Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 413
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:03:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kế hoạch mang thành công vang dội ngoài sức tưởng tượng.
Trong cái thế giới mà kiểu dáng và màu sắc quần áo còn vô cùng đơn điệu và trầm buồn lúc bấy giờ, những sắc màu tươi sáng cùng kiểu dáng bắt mắt bọn họ ngay lập tức thu hút trọn vẹn sự chú ý của đại đa các chị em phụ nữ ngang qua con phố .
Tống Vi mặc một chiếc váy liền dáng dài chiết eo in hoa nhí, màu vàng nhạt điểm xuyết những đốm hoa trắng muốt như những bông tuyết nhỏ li ti.
Cùng với mái tóc dài buông xõa ngang vai cài thêm chiếc bờm tóc xinh xắn, càng tôn lên nét thanh xuân rạng ngời vốn của cô.
Bất kỳ cô gái nào thấy cũng sáng bừng cả mắt.
“Bộ váy mắt quá mất.”
“Quần áo các cô đang mặc bán trong tiệm ?”
Tống Vi nở nụ hào sảng tiếp lời: “Có chứ ạ, bộ váy em đang mặc đây từ kiểu dáng cho tới màu sắc đều là mẫu mã mới toanh, bộ quần áo đều nhập trực tiếp từ phương Nam về đấy ạ. Các chị em trong Nam bây giờ ai nấy đều diện những mẫu thời thượng như thế , lắm đúng ạ? Bộ váy xinh xắn như thế mà chỉ hai mươi đồng là mua đó chị.”
Hai mươi đồng, đối với đại đa những dân sinh sống và việc ở chốn thành thị thì chỉ cần c.ắ.n răng một cái là thể mua .
Ngoại trừ Tống Vi ăn lưu loát , mấy cô gái trẻ còn khi bắt đầu giới thiệu sản phẩm thì còn chút ngập ngừng lúng túng, lúc đầu trong lòng còn phần e dè sợ sệt.
về cứ theo Tống Vi mà học hỏi, lá gan của họ cũng dần lớn hơn nhiều.
Thế là họ bắt đầu bạo dạn giới thiệu những bộ trang phục, phụ kiện tóc và giày dép đang mang cho khách hàng, đó đon đả dẫn khách bên trong tiệm để họ tha hồ lựa chọn.
“Trong tiệm chúng em còn nhiều mẫu mã phong phú, các chị cứ xem tự nhiên ạ, ngoài những bộ chúng em đang mặc thì còn vô kiểu dáng thịnh hành khác nữa, mấy bộ là mẫu đang cực kỳ nổi tiếng các trang bìa tạp chí đấy ạ. Nếu thích tông màu chúng em đang mặc thì vẫn còn nhiều màu sắc khác để các chị lựa chọn.”
Càng lúc càng nhiều kéo trong tiệm để ngắm nghía, mà một khi bước chân trong thì các chị em phụ nữ chẳng ai nỡ cất bước rời .
Đã là phụ nữ thì ai mà yêu cái cơ chứ, cho dù là tuổi thì trong lòng vẫn luôn thích khoác lên những bộ cánh mới tinh tươm.
Quần áo trong cửa hàng của họ nhiều , kiểu dáng bắt mắt, tới lui kiểu nào cũng thấy ưng ý vô cùng.
Đương nhiên cũng ít chê giá cả đắt đỏ.
Tống Vi liền nhanh nhảu đỡ lời ngay: “Các chị cứ kỹ màu sắc với từng đường kim mũi chỉ mà xem, quần áo trong tiệm chúng em bất kể là chất lượng vải vóc độ tỉ mỉ của đường may đều thuộc hàng cao cấp nhất đấy ạ, mặc bao lâu cũng sợ phai màu, chỉ cần cố tình giằng xé mạnh thì chẳng bao giờ lo rách hỏng . Mấy kiểu dáng các chị mua vải mang về nhà tự cắt may cũng chẳng thể nào phom dáng chuẩn như thế , vả trong nhà cũng sẵn máy may thì mới may nhanh chứ ạ...”
Cái miệng của Tống Vi quả thực vô cùng dẻo quẹo và sắc bén, về hầu hết những bước tiệm đều vui vẻ móc hầu bao trả tiền mua đồ.
Suốt cả ngày hôm đó, lượng khách trong cửa hàng gần như từng ngớt lúc nào.
Đến cả giờ ăn cơm bọn họ cũng chia ăn lượt từng một.
Tống Vi cũng cảm thấy chút bất ngờ, cô vốn rõ việc buôn bán quần áo thời kỳ sẽ đắt hàng, nhưng chẳng thể ngờ nổi nó săn đón nồng nhiệt đến mức độ .
