Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vào mùa tựu trường năm đầu tiên kỳ thi đại học, các thanh niên tri thanh đều tất bật thu dọn hành lý chuẩn rời .

 

Mặc dù nụ luôn nở môi, nhưng trong lòng ai nấy cũng đong đầy niềm lưu luyến khôn nguôi.

 

“Tống Vi, nhớ giữ liên lạc thường xuyên nhé, đến trường bọn sẽ thư gửi cho .”

 

Tống Vi gật đầu: “Được chứ.”

 

Hai bảo bối nhỏ trong lòng cô cũng giơ những bàn tay nhỏ xíu lên vẫy vẫy.

 

“Chào các chú, chào các cô ạ~”

 

Lưu Lâm Lâm cùng mấy cô gái ôm lấy hai đứa bé sinh đôi, vành mắt đỏ hoe sụt sùi : “ thật sự nỡ xa hai đứa nhỏ chút nào, Tống Vi , nhớ gửi ảnh của hai em chúng nó cho đấy nhé.”

 

Bọn họ tha thiết rời khỏi nơi , nhưng sinh sống ở đây suốt bao nhiêu năm trời, tránh khỏi những con và kỷ niệm khiến lòng vấn vương nỡ dứt bỏ.

 

Thế nên giây phút kiên định cất bước con đường rời , bọn họ bật .

 

Cả một đời , xung quanh luôn nhiều khách qua đường, khác biệt chăng chỉ là tình cảm trao nhiều ít mà thôi.

 

Có tình , tình bạn, tình yêu, nhưng phần lớn hơn cả là những xa lạ lướt qua như một cái chớp mắt.

 

Các thanh niên tri thanh rời , những trong đại đội thi đỗ trường học cũng lượt lên đường.

 

Chỉ ngày chia tay hôm là đặc biệt náo nhiệt rộn ràng, đó cả thôn làng dường như bỗng chốc trở nên vắng lặng, trầm lắng hẳn .

 

Thế nhưng Tống Vi hai đứa con sinh đôi ở bên cạnh nên hề cảm thấy quạnh quẽ, chỉ là sẽ bớt một nơi chốn quen thuộc để thể ghé sang trò chuyện tâm sự mà thôi.

 

Đến đợt cày cấy vụ xuân, Lâm Chấn và Khương Văn Vũ phong trần mệt mỏi trở về.

 

Người ngợm trông gầy ít, nhưng đàn ông đang sừng sững ở cửa ánh mắt vô cùng sáng rực và tràn đầy tinh thần.

 

Tống Vi đang dạy hai đứa nhỏ tự xúc cơm ăn thì dường như cảm nhận điều gì đó, cô đầu về phía cổng lớn.

 

“Anh về đây.”

 

“Bố!”

 

Hai đứa nhỏ lập tức buông bát đũa xuống, ùa chạy như bay về phía .

 

Lâm Chấn bế bổng hai đứa con lên, sải bước tiến gần vươn một tay ôm trọn lấy Tống Vi lòng.

 

“Vất vả cho em .”

 

Tống Vi đưa tay vuốt ve khuôn mặt : “Anh đường cũng vất vả .”

 

Hai mỉm ngọt ngào.

 

Sau khi Lâm Chấn trở về, bầu khí sinh hoạt trong gia đình càng trở nên vui vẻ, rộn ràng hơn bao giờ hết.

 

Có điều hai đứa nhỏ vui sướng chẳng bao lâu, thì chịu cảnh ngày nào cũng ông bố ruột lôi dậy từ sáng sớm tinh mơ để rèn luyện thể.

 

Cùng tham gia huấn luyện với bọn nhóc còn cả chú út Lâm Bình An.

 

Một lớn hai nhỏ, ba đứa trẻ cùng chạy bộ, tấn, tập cả quyền quân đội nữa.

 

Tiểu Nam thì tỏ khá thích thú, còn Tiểu Bắc chỉ sách hoặc đài thu thanh hơn.

