Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 400: Kích Động

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai đứa nhỏ mỗi tháng đều mang đến cho gia đình những niềm vui bất ngờ mới mẻ.

 

Đến sáu tháng tuổi, Tiểu Bắc cũng bò.

 

Tiểu Nam là một , hễ trò gì vui là kéo em trai cùng chơi.

 

Dĩ nhiên, Tiểu Bắc chẳng mấy khi mặn mà hưởng ứng mà thôi.

 

Hơn nữa Tiểu Nam còn đặc biệt thích gặm ngón chân của chính .

 

Từ lúc vững, thằng bé thường xuyên ôm lấy bàn chân mập mạp của gặm ngon lành, gặm một hồi mất thăng bằng ngã ngửa , trông ngộ nghĩnh vô cùng.

 

Từ lúc hai đứa chào đời đến nay, tháng nào Tống Vi cũng chụp ảnh để lưu từng khoảnh khắc.

 

Cô còn sắm riêng một cuốn album ảnh.

 

Cô cũng gửi ít ảnh của cặp sinh đôi cho trai và ruột ngắm.

 

Đống cành chè ươm trong sân c.h.ế.t mất một ít, nhưng tỷ lệ sống sót cũng khá cao.

 

Tống Vi luôn canh cánh việc , đợi khi bộ rễ của cây chè con phát triển cứng cáp, cô liền cùng Lâm Chấn dắt theo mấy thanh niên trai tráng nhà Đại gia gia tiến sâu rừng rậm.

 

Họ chọn một bãi đất cách mấy cây chè cổ thụ một đoạn để vỡ hoang, đem cây chè giống ươm trồng xuống.

 

Sở dĩ trồng sát cạnh gốc chè cổ thụ là vì sợ cây non sẽ tranh giành chất dinh dưỡng của cây , nếu cây cổ thụ sinh trưởng kém thì tiếc đứt ruột.

 

Họ ươm hơn ba trăm cây chè giống, cặm cụi trồng ròng rã mấy ngày trời mới xong.

 

Gần đến mùa thu hoạch, hai đứa nhỏ thể vịn đồ vật để dậy, trong miệng cũng nhú lên những mầm răng trắng nhỏ như hạt gạo.

 

Tiểu Nam hiếu động, từ khi vững là ngày nào cũng đòi tập .

 

chân vẫn đủ cứng cáp, lảo đảo một lát là phịch xuống đất.

 

Dẫu thằng bé chẳng hề nản lòng, ngày ngày đều vịn tường giường sưởi để tập .

 

Tiểu Bắc thì lười chảy thây, chẳng thèm nhấc chân thử tí nào. Muốn thì cứ bò cho tiện, hoặc bẹp giường sưởi ngắm trai lên ngã xuống.

 

Thấy trai ngã lăn là thằng bé như nắc nẻ.

 

Mãi đến vụ thu hoạch, Tiểu Nam mới miễn cưỡng bước chầm chậm sự dìu dắt của lớn.

 

Còn Tiểu Bắc vẫn kiên quyết chịu .

 

Suốt một năm , hai thằng cu quấn lấy, Tống Vi gần như chẳng cơ hội núi tìm thảo dược, nấm hương hái quả dại nữa.

 

Cơ mà trong nhà chẳng thiếu thốn cái ăn lẫn tiền bạc, Tống Vi ở nhà chơi đùa cùng hai cục cưng cũng hề thấy buồn chán.

 

Vụ gặt mùa thu là một mùa lao động hối hả. Tống Vi đằng bế một đứa, đằng cõng một đứa, đồng đưa cơm và mang nước đậu xanh, nước ô mai giải nhiệt cho Lâm Chấn.

 

Nước ô mai là công thức cô xin từ Quý lão, bên trong cho thêm vài vị t.h.u.ố.c bắc, chỉ thơm ngon mà còn thanh nhiệt giải độc cực kỳ hiệu quả.

 

Thức ăn cô mang cũng phong phú đủ loại. Dù cô thời gian rừng săn bắn, nhưng trong nhà chẳng thiếu những tay săn cừ khôi.

 

Ưng trắng nay càng thêm dũng mãnh, cách dăm bữa nửa tháng tha về cho gia đình một con thỏ rừng gà rừng.

 

Lại thêm bầy sói trong nhà, tròn trĩnh bảy con sói lực lưỡng khỏe mạnh, quy mô tương đương một đàn sói nhỏ .

 

Chúng nó tiến rừng sâu, chỉ cần đụng độ hổ, gấu những đàn sói lạ khác thì căn bản là bách chiến bách thắng.

 

Cộng thêm đàn sói của bố đẻ Lang Nhất và Lang Nhị ở trong rừng, mùa thú rừng béo , mỗi tháng chúng thể mang về cho nhà cô tới hai con thú lớn.

 

Chẳng hạn như hoẵng ngơ ngác hươu rừng.

 

Hùng Nhãi cũng chẳng kẻ ăn bám, nó rừng sâu săn thú mà khoái lội nước bắt cá.

 

Cứ thèm ăn thịt là nó tót hồ Lô Vĩ tự mò cá, ăn no nê mà vẫn bắt thêm cá thì nó sẽ ngoan ngoãn ngậm mang về nhà.

 

Thế nên... nhà Tống Vi tuyệt nhiên bao giờ thiếu thịt.

 

Giữa mùa thu hoạch bận rộn, bữa ăn nhà cô lúc nào cũng đầy ắp chất đạm béo ngậy.

 

Người trong đại đội riết cũng thành quen, hai chữ “ngưỡng mộ” mãi đến chai sạn cả mồm.

