Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 411
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày đó, Lâm Chấn khắp các khu chợ ở bên để khảo sát.
Tống Vi và Mộc Na thì dẫn ba đứa nhỏ ngoài dạo chơi, hễ thấy món gì ưng ý là mua tiếc tay.
Cô quả thực sắm sửa ít đồ đạc, đồ cho bản và cả đồ cho tụi nhỏ.
Đại lầu bách hóa và Cung Tiêu Xã ở chỗ họ hiếm đồ chơi, nhưng ở đây vô cùng phong phú.
Những món đồ con nít mê tít như khối gỗ xếp hình, truyện tranh liên họa, s.ú.n.g đồ chơi, mô hình máy bay và ô tô, Tống Vi đều mua một ít cho cặp song sinh.
Đương nhiên Lâm Bình An cũng phần, đồ của bé đều do chính tự tay chọn theo sở thích.
Hôm nay quây quần với , chủ yếu là để bàn bạc chuyện hôn sự của Phong Đình Hiên và Mộc Na.
Tuổi tác của Phong Đình Hiên cũng chẳng còn nhỏ nữa, thể cứ để Mộc Na theo mà danh chính ngôn thuận mãi .
Thế nhưng nếu hai bên kết hôn, bố của Mộc Na đang ở tận vùng Tây Bắc xa xôi.
Phong Đình Hiên : “Chúng thư mời gia đình em sang đây, chúng sẽ tổ chức đám cưới ở bên .”
Về chuyện , Mộc Na ý kiến gì.
Phong Đình Hiên chỉ gửi thư mà còn gửi kèm theo một khoản tiền.
Anh sợ gia đình Mộc Na tiếc tiền nên họ mua thẳng vé giường cho đỡ vất vả.
Phong Đình Hiên : “Sau khi trở về, nhà nước bồi thường một khoản, cũng may hồi đó phát giác điều bất thường nên giấu một thứ, nếu bây giờ đến tiền tổ chức đám cưới cũng chẳng .”
“Mộc Na , cưới xong cũng sẽ tìm cho em một công việc nhé.”
Một mà cứ giam chân mãi trong nhà sẽ buồn chán, công việc riêng thì tinh thần sẽ phấn chấn hơn nhiều.
“Được thế thì quá!”
Mộc Na vô cùng vui mừng.
Thực khi đến đây cô cũng cảm thấy vô cùng bất an và lúng túng, dù dọn sống trong căn nhà to lớn nhường nhưng trong lòng vẫn cứ chông chênh yên.
Chỉ là cô biểu lộ ngoài mà thôi.
Nếu một công việc đàng hoàng, hẳn là cô sẽ thêm nhiều tự tin và chỗ dựa.
Cả nhà Tống Vi vẫn nán rời , dự định đợi khi hôn lễ của Phong Đình Hiên và Mộc Na tất mới lên đường về quê.
Trong thời gian , họ gặp một chuyện chẳng mấy vui vẻ.
Người nhà họ Tống thế mà tìm tới tận cửa.
Bố Tống còn mặt dày trèo cao kết với Phong Đình Hiên.
Vừa thấy Tống Vi, ông dùng giọng điệu quở trách: “Tống Vi, mày cái thể thống gì thế hả? Đến Dung Thành mà thèm về nhà thăm lấy một , nếu em gái mày mày về thì cả nhà còn chẳng gì, mày đúng là đồ bất hiếu!”
“Lại còn dám tự tiện kết hôn quê nữa chứ, mày hổ thế hả? Không lệnh của cha , lời mai mối mà dám tùy tiện tìm một gã đàn ông để gả, chẳng thèm thông báo cho chúng tao một tiếng nào, mày...”
Khóe môi Tống Vi cong lên một nụ , cô chộp lấy chiếc cốc nước bàn ném thẳng gương mặt già nua của ông .
“Cho ông chút thể diện là ông tưởng ho lắm hả cái đồ già mất nết, sướng mồm quá đấy!”
“Á á á!”
