Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 402
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Nam thấy em trai cưỡi lưng Hùng Nhãi, lập tức sốt sắng túm chặt lấy ống quần của Tống Vi.
“Mẹ, ... con ...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thằng bé chỉ tay về phía em trai đang lưng gấu, vì quá vội nên nước dãi chảy ròng ròng bên mép.
Tống Vi dứt khoát bế nốt thằng bé đặt lên lưng Hùng Nhãi.
“Hôm nào để bố các con cho một cái yên giống như yên ngựa mới .”
Cặp song sinh vẫn còn quá nhỏ, khoan đến việc cưỡi gấu, dẫu cưỡi lưng sói cũng .
Chỉ điều chúng còn bé quá, tự sẽ giữ thăng bằng.
Làm một dụng cụ hỗ trợ tương tự như yên ngựa là hợp lý nhất.
Tống Vi sức dài vai rộng, một tay giữ một đứa nên hai thằng nhóc chẳng hề trượt ngã khỏi lưng Hùng Nhãi, chỉ là tư thế vịn giữ của cô trông chút gượng gạo.
Thế nhưng tiếng giòn giã đầy thích thú của hai đứa trẻ lưng gấu dọc đường thu hút sự chú ý của bao nhiêu , trong đó đám con nít là ghen tị nhất.
Được cưỡi gấu cơ đấy, đứa nào mà chẳng thèm!
Đến tối khi Lâm Chấn về nhà, Tống Vi đem chuyện kể , liền lập tức lui cui trong sân bắt tay .
Cuối cùng, thật sự chế tạo hai chiếc yên đơn giản.
Bản yên giản tiện chủ yếu dùng vải bọc nệm, chỉ phần tay vịn cho trẻ con bám là đẽo bằng gỗ.
Không cần dây cương, hai đứa nhỏ lưng sói, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn là thể vững vàng nếu nghịch ngợm lung tung.
Món đồ cũng chẳng nặng nề gì, đối với bọn Lang Nhất mà thì nhẹ tựa lông hồng.
Thế là hai nhóc sinh đôi sướng rơn, ngày nào cũng cưỡi sói hoặc cưỡi gấu dạo một vòng quanh làng, nhận đủ lời khen ngợi xuýt xoa mới hớn hở về.
Cặp song sinh vô tình tạo nên một trào lưu mới, mấy đứa trẻ tầm một tuổi rưỡi trong làng thấy cũng nhao nhao đòi cưỡi những con ch.ó lớn nuôi trong nhà.
Còn những đứa trẻ lớn hơn thì chắc chắn là thể cưỡi ch.ó .
Đối với những đứa thể cưỡi chó, khi phương tiện di chuyển thứ hai của nhà họ Lâm xuất hiện, mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực lên.
Phương tiện đó thực chất là một chiếc xe kéo nhỏ.
Kiểu dáng tương tự như xe trượt tuyết, chỉ khác là xe trượt tuyết chạy nền băng, còn xe thì gắn thêm bánh xe.
Lâm Chấn trạm thu mua phế liệu nhặt nhạnh vài chiếc lốp xe cũ hỏng, cắt vá sửa chữa một hồi thế mà cũng cho bánh xe dùng .
Lắp bánh chiếc xe nhỏ, dùng hai hoặc ba con sói kéo xe, hai đứa nhỏ bên trong một phen thích thú reo hò.
Chiếc xe rộng đến mức Lâm Bình An cũng thể .
Cặp song sinh xe kéo dạo một vòng quanh làng, lập tức khiến đám trẻ con trong đại đội gào ầm ĩ đòi bố .
Bọn chúng cũng một chiếc xe như thế!
Các bậc phụ trong làng chỉ cạn lời.
Vợ chồng Lâm Chấn với Tống Vi định cái trò gì , ngày nào cũng bày đủ thứ chuyện khiến con cái họ yên!
Hai đứa nhỏ nhà họ Lâm trộm vía lớn lên kháu khỉnh, trắng trẻo mũm mĩm, Tống Vi đặc biệt chú ý đến vấn đề vệ sinh cho con.
Con nhà nước mũi chảy lòng thòng đến tận mồm mà lớn cũng chẳng buồn lau, còn Tống Vi từ nhỏ dạy hai con hễ nước mũi là gọi nhà lau sạch ngay, tuyệt đối để dính nhớp nháp mặt.