 

Sau khi tất bật nộp xong lương thực công cộng cho nhà nước, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Hôm cả nhà đều ở nhà nghỉ ngơi. Lâm Bình An bài tập, Tống Vi và Lâm Chấn đang dạy hai đứa nhỏ tập .

 

Trong phòng chiếc máy thu thanh đang phát tiếng rè rè.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-400-kich-dong.html.]

Bỗng nhiên, một bản tin phát từ máy thu thanh khiến Lâm Chấn và Tống Vi đều khựng động tác, ánh mắt chằm chằm chiếc đài radio.

 

Cả Lâm Chấn thậm chí bắt đầu run lên vì kích động.

 

“Em... em thấy gì ?”

 

Tống Vi cũng kích động gật đầu lia lịa: “Em thấy ! Khoan , hình như đài vẫn đang tiếp, chúng cho kỹ.”

 

Hai ôm con xúm máy thu thanh. Lâm Bình An hiểu mô tê gì, nhưng thấy vẻ mặt của cả và chị dâu nghiêm túc khác thường nên cũng vội vàng xích gần.

 

Nghe trọn vẹn nội dung phát thanh viên truyền đạt, Lâm Chấn cố nén để hét to lên vì sung sướng.

 

đôi mắt sáng rực rỡ khác thường.

 

Tống Vi cũng thế.

 

“Thật , tin là thật, chúng nhầm .”

 

Tống Vi thầm nghĩ, chính từ thời khắc trở , nhiều sẽ dần dần sửa sai, giải oan và phục hồi danh dự.

 

Phía ruột cô chắc cũng chẳng bao lâu nữa là thể đường hoàng trở về .

 

Lâm Chấn cầm chiếc đài lên: “Anh tìm Đại đội trưởng.”

 

Không máy thu thanh, tin tức trọng đại truyền tới đại đội của họ ước chừng mất một thời gian khá lâu nữa.

 

nhà họ đài radio!

 

Tống Vi bế Tiểu Bắc: “Em cũng với .”

 

Tiểu Nam Lâm Chấn một tay bế nách, tay xách đài radio sải bước ngay.

 

Tới nhà Đại đội trưởng, nét mặt họ đầy vẻ kích động bật máy thu thanh lên, bắt đầu dò sóng chỉnh đài giữa ánh mắt ngơ ngác đầy khó hiểu của cả nhà Đại đội trưởng.

 

Chuyện động trời nhường dĩ nhiên chỉ một đài phát thanh mà Tống Vi đưa tin, và chắc chắn sẽ phát phát nhiều .

 

Thế nên nhanh tần . Cả nhà Đại đội trưởng xong nội dung bản tin, đồng t.ử liền co rút kinh ngạc.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Họ vội vàng áp sát tai máy thu thanh lắng từng câu từng chữ.

 

Rồi đó cũng vỡ òa kích động hệt như vợ chồng Lâm Chấn.

 

“Thật ? Tin sai chứ?”

 

“Đương nhiên ! Tin tức do đài phát thanh trung ương phát sóng sai !”

 

Sự kiện khiến ai nấy phấn khích tột cùng.

 

Phải rằng đây bao nhiêu chỉ vì một chuyện cỏn con mà bắt bớ giam cầm, những nhiễu nhương loạn lạc trong xã hội cũng từ đó mà .

 

Giờ đây cuối cùng cũng tự do, sẽ còn cảnh vì một chuyện nhỏ nhặt mà bắt bớ gán tội nữa, hỏi mừng rỡ nghẹn ngào cho !

 

xúc động nhất, ắt hẳn là những hàm oan, tố cáo vô căn cứ bấy lâu nay.

 

Cuối cùng họ cũng thấy ánh sáng hy vọng .

 

Lâm Chấn đợi cả nhà Đại đội trưởng nguôi bớt cơn xúc động, liền mang tin vui sang báo cho Quý lão và .

 

Quý lão đang cặm cụi bốc thuốc, tin thì hai mắt c.h.ế.t sững, ánh mắt run rẩy kịch liệt, mớ thảo d.ư.ợ.c tay rơi lả tả xuống đất.

 

ông chẳng còn màng tới nữa, vội túm lấy bả vai Lâm Chấn run giọng hỏi dồn xem đây là sự thật .

 

Lâm Chấn đưa câu trả lời chắc nịch: “Cháu tin trực tiếp từ đài phát thanh, bác Đại đội trưởng cũng ạ. Chỉ là tin tức từ Trung ương truyền về tốc độ chậm, nhưng đợi khi báo giấy phát hành thì sẽ rõ cả thôi.”

 

Sau khi xác nhận tính xác thực của tin tức, Quý lão ôm mặt bật nức nở.

 

“Tốt quá ... hu hu hu... Tốt quá trời đất ơi!”

 

Ông may mắn c.ắ.n răng chịu đựng vượt qua, sống sót !

 

Khoảng thời gian đủ nh.ụ.c m.ạ đày đọa đối với ông chẳng khác nào chuỗi ngày tăm tối nhất cuộc đời, ông từng nghĩ bản thể sống nổi.

 

May mắn , ông gặp những tấm lòng nhân hậu, bao dung.

 

Ông sống sót, nhưng những bạn chí cốt của ông thì mãi mãi.

 

Nhìn Quý lão nghẹn ngào như , trong lòng Lâm Chấn cũng dâng lên niềm xót xa.

 

dẫu đây cũng là một tin mừng lớn lao, để Quý lão trút hết cảm xúc dồn nén bấy lâu ngoài, tâm trạng ông sẽ thanh thản hơn.

 

 

Loading...