 

“Sao tập luyện cùng ạ?”

 

Lâm Chấn: “Bố đ.á.n.h các con.”

 

“Oa!”

 

Hai đứa nhỏ lập tức trợn tròn mắt, hai con ngươi sáng lấp lánh: “Mẹ lợi hại thế thật ạ?”

 

Tống Vi đầy tự tin : “Đương nhiên , sức lực của lớn lắm đấy nhé.”

 

Tiểu Nam giơ cánh tay nhỏ xíu của lên khoe: “Mẹ ơi sức con cũng khỏe lắm!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tiểu Nam từ nhỏ sức khỏe hơn , thằng bé cực kỳ tự tin bản nên cùng Tống Vi thi đấu vật tay một trận.

 

Kết quả là Tống Vi dùng đúng một ngón tay ấn bẹp dí xuống bàn.

 

Bạn nhỏ Tiểu Nam chịu đả kích nặng nề, sang mếu máo: “Bố ơi, tăng gấp đôi khối lượng huấn luyện cho con , con nhất định khỏe hơn cả !”

 

Tống Vi thằng bé bằng ánh mắt đầy thương cảm, chuyện đó thì chắc chắn là cửa con ạ.

 

Vì hai đứa con còn nhỏ cần chăm sóc, cặp song sinh bám , nên lâu lắm Tống Vi bước chân rừng sâu nữa.

 

Nếu cô mà thì chắc chắn hai đứa nhỏ cũng sẽ nằng nặc đòi theo cho bằng .

 

Chính vì thế Lâm Chấn mới bắt đầu rèn luyện thể lực cho bọn trẻ từ sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-408.html.]

 

Nhỏ tuổi thì cũng phương pháp huấn luyện thích hợp cho lứa tuổi nhỏ.

 

Cuộc sống gia đình cứ thế êm đềm trôi qua theo nề nếp, Lâm Chấn vẫn tiếp tục đến Trạm Vận Tải .

 

Anh thích chạy xe đường dài, chỉ vì lương thưởng của những chuyến xa cao hơn, mà quan trọng hơn cả là thể mượn cơ hội để buôn bán trao đổi hàng hóa kiếm lời.

 

Chiếc xe tải chở hàng tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho .

 

Anh còn rủ cả Khương Văn Vũ cùng tham gia ăn chung.

 

Trong năm đó, Khương Văn Vũ chạy hai chuyến đường dài, chỉ gom đủ tiền sắm “tứ đại kiện” để chuẩn cưới vợ mà còn tích cóp một khoản tiền tiết kiệm kha khá.

 

Vào dịp nông nhàn, Khương Văn Vũ và đối tượng của lễ đính hôn, hai tháng thì chính thức tổ chức đám cưới.

 

Bởi vì “tứ đại kiện” do Khương Văn Vũ sắm sửa rạng danh gia đình đằng gái, thế nên mặc dù Khương Văn Vũ là nông thôn, bố bên nhà gái vẫn vô cùng hài lòng về con rể .

 

Hơn nữa công việc của Khương Văn Vũ cũng đủ để gia đình đằng gái thể ngẩng cao đầu tự hào với hàng xóm láng giềng.

 

Chính vì , cuộc sống khi kết hôn của đôi vợ chồng trẻ trôi qua đỗi êm ấm, thuận hòa.

 

Tống Vi cũng duy trì mối quan hệ với vợ của Khương Văn Vũ là Nguyễn Linh.

 

Đến cuối năm, Tống Vi nhận thư gửi tới từ phía ruột.

 

Cậu Phong Đình Hiên bình phản, phục hồi danh dự, trở về đơn vị công tác cũ việc, nhà cửa cùng những tài sản cũng đều trả cho ông.

 

Khoảnh khắc nhận bức thư , cả Tống Vi đều hưng phấn hẳn lên.

 

“Lâm Chấn, chúng tìm !”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Được, để đến Trạm Vận Tải xin nghỉ phép mấy ngày.”

