Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 410

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng Tống Vi sảng khoái vô cùng, cô đưa mắt hiệu một cái với Lâm Chấn và Lâm Bình An.

 

Cả hai lập tức hiểu ý, nhanh chóng bế bồng cặp song sinh lên chẳng buồn đợi cho hai kẻ kịp mở mồm c.h.ử.i bới , thoăn thoắt chân cẳng chuồn thẳng khỏi quán.

 

Hành động trực tiếp khiến hai một cục tức nghẹn ứ ở cổ họng mà xả , tức đến mức nổ tung lồng ngực.

 

Sau khi rời khỏi tiệm cơm quốc doanh, bọn họ bắt xe chuyển mấy chặng đường rốt cuộc cũng tìm đến nơi ở của Phong Đình Hiên.

 

Nhà của Phong Đình Hiên là một căn biệt thự nhỏ kiểu Tây, khi Tống Vi đặt chân đến nơi liền dâng lên một cảm giác vô cùng quen thuộc, đây chính là khung cảnh còn lưu trong ký ức của nguyên chủ Tống Vi.

 

Khi còn nhỏ, cô từng thời gian sống chung cùng với ruột.

 

Sau khi bấm chuông cửa, mở cổng , mà là một phụ nữ vô cùng xinh .

 

Chính lúc Tống Vi đang cảm thấy ngỡ ngàng khó hiểu, thì từ bên trong ngôi nhà bỗng vang lên tiếng ch.ó sủa rộn ràng.

 

Ngay đó, một chú ch.ó Border Collie quen thuộc phóng vụt ngoài, đó chính là chú ch.ó Tiểu Lão Đại nay trưởng thành.

 

Tiểu Lão Đại chạy ào ngoài liên tục vẫy đuôi tít mù, quấn quýt chạy vòng quanh bọn họ, trong ánh mắt ngập tràn sự hưng phấn và mừng rỡ.

 

“Tiểu Lão Đại, mày vẫn còn nhớ bọn tao cơ !”

 

“Gâu gâu gâu…”

 

Nếu Tiểu Lão Đại ở đây thì chắc chắn đây đúng là nơi ở của , thì phụ nữ là…

 

“Chị là?”

 

“Em chắc hẳn là Tống Vi đúng , Đình Hiên kể với chị về em nhiều , cả về chồng em và hai đứa con trai sinh đôi nữa.”

 

Người phụ nữ trông nét giống con lai, đường nét gương mặt mang đậm vẻ phong tình dị vực, khiến Tống Vi lập tức liên tưởng ngay đến Đại đội Nam Khang.

 

Ở Đại đội Nam Khang vốn nhiều đồng bào dân tộc thiểu vùng Tân Cương sinh sống.

 

Người phụ nữ chắc hẳn cũng là từ vùng đất tới.

 

Quả nhiên, phụ nữ bắt đầu mỉm tự giới thiệu về bản : “Chị tên là Mộc Na, mau nhà , Đình Hiên đến đơn vị công tác cũ chút việc , chắc một lát nữa mới về đến nơi.”

 

Tống Vi trong lòng đoán tám chín phần phận của cô , nếu gì bất ngờ xảy thì phụ nữ chắc chắn sẽ là mợ của cô .

 

Cô cảm thấy vô cùng tò mò, thế nên khi bước nhà liền xuống trò chuyện rôm rả với Mộc Na, còn chủ động hỏi han xem cô quen như thế nào.

 

Mộc Na chút ngượng ngùng e thẹn: “Lúc đó chị chăn thả gia súc cùng trai thì con ngựa chị cưỡi bỗng nhiên giật hoảng loạn, may mà lúc Đình Hiên tay cứu giúp.”

 

Đó là một câu chuyện kinh điển về màn hùng cứu mỹ nhân, lúc đầu Phong Đình Hiên vốn chẳng hề để bụng tính toán ơn huệ gì.

 

Thế nhưng Mộc Na cũng nhờ chuyện mà thường xuyên tìm cớ chạy đến thăm nom Phong Đình Hiên.

