Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 399
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại một mùa cấy cày bận rộn, Lâm Chấn tất bật ngoài đồng ruộng nên thời gian chăm con cũng ít .
Tống Vi bèn tính toán giống như đợt thu hoạch mùa thu, sang nhà Đại gia gia ăn ké cơm.
Con lợn thịt đợt lúc phát huy tác dụng.
Phần lớn thịt lợn đều mang sang bên đó để bổ sung mỡ màng, cải thiện bữa ăn.
Mấy đứa trẻ con nhà Đại gia gia là hào hứng chào đón con Tống Vi nhất, bởi vì mỗi cô sang ăn cơm là y như rằng ăn thịt, chẳng khác nào ăn Tết.
Thím Tống còn mang cả đồ hộp sang nữa, những hộp thịt cá thơm lừng mà từ bé tới giờ chúng từng nếm thử.
Chúng nó thích thím Tống nhất đời!
Ngày nào Tống Vi cũng dắt díu hai đứa nhỏ lượn lờ sang nhà Đại gia gia.
Tã lót và quần áo của lũ trẻ hiện tại do cô và Lâm Bình An giặt giũ.
Tất nhiên, phần lớn thời gian Tống Vi vẫn một tay bế một nhóc tì tìm Lâm Chấn ngoài đồng.
Dù việc đồng áng, chỉ trông con ở một góc râm mát cách chỗ Lâm Chấn việc xa cũng thấy vui.
Ngoại trừ lúc cấy lúa nước bùn lầy tiện để con một , còn những lúc gieo trồng các loại hoa màu khác, Tống Vi chỉ việc mang xe đẩy theo, đặt hai đứa nhỏ trong xe giao cho mấy con thú cưng trông nom, bản chẳng cần bận tâm quá nhiều.
Những cùng việc ngoài đồng thấy cảnh tượng đó đều hâm mộ thôi.
“Đám thú nhà cô mà khôn thế , con Hùng Nhãi hệt như lớn, còn đẩy xe em bé nữa cơ.”
Hùng Nhãi thẳng bằng hai chân , đặt hai móng vuốt nhẹ nhàng lên tay cầm xe đẩy, chân bước chữ bát chậm rãi từng bước nhỏ.
Ưng trắng đậu mui xe đẩy, mỏ ngậm nhành hoa cọng cỏ đung đưa trêu hai đứa bé.
Thế mà trông nom lũ trẻ cực kỳ chu đáo.
Cảnh tượng ai mà ghen tị cho .
Tống Vi đáp: “Chúng nó ăn cũng khỏe lắm đấy ạ.”
“Cũng đúng, sức ăn của Hùng Nhãi bây giờ ngày một lớn .”
“Ăn nhiều nhưng chúng nó cũng tự săn mà. thấy mấy con ch.ó sói nhà cô ngày nào cũng núi săn mồi, nhiều bữa còn tha cả thịt về, Hùng Nhãi thì tự lội xuống nước bắt cá, con chim lớn cũng tự tìm mồi, gì mà lo tốn kém.”
Giọng điệu của nọ sặc mùi chua chát.
Nhà họ cũng nuôi ch.ó đấy, nhưng khôn ngoan bằng .
Đã thế chỉ dám nuôi độc một con, nuôi nhiều sợ đủ cơm gạo cho nó ăn.
Chó của đại đội dù cũng theo chân rừng săn bắn, nhưng ngày nào cũng .
Họa chăng tự kiếm ăn no bụng trong rừng để đỡ tốn cơm nhà là lắm , một tháng tha con mồi về chừng hai ba , cửa so bì với bầy sói nhà Tống Vi.
Tống Vi chẳng buồn tiếp lời. Mấy thấy cô im lặng liền bĩu môi chuyển sang buôn chuyện khác.
Tống Vi cũng ở ngoài đồng suốt, hễ tiếng hai đứa nhỏ đòi ăn là cô dắt con về nhà.
Vụ cấy xuân xong, Tống Vi canh cánh trong lòng chuyện đồi chè núi.
Cô gửi hai đứa nhỏ cùng Hùng Nhãi ở nhà Đại gia gia nhờ hai cụ trông giúp, cùng chú Đại Hữu và núi hái búp chè.
Lần đông hơn năm ngoái nên chỉ mất vài ngày là hái xong bộ.
Sau đó bắt tay công đoạn chè.
Lần đầu tiên lá chè thật, dám đem búp chè non ngon nhất , mà lấy những lá chè già và phẩm chất kém hơn để thử nghiệm .
