chất phác thật thà trong thôn khai hoang, dọn dẹp sạch sẽ bộ khu đất đồi đó.
Tiền công trả cố định là một đồng mỗi ngày.
Tin tức phát , già trẻ gái trai trong khắp thôn làng đều rủ ghi danh xin việc.
Ngày nào mà họ chẳng đồng lụng vất vả, bây giờ , một ngày còn tiền tươi mang về tay, thử hỏi ai mà ham chứ.
Tuy nhiên công việc khai hoang cũng cần đến quá nhiều nhân lực, đại đội trưởng cùng Đại gia gia giúp cô tuyển chọn và sàng lọc, một là bậc trưởng bối đức cao vọng trọng trong làng, một là vị đại đội trưởng đầy uy quyền, những ai chọn dù trong lòng cằn nhằn oán trách cũng chẳng dám giở trò ăn vạ buông lời c.h.ử.i bới mặt hai họ.
Đại đội trưởng cất giọng dõng dạc: “Những ai đợt chọn thì cũng đừng mà sốt ruột, đợi khi đồi núi khai hoang xong xuôi thì vẫn còn công đoạn trồng cây chè giống nữa cơ mà!”
Có liền lộ vẻ lo lắng thở dài: “Bảo chúng trồng ngô trồng lúa thì , chứ cái giống cây chè thì trồng bây giờ?”
“Cứ yên tâm , đến lúc đó sẽ hướng dẫn dạy bảo đàng hoàng cho các .”
Dưới sự dàn xếp và trấn an của đại đội trưởng, những chọn đành ngậm ngùi thất vọng về.
Những khác thì vấn đề gì, chỉ duy nhất một trường hợp khiến đại đội trưởng đắn đo suy nghĩ mãi mà nên xử trí thế nào.
Người chính là chú hai của Lâm Chấn, Lâm lão nhị.
Những năm gần đây những biểu hiện đổi của Lâm lão nhị đều ông thấy rõ mồn một trong mắt, cả con ông đổi , trở nên chất phác thật thà và chịu thương chịu khó dốc sức ăn.
Thế nhưng dẫu đây giữa ông và gia đình Lâm Chấn cũng từng những hiềm khích ân oán nhỏ.
Ông liền cầm danh sách đến tìm gặp Tống Vi, đem chuyện của Lâm lão nhị kể rõ ràng cho cô .
Lâm Chấn đối với chuyện chẳng hề để tâm: “Đại đội trưởng bác cứ việc tự xem xét mà ạ, những bên đó đối với gia đình cháu bây giờ cũng chỉ là dưng nước lã mà thôi.”
Đại đội trưởng thầm suy tính trong bụng, thế nghĩa là còn để bụng thù hằn nữa ?
“Được , bác sẽ thông báo xuống .”
Giữa sự thấp thỏm lo âu của cả gia đình, Lâm lão nhị thế mà cũng tên trong danh sách chọn .
Lâm lão nhị hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào : “Trước đây đều là do chúng với thằng Chấn và thằng Hắc Đản, với cả gia đình chú ba.”
Vợ ông bên cạnh khẽ cất lời an ủi: “Sau chúng cũng đừng tơ tưởng chuyện trèo cao kết gì nữa, cứ coi như bà con làng xóm bình thường trong thôn mà đối đãi thôi, chúng đến phiền quấy rầy cuộc sống của họ là nhất .”
Lâm lão nhị đưa tay quệt ngang khóe mắt, gật đầu lia lịa.
Chuyện hề gây bất kỳ ảnh hưởng nào đến cuộc sống của Tống Vi.
Cặp sinh đôi bây giờ cũng hiểu chuyện và lời hơn nhiều, Lâm Bình An ở nhà trông nom và kèm cặp hai đứa nhỏ bài tập, còn cô thì cùng mấy chú bác như Lâm Đại Hữu men theo lối mòn tiến sâu trong rừng thẳm.
, bọn họ tiếp tục cắt tỉa cành cây chè để chuẩn cho việc ươm giống.
Cây chè cổ thụ ngàn năm tuổi thì nỡ cắt tỉa quá nhiều vì sợ tổn thương đến cây .
Do đó phần lớn cành giâm đều cắt tỉa từ những cây chè non mới phát triển .
Mấy năm trôi qua, nhóm Tống Vi hái lá chè nên những cây chè non cũng đ.â.m chồi nảy lộc mọc nhiều cành nhánh xum xuê.