Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 412
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong sự mong đợi của Tống Vi, thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt bước sang năm 1980.
Lúc hai đứa trẻ sinh đôi gần bảy tuổi.
Lâm Bình An cũng gửi lên trường học thị trấn để học tập.
Sự xuất hiện của các hộ kinh doanh cá thể mang những chuyển biến mới cho nền kinh tế xã hội.
Tuy nhiên thời điểm , lượng kinh doanh cá thể vẫn còn ít ỏi, đa vẫn lấy việc trở thành công nhân nhà nước niềm vinh dự lớn lao.
Thế nhưng Lâm Chấn cùng Khương Văn Vũ gom góp năm nghìn đồng để mua một chiếc xe tải lớn qua sử dụng, chính thức rời khỏi Trạm Vận Tải để tự ngoài ăn riêng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đương nhiên chuyện chỉ Tống Vi và nhà đại đội trưởng .
Tống Vi dĩ nhiên là hết lòng ủng hộ Lâm Chấn, nhưng gia đình đại đội trưởng thì phần lo lắng, trong lòng cứ thấp thỏm yên nên ngày nào cũng ghé sang nhà tìm Tống Vi để trò chuyện giải tỏa.
Tống Vi liền an ủi thím Hạnh Hoa: “Thím cứ yên tâm ạ, bây giờ chính sách nhà nước cho phép kinh doanh cá thể , cùng lắm là ngoài xì xào vài câu thôi, nhưng cái lợi thu về tay đều là tiền tươi thóc thật. Mấy chiếc đài thu thanh thím cũng đấy, ở trong Nam mua chỉ mấy chục đồng, nhưng chở mạn Bắc bán thì giá lên tới hơn một trăm mấy chục đồng lận, một cái đài thôi kiếm bao nhiêu tiền lãi , chiếc xe tải to đùng như thế một chuyến họ thể chở về cả đống hàng hóa để bán kiếm lời.”
Thím Hạnh Hoa tròn mắt: “Lợi nhuận bên trong lớn đến mức cơ ?”
Chuyện thì bà quả thực hề , cả nhất thời chấn động.
Tống Vi gật đầu chắc nịch: “Đâu chỉ mấy món đồ điện , ngay cả quần áo cũng kiếm lời một khoản lớn chứ. Bây giờ chính sách mới mở cửa, do những ảnh hưởng từ nên dám kinh doanh cá thể còn ít, thành ít kẻ mới buông lời mỉa mai châm chọc. đợi đến khi thấy món hời béo bở bên trong , những kẻ đó chắc chắn sẽ tranh sứt đầu mẻ trán để nhảy ăn cho xem. Tính chúng còn đang chiếm thế thượng phong đón đầu thời cơ đấy ạ, đợi mai kinh doanh đông lên , dù cũng chẳng còn đất mà chen chân nữa .”
Nghe những lời phân tích rành mạch của Tống Vi, thím Hạnh Hoa dù trong lòng vẫn còn nửa tin nửa ngờ nhưng dẫu cũng thực sự an lòng hơn nhiều.
Mãi cho đến khi Lâm Chấn và Khương Văn Vũ bán xong chuyến hàng đầu tiên trở về, Khương Văn Vũ kích động mang cuốn sổ tiết kiệm của cho cả nhà xem, cả gia đình lập tức vỡ òa sung sướng.
Bởi vì chỉ riêng chuyến thôi, Khương Văn Vũ kiếm ròng hơn hai nghìn đồng!
Cậu chỉ bỏ một nghìn đồng tiền vốn ban đầu, mà phần lợi nhuận thu về ròng rã hơn hai nghìn đồng.
Mối ăn quả thực là quá sức hời.
Lần thì thím Hạnh Hoa chẳng còn chút lo lắng nào nữa, lúc sang tìm Tống Vi nụ mặt bà rạng rỡ tài nào khép , bà còn nắm chặt lấy tay Tống Vi mà ngớt lời khen ngợi cảm ơn.