Sau một tràng la hét thất thanh, bố Tống ôm lấy cái đầu đang chảy máu, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
“Mày... mày...”
Lâm Chấn đẩy cửa bước , đột nhiên tỏa sát khí lạnh buốt, vung chân đá thẳng gã béo đang cạnh bọn họ.
Gã béo đó chính là con trai của bố Tống và kế, năm nay mười sáu tuổi.
Thấy con trai cưng đá văng như , ả kế lập tức thét lên một tiếng chói tai nhào tới.
“Con ơi, con con?”
“Mày là...”
Lâm Chấn từ cao xuống bọn họ với ánh mắt lạnh lẽo: “Cút!”
Dứt lời, sải bước đến bên cạnh Tống Vi, vươn tay ôm lấy vai cô.
Bố Tống tức đến đỏ hoe cả mắt: “Được lắm, đây chính là gã đàn ông mà mày tự ý tìm đúng ? Tống Vi, mày lập tức ly hôn với thằng cho tao!”
Tống Điềm và gã béo đá ngã lăn lóc ở bên cạnh ngừng đổ thêm dầu lửa.
Tên béo còn hung hăng tuyên bố sẽ tha cho Lâm Chấn.
Rất , Tống Vi cũng chẳng hề ý định buông tha cho bọn họ.
“Đi, đóng chặt cửa .”
Hôm nay cô nhất định một màn đóng cửa đ.á.n.h chó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-411.html.]
Mộc Na và Lâm Bình An thấy thế liền vội vã chạy chốt chặt cửa .
Người nhà họ Tống linh cảm điều chẳng lành, nhưng bố Tống vẫn tin Tống Vi dám tay đ.á.n.h cả bố đẻ.
Và ...
“Á á á! Tống Vi mày dừng tay , con khốn dừng tay...”
“Đau quá, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa!”
“Tống Vi mày dám đ.á.n.h bố mày , con bất hiếu , ông đây sẽ tha cho mày , mày... oái!”
Mấy cái danh xưng con bất hiếu nọ, Tống Vi đời nào thèm để mắt để nó trói buộc .
Căn biệt thự kiểu Tây cách âm , là khu biệt thự đơn lập riêng biệt.
Cả nhà bố Tống ở khu cũng chẳng quen ai, cho dù đ.á.n.h chạy ngoài rêu rao thì cũng chẳng ai buồn đoái hoài tới bọn họ.
Tống Vi đều nhắm những chỗ hiểm mà đánh, đau thấu xương tủy nhưng hề để dấu vết bầm tím rõ ràng.
Còn về chuyện khi về nhà bọn họ hươu vượn thì Tống Vi chẳng thèm bận tâm, đằng nào cô cũng chẳng ý định bước chân cái nhà đó thêm nào nữa.
Cả nhà họ Tống đ.á.n.h cho te tua tơi tả, ôm đầu chạy trối c.h.ế.t, cuối cùng chỉ quỳ xuống van xin tha mạng.
Bọn họ chẳng còn gan nào mà ở nữa, lúc sắp bước khỏi cửa thì Tống Vi bỗng nhiên cất tiếng gọi giật ngược .
“Công việc của vẫn do Tống Điềm tiếp quản đấy chứ? Xem hai cũng chẳng thương thằng con trai quý t.ử lắm nhỉ. Tống Điềm chắc chắn gả , công việc đó chẳng sẽ nó mang trọn sang cho nhà chồng ?”
, cô chính là đang công khai chọc gậy bánh xe, ly gián bọn họ đấy.
Sắc mặt Tống Điềm trong phút chốc trở nên méo mó vặn vẹo, nhưng ả chẳng dám hé răng buông lời cay độc nữa, bởi vì những cú đòn của Tống Vi đ.á.n.h xuống thực sự quá đau đớn.
Lúc thể bọn họ để lọt tai những lời Tống Vi , nhưng chuyện , cái thằng con trai ăn hại ngu xuẩn của bọn họ, hoặc là cô con dâu tương lai nhất định sẽ ầm ĩ cho cái nhà đó ngày nào yên.