 

Thực ngay từ đó, Mộc Na luôn âm thầm để mắt và chú ý đến Phong Đình Hiên .

 

cảm thấy Phong Đình Hiên khác biệt so với những khác, toát một khí chất trưởng thành, nho nhã và tri thức, hề giống với những dân trong thôn, mà cũng chẳng giống với bất kỳ thanh niên tri thanh nào cả.

 

Chỉ là hùng cứu mỹ nhân định mệnh cho Mộc Na một cái cớ chính đáng, đồng thời cũng tiếp thêm cho cô lòng dũng cảm để chủ động tìm .

 

Tuy nhiên phận của Phong Đình Hiên lúc bấy giờ nhạy cảm và đặc biệt, gia đình của Mộc Na tuyệt đối sẽ bao giờ cho phép bọn họ đến với .

 

Thế nên nào Mộc Na cũng lén lút trốn nhà tìm gặp Phong Đình Hiên, mối quan hệ giữa hai cứ thế âm thầm phát triển hơn trong bóng tối.

 

Khi kể những chuyện xưa , Mộc Na tuy chút ngượng ngùng nhưng bản chất vẫn là một cô gái vô cùng sảng khoái và phóng khoáng.

 

“Chị thể cảm nhận rằng cũng tình cảm với chị, đó chị chủ động tỏ tình với , thế nhưng thẳng thừng từ chối chị. Mặc dù chị rõ là do vướng bận phận nên liên lụy đến tương lai của chị, nhưng lúc đó chị vẫn buồn bã và đau lòng suốt một thời gian dài.”

 

Tống Vi lập tức về phe cô : “Cậu em thế là quá đáng thật đấy, thể để cho một con gái như chị đau lòng cơ chứ!”

 

Mộc Na gật đầu đồng tình: “ thế đấy, nhưng mà… nhưng mà chuyện đó cũng thể trách hết một .”

 

Trong lòng Tống Vi thầm ồ lên một tiếng, đây đúng chuẩn là tình yêu đích thực .

 

Mộc Na ngượng ngùng nở nụ hạnh phúc: “ mà bây giờ thì , vết nhơ rửa sạch trở về thành phố, tất cả trong đại đội của chị ai nấy đều ghen tị với chị đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-410.html.]

 

Sau khi Phong Đình Hiên bình phản, xác định sẽ trở về Dung Thành tiếp tục công việc , việc đầu tiên chính là chuẩn đầy đủ lễ vật để đường đường chính chính bước chân đến tận nhà Mộc Na dạm hỏi.

 

Anh đưa lời hứa hẹn và cam kết trang trọng mà một đàn ông đích thực nên , đó, bố của Mộc Na còn bất kỳ lý do gì để ngăn cản mối duyên nữa.

 

Cuối cùng Mộc Na cũng theo chân Phong Đình Hiên cùng về tới Dung Thành.

 

“Chị từng thấy đấy, hồi còn ở Đại đội Nam Khang , chỉ là lúc đó chị thể ngờ em chính là cháu gái ruột của .”

 

đưa mắt trìu mến hai đứa trẻ sinh đôi: “Các con lớn chừng , chị còn từng xem ảnh chụp của hai đứa hồi còn ẵm ngửa nữa đấy.”

 

Tống Vi mỉm : “Chị và em đều tướng mạo như thế , đợi hai kết hôn sinh con thì em bé sinh chắc chắn sẽ vô cùng kháu khỉnh, xinh xắn cho mà xem.”

 

Mộc Na cũng chẳng hề tỏ ngượng ngùng né tránh, ngược ánh mắt còn ngập tràn sự mong đợi: “Chị cũng sinh một đứa bé thật xinh , đáng yêu giống hệt như Tiểu Nam và Tiểu Bắc .”

 

Cuộc trò chuyện trong căn phòng diễn vô cùng hòa thuận, ấm cúng và rộn rã tiếng .

 

Đến khi Phong Đình Hiên trở về, thấy cả nhà Tống Vi đang sum vầy thì gương mặt liền nở một nụ rạng rỡ, ngập tràn niềm vui.

 

“Mọi đến đấy .”