Tuy nhiên đây mới chỉ là ngày đầu tiên khai trương, hơn nữa họ cũng là những đầu tiên dám mở cửa hàng thời trang và tiệm tạp hóa ở khu vực .
, cửa hàng bên cạnh do bày bán đủ loại mặt hàng linh tinh và phong phú nên đặt luôn tên là Tiệm tạp hóa Huynh Đệ.
Lượng đổ về bên tiệm tạp hóa cũng đông đúc chẳng kém, nhưng phần lớn khách ghé thăm đều là cánh mày râu.
Sở thích của nam giới và nữ giới giây phút quả thực phân định vô cùng rạch ròi.
Sau một ngày dài bận rộn, cả nhóm ai nấy đều mệt lử, bệt xuống ghế mà cắm đầu cắm cổ ăn lấy ăn để.
Thực sự là đói đến mức cồn cào cả ruột gan.
Tuy mệt nhoài cả , nhưng tinh thần của hưng phấn vô cùng.
“Hôm nay chúng bán ít nhất là hai trăm bộ quần áo đấy!”
Đó là còn thèm tính tới những món phụ kiện lặt vặt như kẹp tóc, bờm tóc nọ.
Một bộ quần áo gồm cả áo và quần giá bèo nhất cũng ba mươi đồng, còn váy liền thì tầm hai mươi đồng một chiếc.
Chỉ riêng ngày hôm nay thôi, tổng doanh thu bọn họ thu về ít nhất cũng năm nghìn đồng!
Sau khi trừ hết tất cả các khoản chi phí vốn liếng, thì chỉ trong một ngày ngắn ngủi đút túi hơn hai nghìn đồng tiền lãi ròng.
Đây mới chỉ tính riêng doanh thu bên tiệm quần áo thôi đấy, lợi nhuận của những món đồ bên tiệm tạp hóa cũng cao ngất ngưởng chẳng kém cạnh gì.
Tính toán đến nước , thở của mặt trong phòng đều trở nên dồn dập và nặng nề.
Khương Văn Vũ kích động đến mức hai bàn tay cứ run lên bần bật: “Một ngày thôi đấy, mới chỉ đúng một ngày mà chúng kiếm nhiều tiền đến như thế !”
Chuyện nếu là đây thì mơ họ cũng chẳng bao giờ dám nghĩ tới.
Lâm Chấn trong lòng cũng dâng lên niềm kích động khôn nguôi, nhưng là trầm tĩnh và bản lĩnh hơn nên hề để lộ vẻ mất bình tĩnh ngoài.
“Đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi, thấy mới lạ nên tò mò ghé mua, mấy ngày đầu tiên lượng khách chắc chắn sẽ đông, vị trí chúng chọn cũng đắc địa, ngay sát vách trường học và các nhà máy xí nghiệp lớn. Đợi qua mấy ngày đầu thì về lượng khách thể sẽ còn đông đúc như thế nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-413.html.]
Khương Văn Vũ hớn hở: “ hiện tại chúng cũng kiếm một món hời lớn còn gì.”
Lâm Chấn liền phân tích cặn kẽ: “Cửa hàng của chúng buôn bán phát đạt như thế , những khác chắc chắn cũng sẽ nhận ngay. đoán chừng chẳng bao lâu nữa sẽ học theo chúng mà mở tiệm buôn bán tương tự, vì chuyến Nam chúng nhất định tìm những mối cung cấp nguồn hàng cố định và lâu dài...”
Mọi lúc coi như đang mở một cuộc họp nội bộ nho nhỏ, Lâm Chấn mở đầu bằng cách nêu những suy nghĩ và định hướng của , những khác cũng thi đóng góp ý kiến sôi nổi.
Ghi chép những lời góp ý hữu ích, ai nấy trong chớp mắt đều tràn đầy nhiệt huyết và ý chí giàu.
Tống Vi cùng mấy chị em họ ban đầu vốn chỉ định đến phụ giúp một hai ngày về quê.
hiệu quả từ việc họ đích mẫu mặc đồ mẫu quả thực quá sức xuất sắc, Lâm Chấn dứt khoát quyết định trả tiền công theo ngày cho bọn họ luôn.
Mỗi ngày năm đồng tiền công, cứ thế cho đến khi tình hình kinh doanh của tiệm quần áo quỹ đạo định thì thôi.
Cứ hết một ngày việc là thanh toán tiền công tươi của ngày hôm đó.
Ngay trong ngày hôm , Lâm Chấn phát tiền công đầy đủ cho mấy cô gái mẫu, Tống Vi đương nhiên cũng phần.