 

Nhờ sự thuận tiện của nghề nghiệp mà Lâm Chấn buôn bán hàng hóa xuôi ngược giữa hai miền Nam Bắc, hiện tại tiền tiết kiệm của gia đình họ vượt qua mốc năm vạn đồng.

 

Năm vạn đồng, cái thời đại mà nhà nào một vạn đồng tiền tiết kiệm lên báo biểu dương rầm rộ, thì đây quả thực là một món tiền khổng lồ tưởng.

 

Tuy nhiên cả gia đình họ đều hiểu rõ đạo lý tài để lộ, tiền tiết kiệm trong nhà ngoại trừ hai vợ chồng , đến cả Lâm Bình An cũng hề .

 

Chủ yếu là sợ Lâm Bình An tuổi còn nhỏ, lỡ miệng để lộ ngoài thì gia đình sẽ chẳng còn ngày nào sống yên nữa.

 

Lúc ở phương Bắc trời đông, Lâm Chấn đến gặp Đại đội trưởng xin cấp giấy giới thiệu, cả nhà nhanh chóng thu dọn hành lý hăm hở kéo ga xe lửa.

 

Đây là đầu tiên cặp song sinh xe lửa nên cái gì cũng thấy mới lạ, tò mò.

 

Bọn họ mua ba vé giường , các vị trí đều sát cạnh .

 

Sau khi bước khoang tàu, hai em bắt đầu dùng giọng non nớt hỏi hàng vạn câu hỏi vì , hỏi đến mức Tống Vi ong hết cả đầu.

 

“Mẹ cũng chiếc xe lửa to đùng thế thể tự chạy đấy, nhưng của các con cũng chịu c.h.ế.t , cho nên chuyện đành trông cậy hai đứa .”

 

Hai đứa nhỏ ngơ ngác chớp chớp mắt .

 

“Lo mà học hành cho thật giỏi, đợi học chiếc xe lửa tự chạy thì về giải thích cho , nhớ ?”

 

Tiểu Nam vội vàng lấy tay bịt miệng : “Mẹ ơi con hỏi nữa ạ!”

 

Tiểu Bắc thì nghiêm túc gật đầu: “Mẹ yên tâm , con nhất định sẽ chăm chỉ học tập, con sẽ về cho .”

 

Tống Vi mỉm xoa đầu con: “Vậy trông cậy cả hai đứa đấy nhé.”

 

Tiểu Nam thầm nghĩ: Con thì chẳng trông cậy , con thích học chữ tí nào.

 

Một cụ ông ở khoang bên cạnh thích thú dõi theo màn tương tác giữa Tống Vi và hai con trai sinh đôi.

 

Đây là đầu tiên ông cụ thấy cách dạy dỗ con cái thú vị như thế .

 

Cặp song sinh khôi ngô tuấn tú, nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp, ánh mắt vô cùng linh hoạt lanh lợi, khiến ít hành khách tàu đều chú ý đến bọn trẻ.

 

Vừa lúc xe lửa lăn bánh, bắt chuyện quen với họ.

 

“Hai đứa bé em ruột cô? Nhìn trộm vía sàn sàn tuổi nhỉ.”

 

Tống Vi: “Vâng ạ, là sinh đôi đấy bác.”

 

“Sinh đôi cơ , nuôi khéo quá, hai đứa nhỏ một đứa giống bố một đứa nét giống , đúng là phúc thật đấy.”

 

Đi xe lửa tuy đề phòng lạ, nhưng cũng thể cảnh giác với tất cả .

 

Con thời vốn dĩ nhiệt tình, xởi lởi, đặc biệt là các thím các bác miền Bắc, đến cũng thể bắt chuyện rôm rả với lạ ngay.

 

Bản Tống Vi mê hóng chuyện, cô nhanh chóng hòa nhập hội các thím trong khoang tàu, c.ắ.n hạt dưa say sưa lắng bọn họ kể đủ thứ chuyện trời biển.

 

 

Loading...