Người nhà họ Tống xám xịt mặt mày lủi thủi rời , Tống Vi chỉ cảm thấy bầu khí xung quanh lập tức trong lành hơn vài phần.
Cô phủi phủi hai bàn tay, đối diện với ánh mắt sùng bái của Mộc Na và thì khẽ mỉm .
Cô sớm tẩn cho mấy kẻ ngu xuẩn đó một trận .
Bản cô thèm tìm đến tận cửa gây chuyện, bọn chúng tự vác xác tới nộp mạng.
Sau khi gia đình Mộc Na từ Tây Bắc đến nơi, Tống Vi cùng Phong Đình Hiên dẫn đại lầu bách hóa để mua “tứ đại kiện”.
Mọi cùng ngắm nghía và chọn lựa từng món.
Người nhà Mộc Na vui mừng đến mức miệng khép . Ai mà ngờ cơ chứ, con gái nhà họ thế mà phúc gả chốn thành phố lớn, đây còn là trọn bộ tứ đại kiện nữa chứ. Ở đại đội của họ, nhà nào vẻ vang lắm cũng chỉ sắm nổi chiếc xe đạp với cái đồng hồ đeo tay là cùng.
Phong Đình Hiên chỉ mua đủ tứ đại kiện, mà còn sắm sửa quần áo mới, giày dép mới cho bộ trong gia đình Mộc Na.
Hôn lễ của hai cuối cùng tổ chức vô cùng long trọng và nở mày nở mặt.
Vào ngày cưới vợ, Tống Cảnh cũng nghỉ phép trở về.
Mấy ruột thịt cuối cùng cũng dịp đoàn tụ đông đủ bên .
Ngày hôm , ai nấy đều hân hoan rạng rỡ, chỉ là khi chén rượu nâng lên đặt xuống, hốc mắt ai cũng bất giác đỏ hoe.
trong lòng ngập tràn niềm vui sướng.
Tống Cảnh chỉ nghỉ phép vài ngày ngắn ngủi. Sau đám cưới của Phong Đình Hiên, liền bế hai đứa cháu ngoại khắp nơi dạo chơi, mua cho tụi nhỏ bao nhiêu là quà cáp.
Vào ngày cuối cùng, cả gia đình cùng đến tiệm chụp ảnh để chụp một bức ảnh kỷ niệm đại gia đình, ngay cả Tiểu Lão Đại cũng cùng.
Đối với Phong Đình Hiên, Tiểu Lão Đại cũng chính là một thành viên ruột thịt trong nhà.
Trong hai năm cuối cùng ở vùng Tây Bắc hoang vu, chính Tiểu Lão Đại kề vai sát cánh cùng vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất, chú là một trợ thủ vô cùng đắc lực.
Sau khi Phong Đình Hiên và Mộc Na thành gia lập thất, Tiểu Lão Đại sẽ tiếp tục bạn đồng hành tin cậy của .
Hôm ngày chụp ảnh đại gia đình, Tống Cảnh lên đường trở về đơn vị.
Cách thêm một ngày nữa, gia đình Tống Vi cũng mặt tại nhà ga xe lửa.
Những cuộc hội ngộ luôn ngắn chẳng tày gang, đời gì bữa tiệc nào tàn.
Lúc chia tay, cặp song sinh cứ quyến luyến mãi nỡ rời xa ông .
“Ông ơi, ông nhớ về Đại đội Bình An tìm chúng cháu chơi đấy nhé.”
“Ông ngàn vạn đừng quên chúng cháu nha.”
“Tiểu Lão Đại tạm biệt nhé, cũng theo ông về tìm bọn chơi đấy, núi rừng ở quê rộng lớn bao la lắm, nhiều bạn động vật chơi cùng nữa đó.”
Khi đoàn tàu từ từ lăn bánh, hai đứa trẻ hốc mắt đỏ hoe òa nức nở.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mộc Na cũng rơi nước mắt, Phong Đình Hiên bên cạnh với đôi mắt hoe đỏ, dịu dàng cất lời an ủi cô.