Quần áo ngày nào cũng mới.
Việc tắm rửa thì quá thường xuyên, vì trẻ nhỏ thể chất còn yếu, tắm rửa quá nhiều dễ nhiễm lạnh cảm mạo.
Cứ bốn đến năm ngày cô mới tắm cho con một .
Riêng mặt mũi thì ngày nào cũng rửa ráy sạch sẽ.
Được chăm sóc chu đáo, sạch sẽ tinh tươm nên hai đứa nhỏ hễ bước chân ngoài là trông khác hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Người ngoài dẫu con cháu nhà cũng thấy yêu thích vô cùng.
Tất nhiên, cặp song sinh cũng nghịch ngợm, khoái nhất là trò nghịch bùn đất, nào chơi xong ngợm cũng lấm lem như chuột lột.
Mỗi thấy, Tống Vi chỉ liếc qua một cái, bẩn thì cứ để chúng chơi cho , đợi chơi chán chê mới dắt về nhà tắm rửa đồ.
“Này, dạo các bà thấy Lâm lão thái với Lâm Hữu Phú ?”
Đột nhiên nhắc đến hai cái tên , Tống Vi bỗng thấy chút ngỡ ngàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-402.html.]
là lâu lắm cô ngóng tin tức gì về bọn họ.
Lâm lão thái liệt, đến giờ vẫn liệt giường liệt chiếu.
Lâm Hữu Phú gãy cả hai chân, tính khí ngày càng cọc cằn hung bạo, cuộc sống vô cùng khốn khổ.
Tuy trong nhà còn bố đẻ, nhưng bản ông còn chẳng nuôi nổi thì gì đến chuyện chăm sóc cho con trai.
Bản chất Lâm Đại Hải vốn dĩ là kẻ bạc tình bạc nghĩa.
“Hôm nọ thấy thằng Lâm Hữu Phú xong, nó bò lết từ trong nhà , quần áo mặc rách rưới chẳng khác gì ăn mày, râu tóc thì bao lâu cắt gội, suýt nữa thì nhận . Gầy quá thể đáng, gầy trơ cả xương .”
Trước Lâm Hữu Phú hống hách ngang ngược bao nhiêu, ngợm béo đẫy đà.
Thế mà bây giờ t.h.ả.m hại nỡ , bảo là kẻ ăn mày đầu đường xó chợ cũng chẳng quá lời.
Chẳng hiểu nó sống sót qua ngày ở cái nhà họ Lâm đó bằng cách nào nữa.
“ cũng ghé qua xem Lâm lão thái , bà cũng gầy chỉ còn một nắm xương tàn, thở yếu ớt thoi thóp chẳng chừng c.h.ế.t lúc nào , trông cũng tội nghiệp phết.”
Lòng thường là , khi xưa Lâm lão thái và Lâm Hữu Phú cậy thế lộng hành, ai nấy đều chán ghét phỉ nhổ.
Thế nhưng khi thấy kết cục thê t.h.ả.m của họ, nảy sinh lòng thương hại.
“Nghe nhà đấy đang ầm ĩ lên kìa, đòi đuổi Lâm Đại Hải với Lâm Hữu Phú khỏi nhà, bảo hai đứa đó giống của họ Lâm mà dám ở lì ăn bám, bảo bọn họ xứng đáng.”
“Chậc chậc... Lâm lão thái phen đúng là gặp quả báo , ngày xưa thiên vị cả nhà Lâm Đại Hải cho lắm , rốt cuộc bản trúng gió liệt một chỗ, nhà thằng cả thì vợ con ly tán tan đàn xẻ nghé.”
Nhắc đến gia đình đó, ánh mắt bất giác hướng về phía Tống Vi.
Dù nữa, Lâm Chấn và cái nhà đó vẫn mối quan hệ m.á.u mủ ruột rà, thể dứt bỏ danh nghĩa.
Hơn nữa cuộc sống nhà Lâm Chấn ngày càng sung túc đủ đầy, đem so với cảnh ngộ thê lương của nhà Lâm lão thái thì đúng là một trời một vực.
Đối diện với những ánh mắt tò mò , Tống Vi chỉ mỉm nhàn nhạt: “Chuyện vợ chồng cháu quả thực rõ lắm.”