Trước đây họ dùng lá cây và lá tre để luyện tập, nhưng lá chè thực tế vẫn nhiều điểm khác biệt.
Mọi đều chè thành công, nhưng do canh chỉnh độ lửa thật chuẩn xác nên hương vị chè vẫn ngon bằng mẻ chè của Đại nãi nãi.
“Làm thế là lắm , cứ từ từ rút kinh nghiệm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-399.html.]
Tống Vi hỏi: “Đại nãi nãi ơi, cây chè thể giâm cành để nhân giống đúng bà?”
Đại nãi nãi cô: “Cháu định...”
Tống Vi gật đầu: “Cháu cắt vài cành từ mấy cây chè cổ thụ về để giâm cành ươm cây giống. Nơi đó mọc chè thì chắc chắn đất đai khí hậu thích hợp, cháu tính trồng thêm một vạt chè nữa ở đấy.”
Cô cũng chẳng sợ chè trồng sẽ khác hớt tay hái trộm.
Bởi vì cái nơi thâm sơn cùng cốc , bản lĩnh thực sự thì chẳng ai dám bén mảng tới.
Lần họ đó đụng một con gấu to đùng, đợt Tống Vi hái chè phát hiện quanh khu vực đó còn dấu vết của những loài dã thú to lớn khác.
“Có khi thật đấy.”
Nói là liền.
Tống Vi là việc quyết đoán, ngay trong ngày hôm đó cô cẩn thận cắt tỉa các nhánh cây mà tổn hại đến cây chè .
Những cành cắt đem về dùng cành giâm ươm mầm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô đóng ngay một chiếc khay ươm hình chữ nhật bằng ván gỗ trong sân nhà, sự hướng dẫn giúp đỡ của Đại nãi nãi, cô cắm những cành chè cắt tỉa lớp đất tơi xốp.
Nhà Đại nãi nãi đây vốn nghề buôn bán chè, từng sở hữu trang trại và hiệu chè riêng nên bà am hiểu tường tận ngóc ngách về cây chè.
Không chỉ cách phân biệt các loại chè mà bà còn nắm rõ kỹ thuật ươm giống và chăm sóc cây chè.
Tống Vi học hỏi nhiều điều từ bà và ghi nhớ cẩn thận từng chi tiết.
Việc tiếp theo chỉ là chờ cho cành chè bén rễ mới.
Cùng lúc đó, cặp sinh đôi cũng tròn năm tháng tuổi.
Tiểu Nam trộm vía cứng cáp hơn, đặc biệt hiếu động, mới năm tháng tuổi bắt đầu tập bò giường sưởi.
Dù bò bao xa, nhưng nhóc tì vẫn kiên trì dùng hết sức vươn bò về phía .
Tiểu Bắc thì trầm tính hơn hẳn, ngửa sấp thằng bé đều vui vẻ, tuyệt đối bò lung tung.
Hai cục cưng bây giờ hễ cứ sấp giường sưởi là cố hết sức ngẩng cao đầu lên.
Chỉ cần ai trêu một câu là nắc nẻ.
Tiếng giòn tan của trẻ nhỏ sức lan tỏa kỳ diệu, mỗi con , lớn trong nhà cũng bất giác cong khóe môi theo.
Con cái nhà , dẫu chỉ là đầu tiên ngẩng đầu, đầu bập bẹ chập chững tập bò, lớn đều cảm thấy tự hào khôn xiết từ tận đáy lòng.
“A a...”
Tiểu Bắc nắm chặt ngón tay Tống Vi, miệng kêu “a a”, hai chân nhỏ mập mạp đạp liên hồi, vớ thứ gì trong tay là tống ngay miệng.
“Ngoàm”
Đứa trẻ mọc răng c.ắ.n chẳng đau chút nào, khuôn miệng nhỏ mềm mại vô cùng.
Tống Vi rút ngón tay , kìm bèn thơm lên cặp má bánh bao phúng phính của con trai.
“Ngoan quá thôi!”
Cục cưng nhà cô đúng là siêu cấp đáng yêu!
“A!”
Chẳng trông thấy thơm em trai nên ghen tị , mà lớn bá đạo cặm cụi bò lóp ngóp trở , cứ thế rúc đầu lòng Tống Vi.
“A a!”
Nhóc tì ngừng kêu “a a” nũng nịu, mãi đến khi Tống Vi phì thơm một cái rõ kêu lên má, thằng bé mới thỏa mãn.
Tống Vi: Ha ha ha... cái đồ quỷ nhỏ đáng yêu c.h.ế.t mất thôi!