“Nếu nhờ thằng Chấn nhà cháu chịu dắt mối dẫn dắt nó theo, thì với cái đầu óc chất phác của nó mà kiếm nổi ngần tiền chứ.”
Tống Vi mỉm : “Lần thì thím yên tâm chứ ạ?”
“Yên tâm , chắc chắn là yên tâm một trăm phần trăm !”
Không chỉ thế, chuyến Lâm Chấn và Khương Văn Vũ trở về còn một dự tính quan trọng khác, bọn họ thuê mặt bằng ở thành phố, chuyên dùng để bán những món hàng mang từ phương Nam về.
Đồ điện t.ử cồng kềnh loại lớn thì , nhưng những món như đài thu thanh, đồng hồ đeo tay, máy nhạc mini cầm tay vốn cực kỳ học sinh ưa chuộng, cùng với thắt lưng da, bút máy các loại thì nhiều.
Ngoài còn cả quần áo nữa.
Mặt hàng là do Tống Vi gợi ý từ , phần lớn đều là trang phục dành cho nữ giới.
Gu thẩm mỹ về quần áo phụ nữ của Lâm Chấn hạn, nhưng thể lân la dò hỏi ở các chợ đầu mối phía Nam xem kiểu dáng nào đang thịnh hành và bán chạy nhất, đó cứ nhắm thẳng những mẫu mã mà gom hàng mang về, lượng mang về cũng hề nhỏ.
Vì bọn họ quyết định mở thêm một cửa hàng thời trang.
Lâm Chấn và Khương Văn Vũ một khi sắm xe tải lớn thì đương nhiên thể cứ ru rú mãi ở quê nhà .
Bọn họ tranh thủ lúc khác còn kịp định thần phản ứng mà kiếm một khoản thật đậm.
Thế nên hai cửa hàng mới mở đó cần tìm đáng tin cậy để trông coi và quản lý.
Tống Vi còn chăm sóc con cái, tuy rằng hai đứa nhỏ bây giờ học, việc đưa đón mỗi ngày đều đàn thú cưng trong nhà lo liệu chẳng cần cô bận tâm, nhưng cũng thể vì thế mà cô buông tay mặc kệ tất cả .
Do đó bọn họ bàn bạc kỹ lưỡng, việc trông coi cửa hàng sẽ giao cho gia đình cả của Khương Văn Vũ một chân, bên phía nhà Đại nãi nãi cũng tìm thêm hai nữa sang phụ giúp.
Đương nhiên, việc phụ bán hàng và trông coi tiệm sẽ trả lương tháng đàng hoàng sòng phẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-412.html.]
“Cái gì, mỗi tháng một trăm đồng cơ á?!”
Mức lương một trăm đồng mỗi tháng, đối với dân thời nay, đặc biệt là ở nông thôn quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì quả thực chẳng khác nào món quà từ trời rơi xuống.
Tại nhà Đại gia gia, hai ông bà lão khi Lâm Chấn đưa mức lương thì thở cũng trở nên dồn dập hơn vài phần.
“Chỉ là đó bán mấy món đồ thôi mà, mỗi tháng trả tận một trăm đồng tiền lương lận? Lương còn cao hơn cả công nhân nhà nước nữa đấy, các cháu tính toán kỹ ? Coi chừng buôn bán lỗ vốn đấy nhé.”
Lâm Chấn thấy hai già lúc nào cũng nghĩ cho thì trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp.
“Ông bà cứ yên tâm ạ, thể lỗ vốn .”
“Được , để chúng bàn bạc tính toán .”
Đại gia gia rít một t.h.u.ố.c lá.
Chuyện tuy là việc ngàn năm một, nhưng quả thực cũng dễ bề phân chia.
Mỗi tháng nhận một trăm đồng tiền lương, nhưng bên phía Lâm Chấn chỉ cần hai .
