Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 401
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
như Tống Vi và Lâm Chấn dự đoán, mười ngày , tin tức đăng tải khắp các mặt báo của các tỉnh thành lớn.
Tại Đại đội Bình An, nhờ Tống Vi thường xuyên bài gửi báo mà phần lớn các bài đều xoay quanh cuộc sống nơi đây, nên cứ cách vài ngày ít tìm mua báo .
Bởi , bà con trong đại đội nắm bắt tin tức trọng đại ngay từ khi báo phát hành.
Đại đội trưởng cũng luôn sát theo dõi, thấy báo là lập tức mua về kích động thông báo tin mừng cho thể xã viên.
Khoảng thời gian , cả nước ngập tràn trong niềm hân hoan ăn mừng.
Bầu khí náo nức cứ thế kéo dài mãi cho đến tận Tết.
Tống Vi vẫn duy trì liên lạc thư từ với và trai, đồng thời luôn chú ý đến tin tức phía bên .
Đọc những dòng chữ trong thư, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ rạng rỡ.
“Mẹ... a ...”
Bên tai vang lên tiếng gọi non nớt, ngọng nghịu.
Tống Vi cúi xuống, bế bổng Tiểu Nam bò đến chân từ lúc nào lên.
Hai nhóc sinh đôi giờ tròn một tuổi.
Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, hai đứa nhỏ mặc những lớp áo bông dày cộp, trông tròn vo chẳng khác nào hai chú chim cánh cụt béo múp míp.
Mới một tuổi nên hai nhóc tì vẫn vững, chỉ thể vịn đồ vật lẫm chẫm bước một đoạn ngắn.
Xương chân của các con vẫn phát triển cứng cáp, Tống Vi cũng vội dạy con tập , thỉnh thoảng mới dắt con vài bước, còn phần lớn thời gian đều để mặc cho chúng tự do bò toài mặt đất.
Lâm Chấn lấy một tấm ga giường cũ trải sàn, để hai nhóc tha hồ bò lăn bò toài.
Giờ đây, chiếc giường sưởi chẳng thể nào giữ chân chúng nữa .
“A... ...”
Tiểu Bắc cũng lạch bạch bò gần. Hai nhóc con đang ở độ tuổi bập bẹ tập .
Dưới sự chỉ dạy của lớn, chúng bắt đầu nhận mặt và gọi tên từng , chỉ điều chuyện vẫn theo kiểu nhả từng chữ một.
“Mẹ... ăn... ăn...”
Tiểu Nam bụ bẫm háu ăn, giơ ngón tay mũm mĩm chỉ về phía đĩa bánh bông lan.
Tống Vi lấy bánh bông lan, bẻ đút cho mỗi đứa một mẩu nhỏ.
Hiện tại hai bé bắt đầu ăn dặm. Vì các con mọc răng nên Tống Vi cho b.ú sữa nữa, bởi mỗi c.ắ.n thì đau thấu trời thấu đất.
Dù , sữa bột thì vẫn uống đều đặn mỗi ngày.
Ban đầu hai đứa nhỏ quen, nhưng thấy bố kiên quyết chỉ cho uống sữa bột nên dần dà cũng nếp.
Sữa bột tuy đắt đỏ nhưng điều kiện kinh tế gia đình cô đủ sức chi trả.
Tối đến, Lâm Chấn phong trần đội gió tuyết trở về nhà.
Anh mang theo ít đồ đạc: sữa bột cho con, vải vóc may đồ và cả thịt tươi.
Lâm Chấn ở gian ngoài sưởi ấm bên bếp lửa, đợi đến khi lạnh tan hết mới dám bước bế hai con.
“Bên chợ đen dạo nhộn nhịp lắm, đến đổi đồ đông như trẩy hội.”
Có lẽ kìm kẹp quá lâu, nay tin vui truyền , việc mua bán đổi chác còn nơm nớp lo bắt bớ nữa, nên chợ đen bỗng chốc trở nên tấp nập lạ thường.
Rất nhiều mang đồ đạc tích trữ trong nhà chợ đen, hoặc là đổi lấy tiền và tem phiếu, hoặc là đổi lấy những vật dụng cần thiết cho gia đình.
Tuy nhiên, tư tưởng đầu cơ trục lợi ăn sâu tiềm thức của , dẫu còn truy bắt gắt gao thì việc giao dịch ở chợ đen vẫn diễn trong âm thầm lén lút.
Nếu đủ tiền và tem phiếu, vẫn ưu tiên đến các bách hóa hoặc Cung Tiêu Xã chính quy để mua sắm.
“Có cả thịt nữa cơ ?”