Cô cầm xấp tiền trong tay mà tít cả mắt: “Ơ, em cũng tiền công nữa cơ ?”
Lâm Chấn nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên , ý tưởng dẫu cũng là do em nghĩ mà.”
Tuy rằng tay hòm chìa khóa trong nhà đều do một tay Tống Vi quản lý, nhưng hiện tại công việc ăn của Lâm Chấn mới ở giai đoạn chập chững khởi đầu, cần một lượng vốn lưu động lớn để xoay vòng, thế nên phần lớn tiền mặt vẫn do Lâm Chấn giữ bên .
Chỉ khoản tiền tiết kiệm cố định của gia đình là cất kỹ ở chỗ Tống Vi.
Lâm Chấn phát tiền công thì cô cứ việc vui vẻ nhận lấy thôi.
Mấy cô gái vốn ban đầu chỉ mang tâm lý đến giúp đỡ nhà một tay, nào ngờ nhận món quà bất ngờ lớn đến nhường , ai nấy đều hớn hở mặt, nụ rạng rỡ nở môi.
Những ngày tiếp theo đó, lượng khách đổ về hai cửa hàng vẫn vô cùng tấp nập.
Phải mất đến nửa tháng thì lượng mua sắm mới bắt đầu giảm bớt và dần định .
Đợi đến khi lượng khách hàng quỹ đạo bình , Tống Vi cùng mấy chị em họ của Lâm Chấn mới thu dọn đồ đạc trở về Đại đội Bình An.
Tuy chỉ mới trải qua nửa tháng ngắn ngủi, nhưng trong tay mỗi bọn họ đều nắm giữ món tiền lớn đầu tiên trong cuộc đời .
Thế nhưng khi trở về với chốn đồng quê bùn đất, trong lòng mấy cô gái trẻ bỗng dâng lên cảm giác bồn chồn, hồn vía như để tận đẩu .
“Chị dâu ơi, em cả đời cứ chôn chân ở nông thôn cuốc đất ruộng , chị thấy em thể tự tìm một công việc nào đó để kiếm tiền chị?”
Hôm , cô em gái út cùng trang lứa với Lâm Chấn bên nhà Đại gia gia chủ động tìm đến nhà gặp Tống Vi.
“Em ý nhờ chị với Chấn tìm việc giúp em , em chỉ nghĩ chị là thông minh hiểu rộng, nhiều sách vở nên nhờ chị cho em xin chút lời khuyên thôi. Ngoài việc bán quần áo thì còn cách nào khác để kiếm tiền nữa chị?”
“Có chứ.”
Tống Vi từ tốn : “Bây giờ ngoài xã hội nhiều cách để kiếm tiền, nhưng quan trọng là xem bản em thực sự yêu thích và công việc gì .”
Cô thiếu nữ đang diện một chiếc váy xinh xắn, làn da cũng trắng trẻo hơn nhiều, b.í.m tóc đầu cũng cô nàng tự tay tết thành một kiểu dáng vô cùng bắt mắt.
Tống Vi thầm nhận thấy cô bé khiếu trong việc ăn mặc và phối đồ.
Bộ trang phục cô bé chính là món quà do tiệm quần áo tặng.
Hôm đó mấy cô gái trẻ chịu khó mẫu thử đồ đều Lâm Chấn tặng mỗi một bộ quần áo .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Em... em thực thích chăm chút trang phục, chải chuốt đầu tóc nọ.”
“Vậy em hứng thú với ngành tạo mẫu tóc ?”
“Tạo mẫu tóc ạ?”
Tống Vi gật đầu khẳng định: “ , nhưng cái nghề thì bắt buộc học nghề bài bản, đợi khi em học thành thạo nghề thì thể tự mở một tiệm cắt tóc gội đầu của riêng .”
Đôi mắt cô thiếu nữ lập tức sáng rực lên như sa.
“Chị dâu ơi em thích lắm, nhưng mà cái nghề thì để học ạ?”
Thời điểm ngành tạo mẫu tóc vẫn những trường lớp đào tạo chuyên nghiệp, nhưng ở một vài thành phố lớn phát triển thì khái niệm về nghề tóc thời trang bắt đầu nhen nhóm xuất hiện .
“Để chị bảo Chấn của em dò hỏi thông tin giúp cho nhé.”
“Vâng ạ, em cảm ơn chị dâu nhiều lắm, cảm ơn cả Chấn nữa, em nhất định sẽ báo đáp đại ân đại đức của chị!”
Cô bé cất lời vô cùng chân thành và tha thiết.
Đối với những lòng tham lam vô đáy, tự nỗ lực vươn lên như thế , Tống Vi luôn dành cho họ nhiều thiện cảm.