 

Đã từ lâu căn nhà của Phong Đình Hiên mới bầu khí náo nhiệt, ấm áp đến nhường , bữa tối cùng nâng ly uống rượu, trò chuyện rôm rả đủ thứ chuyện đời.

 

“Cậu ơi công việc của phục hồi ạ? Còn những tài sản thì ?”

 

Phong Đình Hiên gật đầu: “Công việc khôi phục , vẫn đảm nhận vị trí như ngày , chỉ điều về phần tài sản thì…”

 

Trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia tiếc nuối: “Rất nhiều món đồ cổ giá trị lưu truyền trong nhà hồi đó tịch thu mang hết, đến giờ phần lớn đều chẳng lưu lạc tay ai nữa , suy cho cùng thì tổn thất vẫn là thể tránh khỏi.”

 

Thế nhưng hề tỏ thất vọng nản lòng thoái chí.

 

“Có điều hiện tại vẫn còn bình an vô sự ở đây, thứ sẽ dần dần trở thôi.”

 

Anh sẽ tiếp tục , từ từ tích cóp tiền bạc để xây dựng cuộc sống ngày càng sung túc, đủ đầy hơn.

 

“Còn hai đứa thì ? Sau các cháu dự định và tính toán gì ?”

 

Phong Đình Hiên chuyện Tống Vi tham gia kỳ thi đại học , trong lòng vẫn luôn canh cánh nỗi lo lắng cho tương lai của cô.

 

Tống Vi: “Cháu đợi bọn trẻ lớn thêm một chút nữa mới tính tiếp ạ.”

 

Hiện tại chế độ khoán thầu tư nhân vẫn chính thức ban hành, Tống Vi định vội vàng những suy nghĩ và kế hoạch ăn của lúc .

 

Lâm Chấn tiếp lời: “Trước mắt cháu vẫn cứ tiếp tục việc ở Trạm Vận Tải, đợi nhà nước cho phép kinh doanh buôn bán cá thể tự do , cháu dự định sẽ tận dụng lợi thế xe cộ để lấy hàng hóa từ miền Nam mang về miền Bắc tiêu thụ, đồng thời cũng thể vận chuyển các mặt hàng đặc sản của miền Bắc bán ngược trong Nam.”

 

Phong Đình Hiên khựng một chút, nhưng cuối cùng cũng thêm lời nào ngăn cản.

 

Chính sách của nhà nước hiện nay đang ngày càng cởi mở và hơn, chừng cũng sẽ một ngày như thế thật.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Phong Đình Hiên tầm hạn hẹp bảo thủ cổ hủ, tuy hiểu rõ lắm về những mối lợi nhuận cụ thể trong việc buôn bán , nhưng chắc chắn cách đó thể kiếm nhiều tiền.

 

Lâm Chấn là hạng bốc đồng, việc thiếu suy nghĩ, thế nên cũng chẳng cần nhúng tay quản quá nhiều chuyện gì.

 

Sau đó tiếp tục nâng chén rượu, rôm rả trò chuyện về những chuyện vụn vặt thường ngày trong cuộc sống.

 

Phong Đình Hiên còn rảnh tay trêu đùa, nựng nịu hai đứa trẻ nhỏ.

 

Anh là một tính cách vô cùng ôn hòa, nhã nhặn, yêu quý cặp song sinh , còn hào phóng tặng cho mỗi đứa một chiếc bình an khấu bằng ngọc bích tuyệt .

 

“Đây là những món đồ mà lén cất giấu từ , may mắn là một vài thứ giấu kín thì lục soát lấy mất.”

 

Chất ngọc của chiếc bình an khấu vô cùng thượng hạng, nước ngọc trong vắt, trực tiếp đeo sợi dây luồn miếng ngọc cổ cho hai đứa nhỏ.

 

“Mong rằng hai đứa cả đời sẽ luôn bình bình an an.”

 

“Cháu cảm ơn ông ạ.”

 

Hai đứa trẻ nhỏ dùng chất giọng non nớt, ngọng nghịu nhưng vô cùng ngoan ngoãn và lễ phép cất tiếng cảm ơn.

 

 

Loading...