“Ừ, đây là thịt hươu.”
Từ ngày hai con nhỏ, gia đình cô lâu lắm lên núi săn bắn.
Đàn sói thì vẫn săn, nhưng mùa đông con mồi khan hiếm, Tống Vi dặn chúng cứ tự ăn no nê chứ cần tha mồi về nhà nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-401.html.]
“Đại đội trưởng tính đợi tuyết ngừng rơi sẽ tổ chức Hồ Lô Vĩ quăng lưới bắt cá.”
“Được đấy, em cũng .”
Còn về phần hai đứa nhỏ, cứ gửi cho Đại nãi nãi và Đại gia gia trông nom giúp.
Mối quan hệ giữa hai nhà ngày càng gắn bó khăng khít, hai cụ đối với bọn trẻ chẳng khác nào ông bà nội ruột thịt.
Còn gia đình Lâm lão thái , bọn họ coi như hề tồn tại.
Đến ngày kéo lưới bắt cá, cả Tống Vi lẫn Lâm Chấn đều mặt.
Tiết trời đông giá rét căm căm, từng cơn gió rít buốt thấu xương tủy.
Thế nhưng lòng ai nấy đều hừng hực khí thế.
Cá kéo lên là thịt ăn , ai mà chẳng thèm thịt!
Sau một năm nghỉ ngơi sinh sôi, cá hồ thêm nhiều con lớn.
Mẻ lưới đầu tiên kéo lên hơn năm mươi cân, mẻ thứ hai nhiều hơn một chút, chừng hơn bảy mươi cân.
Giờ đây đều kinh nghiệm, dồn vét sạch một chỗ.
Cứ kéo hai ba mẻ lưới, họ di chuyển sang vị trí khác đục lỗ băng tiếp tục thả lưới vớt cá.
Cứ như thế, cả ngày hôm đó thu hoạch hơn một trăm mấy chục cân cá tươi.
Sau khi chia phần xong xuôi, ai nấy đều hớn hở xách cá về nhà một bữa tươi no nê.
Mùa đông dần qua, mùa xuân tới, hai đứa nhỏ thoắt cái một tuổi rưỡi.
Đứa trẻ một tuổi rưỡi thể cất tiếng gọi rành rọt từng bậc trưởng bối trong nhà, bước chân cũng bắt đầu chập chững.
Dù đôi lúc vẫn còn nghiêng ngả vững.
Thời tiết ấm áp lên, hai cục bột nhỏ nhắn xỏ đôi giày đầu hổ, mặc quần áo y hệt vội vã ùa khỏi cửa, háo hức ngắm thế giới bên ngoài.
Hùng Nhãi và đàn sói lẳng lặng bám sát bên cạnh hai đứa nhỏ, dáng vẻ hùng dũng từ xa cứ ngỡ như đang dẫn đ.á.n.h trận.
Đôi chân non nớt bước vững thỉnh thoảng vấp ngã, Tống Vi cũng chẳng buồn đỡ, bởi chúng hề lóc mè nheo mà tự giác lồm cồm bò dậy nhanh.
“Hùng Nhãi, Hùng Nhãi, bế!”
Tiểu Bắc lười biếng chẳng bộ nữa, bèn bám chặt lấy lông Hùng Nhãi trèo tót lên nó.
Hùng Nhãi vòng tay ôm lấy cục bột mềm mại, nhưng nó phịch m.ô.n.g xuống đất chứ chịu bước tiếp.
Nó là một con gấu, ôm con nít quả thực quá khó khăn.
Tiểu Nam phía sốt ruột giục: “Em, nhanh, nhanh...”
“Ngốc!”
Bị giục đến cuống cả lên, Tiểu Nam buột miệng thốt một chữ “ngốc”.
Tống Vi cạn lời.
Tiểu Bắc ngơ ngác chớp chớp mắt.
“Hùng Nhãi, Hùng Nhãi, , ...”
Hùng Nhãi thì bày vẻ mặt bất lực, ôm đứa nhỏ thế nó chẳng bước chút nào.
Cuối cùng, Tống Vi bật , bảo Hùng Nhãi rạp bốn chân xuống đất, bế Tiểu Bắc đặt lên tấm lưng rộng thênh thang của nó.
Hùng Nhãi giờ lớn tướng, thẳng lên còn cao hơn cả Lâm Chấn.
Một đứa trẻ con lưng nó vẫn còn thừa thãi nhiều chỗ.
Chỉ là vững lắm nên vẫn cần Tống Vi bên cạnh vịn tay giữ giúp.
Tiểu Bắc lập tức thích chí vỗ tay bôm bốp.
“Cao, ơi, cao cao!”