Nhà họ đông con cháu như thế thì chia cho đặng?
Sau khi hỏi thăm kỹ càng Lâm Chấn định mở tiệm bán quần áo phụ nữ, Đại gia gia trầm ngâm suy nghĩ một hồi đưa quyết định.
Ông quyết định để cho hai con dâu .
Tối hôm đó khi tập hợp đông đủ con cháu , Đại gia gia đem chuyện rõ ràng, giữa những ánh mắt đầy vẻ kích động và mong chờ của , ông tuyên bố quyết định của .
“Mấy đứa còn cũng đừng mà nản lòng thất vọng, hôm nào rảnh rỗi ông sẽ tìm thằng Chấn hỏi han xem còn đường hướng kiếm tiền nào khác để chúng tự tìm cách mà , cũng thể cứ dựa dẫm mãi thằng Chấn .”
Lời tất cả trong nhà đồng lòng tán thành.
chẳng cần đợi Đại gia gia cất công tìm, mấy thanh niên đầu óc nhanh nhạy trong nhà chủ động chạy sang tìm Lâm Chấn để học hỏi kinh nghiệm.
Lâm Chấn suy nghĩ một lát với mấy họ: “Thế , bên mảng vận chuyển và bốc dỡ hàng hóa của bọn em cũng đang cần thêm phụ giúp, các thể tạm thời theo em , đến lúc đó quan sát học hỏi, tự gì thì tùy các quyết định.”
Mọi chuyện cứ thế ấn định xong xuôi, tiếp theo đó, ngoại trừ những thuộc thế hệ lớn tuổi trong nhà, đám thanh niên trai tráng ai nấy đều hừng hực khí thế bắt tay chuẩn cho ngày khai trương cửa hàng.
Vào ngày khai trương, Tống Vi cũng đích mặt.
Cô dắt theo cặp song sinh.
Nghĩ thôi cũng ngày mở cửa chắc chắn sẽ bận rộn tối mắt tối mũi, đến lúc đó để mắt chăm sóc nổi hai đứa nhỏ lỡ lạc mất thì cũng chẳng kịp.
Thời buổi bọn buôn bắt cóc trẻ con vẫn còn hoạt động vô cùng táo tợn.
Ngày khai trương, Tống Vi dẫn mấy chị em họ bên nhà Đại gia gia cùng khoác lên những bộ trang phục nhất trong tiệm, khi trang điểm và chải chuốt cẩn thận, cả đám lập tức biến hóa trở nên vô cùng thời thượng và bắt mắt.
Mái tóc cũng tạo kiểu gọn gàng xinh xắn, cả trông ai cũng rạng rỡ và ưa hơn hẳn ngày thường.
Nhan sắc của Tống Vi vốn nổi bật nhất trong đám con gái, mấy cô em gái họ khác làn da ngăm đen một chút, nhưng Tống Vi khéo léo chọn lựa những bộ đồ phù hợp với vóc dáng, tính cách và màu da của từng để phối , kết quả tổng thể trông ai nấy đều vô cùng duyên dáng và bắt mắt.
Những cô gái trẻ đưa tay sờ lên bộ quần áo mới tinh tươm , chạm những chiếc kẹp tóc xinh xắn, bóng hình rạng ngời của chính trong gương mà tươi như hoa.
“Em chẳng bao giờ dám nghĩ cũng lúc như thế luôn đấy.”
“Trời đất ơi đây là em ? Thím Chấn , đôi bàn tay của thím đúng là phép thuật kỳ diệu quá mất.”
“Chị dâu ơi chị xem giúp em xem còn thiếu sót chỗ nào nữa .”
Tống Vi vỗ tay : “Được đấy, bây giờ chỉ chờ mở cửa đón khách thôi, mấy chị em chúng chính là những tấm biển quảng cáo sống động nhất, ai nấy thật tự tin , nhất định để cho thấy rõ những bộ quần áo tuyệt chúng .”
“Vâng ạ!”