Mọi cũng đều Lâm Chấn và nhà Lâm lão thái như nước với lửa, vợ chồng sẽ chẳng bao giờ ngó ngàng đến bọn họ, nhưng theo lệ mỗi năm vẫn gửi chút lương thực sang để tròn nghĩa vụ.
Cứ đến dịp lễ Tết, Lâm Chấn và Tống Vi từng bước chân sang nhà Lâm lão thái lấy một , lương thực đều nhờ khác mang hộ qua, tuyệt đối thèm mặt.
Chỉ thể , cái nhà tự tự chịu mà thôi.
Bây giờ chắc hẳn đang hối hận đến đứt ruột đứt gan, nhưng hối hận thì ích gì chứ? Tống Vi và Lâm Chấn đời nào cho bọn họ bước qua ngưỡng cửa, trong nhà bảy con ch.ó sói to lớn, một con gấu cùng một con chim ưng ngày đêm canh giữ cẩn mật.
Tống Vi giữ vẻ mặt thản nhiên, tiếp tục thêm một lúc những chuyện lê đôi mách về nhà Lâm lão thái.
Lâm lão đầu và Lâm lão tứ dạo càng lúc càng chán ghét Lâm Đại Hải và Lâm Hữu Phú, bởi cuộc sống trong nhà vốn chẳng dư dả gì.
Lâm Đại Hải mỗi ngày kiếm điểm công còn chẳng bằng một đứa đàn bà con gái, còn Lâm Hữu Phú thì thuần túy là kẻ ăn bám.
Miếng ăn của hai bố con họ đều dựa phần phụ cấp của cả gia đình.
Nhà Lâm lão tứ từ lâu ôm đầy bụng ấm ức bất mãn.
Lâm lão đầu thấy phần lương thực dưỡng già của hai kẻ đó bòn rút cũng chịu để yên nữa.
Ông gào ầm lên đòi tống cổ cái giống hoang khỏi nhà, kiên quyết cho bọn họ tiếp tục ở họ Lâm.
Lâm Đại Hải đời nào chịu thua, mặc kệ ngoài đàm tiếu , chỉ cần chứng cứ xác thực thì ông vẫn khăng khăng nhận là con cháu họ Lâm.
Bây giờ ông cũng vứt bỏ hết thể diện liêm sỉ, sống c.h.ế.t bám riết lấy nhà họ Lâm chịu dời , cơm nước vẫn cứ trơ trẽn ăn ké của Lâm lão đầu.
Lâm lão đầu tìm đến trong tộc và Đại đội trưởng, tính mượn uy thế ép Lâm Đại Hải rời , nhưng Lâm Đại Hải cũng dạng .
Ông tuyên bố thẳng thừng, nếu ai dám đuổi ông , ông sẽ cùng Lâm Hữu Phú đập đầu c.h.ế.t ngay cổng nhà họ Lâm, đến lúc đó cả cái đại đội đừng hòng mong yên .
Nghe thấy lời đe dọa liều mạng , những khác nào ai dám nhúng tay can thiệp nữa.
Thế là Lâm Đại Hải cứ thế tiếp tục ăn vạ ở nhà họ Lâm, ngày nào trong nhà cũng cãi cọ om sòm, gà bay ch.ó sủa qua ngày đoạn tháng.
Chẳng cần nghĩ cũng , sống trong một gia đình hỗn loạn như thế, những ngày tháng của Lâm lão thái mà dễ chịu cho nổi.
Giường bệnh lâu ngày chẳng còn con hiếu, Lâm lão nhị lẽ còn chút hiếu tâm, nhưng nhà ông ở riêng, sự chăm sóc dành cho già cũng chỉ chừng mực.
Hơn nữa bọn họ cũng chẳng kẻ ngốc, cớ hy sinh vô điều kiện để hầu hạ Lâm lão thái suốt đời suốt kiếp.
Lâm lão nhị vẫn tròn bổn phận, nhưng là chia đều trách nhiệm chăm sóc Lâm lão thái với nhà Lâm lão tứ, mỗi nhà luân phiên nuôi nấng một tháng.
Lâm lão thái ở bên nhà Lâm lão nhị thì còn đỡ, chứ những tháng luân chuyển sang nhà Lâm lão tứ thì cuộc sống khốn khổ ai cũng thể hình dung .