Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 398: Sữa Bột

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong thung lũng chỉ độc nhất một con lợn , qua một mùa đông, nó những chẳng gầy mà còn béo thêm một chút.

 

Tất nhiên cũng chẳng tăng mấy, loài lợn tuy dễ tăng cân nhưng cũng thể lớn mãi ngừng .

 

Tống Vi qua con lợn, ước chừng nó nặng ngót nghét bốn trăm cân.

 

Hai mắt Tống Vi sáng rực lên.

 

Thịt lợn rừng khi thiến tuy vẫn còn chút mùi tanh nồng đặc trưng, nhưng nạc nhiều và thớ thịt cực kỳ mắt.

 

Khác với phần đông thời thiếu mỡ thích ăn thịt mỡ ngậy, cô chuộng thịt nạc hơn.

 

Cô nóng lòng lao tới, nện cho con lợn đang ủi đất gặm cỏ kêu eng éc liên hồi, cuối cùng đổ vật xuống đất cái rầm.

 

Tống Vi âu yếm vuốt ve con lợn béo .

 

“Yên nghỉ nhé, tao sẽ đối xử thật với đống thịt thơm ngon của mày.”

 

Trước tiên chọc tiết.

 

Hứng một chậu lớn tiết đỏ tươi, Tống Vi kiên nhẫn đợi tiết đông .

 

lúc vang lên tiếng gọi của Lâm Chấn.

 

Tốt , đàn ông của cô tới.

 

Tống Vi hớn hở đáp lời ngay.

 

Người tới chỉ Lâm Chấn, mà còn Khương Văn Dũng và Lâm Đại Hữu.

 

Con lợn béo to dường , cô và Lâm Chấn bàn bạc từ sớm là sẽ chia bớt cho nhà Đại đội trưởng và nhà Đại gia gia.

 

từ lúc cô m.a.n.g t.h.a.i cho đến lúc lâm bồn, hai gia đình giúp đỡ, chăm sóc họ ít.

 

Bây giờ thấy Lâm Chấn dắt tới, cô cũng hề ngạc nhiên.

 

“Con lợn béo thế cơ á?!”

 

Khương Văn Dũng và Lâm Đại Hữu đều chằm chằm con lợn béo hạ gục với đôi mắt sáng rực.

 

Lâm Chấn rút d.a.o : “Em chơi , để bọn xẻ thịt con lợn .”

 

Con lợn to như thế chắc chắn thể vác nguyên con về làng . Phải pha thịt nhét bao tải, lát nữa mỗi cõng một ít mang về.

 

Tống Vi thích ăn thịt, nhưng quả thực chẳng ưa việc mổ lợn tí nào.

 

Làm một lúc là tay dính mỡ nhờn nhẫy.

 

Cho nên cô từ chối, cùng bầy sói chạy tót khỏi thung lũng xem quanh đó còn thứ gì ăn .

 

Tiếc là trời mới sang xuân, cây cối trong rừng còn kịp đ.â.m chồi nảy lộc.

 

Mấy con thú mò kiếm ăn cũng gầy trơ cả xương.

 

Nay lợn béo ngậy , Tống Vi thật sự chẳng thèm để mắt tới mấy thứ gầy guộc .

 

Cuối cùng cô đành về tay .

 

Mọi pha thịt xong xuôi liền men theo đường mòn kín đáo trở về.

 

Mang theo đồ , dĩ nhiên càng ít càng an .

 

Hôm đó, ba nhà quây quần tụ họp một bữa đại tiệc thịt lợn no nê.

 

Tiểu Nam ngủ dậy bế ngoài, chẳng ngửi thấy mùi thơm mà hai bàn tay nhỏ cứ hướng về phía bàn ăn quơ quào, đôi mắt to tròn dán chặt các món ăn mâm, miệng ngừng phát tiếng “a a”.

 

Thấy chẳng ai đoái hoài, thằng bé còn sốt ruột giãy nảy lên, gào to tướng một tiếng “A!”.

 

Làm một phen nghiêng ngả.

 

“Bé tí thế đòi ăn , đợi con mọc răng mới ăn nhé.”

 

Tóm ăn miếng nào, nhóc tì tức ré lên, òa nức nở.

 

Lâm Chấn vội vàng pha sữa bột nhét miệng chú mèo con háu ăn, lúc thằng bé mới chịu ngoan ngoãn im lặng.

 

Ăn thịt lợn thèm, Tống Vi cũng còn suốt ngày nhấp nhổm đòi chạy núi nữa.

 

lúc núi cũng sản vật gì.

 

Đại đội chuẩn bước vụ mới, dọn dẹp đồng ruộng.

 

Nhổ cỏ, xới đất, cũng đầy việc.

 

Cho đến tháng ba, tháng tư thì bắt đầu gieo hạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-398-sua-bot.html.]

 

Tiết trời ấm dần lên, Tống Vi đặt hai đứa nhỏ chiếc xe đẩy đôi, dắt dạo quanh đại đội.

 

Hùng Nhãi đất, ưng trắng lượn trời để hộ tống bảo vệ.

 

Lần đầu ngoài chơi, hai đứa nhỏ tỏ vô cùng phấn khích, mở to mắt tròn xoe ngó nghiêng khắp nơi, chân tay mập mạp trong xe đạp loạn xạ đầy thích thú.

 

“A a...”

 

Tiếc là trong xe thì cũng chỉ thấy bầu trời trong xanh cùng những đám mây trắng bồng bềnh.

 

Dĩ nhiên, nhanh trong làng trông thấy cô đẩy con dạo liền xúm .

 

Cặp sinh đôi thì ai mà chẳng quý, nhất là Tống Vi và Lâm Chấn nuôi nấng trắng trẻo, bụ bẫm và cứng cáp nhường .

 

“Chăm khéo quá cơ, hai đứa nhỏ đáng yêu .”

 

“Thằng lớn giống hệt Lâm Chấn, còn thằng bé thì nét giống cô nhiều hơn, khôi ngô tuấn tú quá.”

 

“Chẳng bảo sinh đôi thì mặt mũi giống như đúc ? Sao hai đứa khác thế nhỉ?”

 

Tống Vi giải thích: “Sinh đôi cùng trứng thì mới giống , còn sinh đôi khác trứng thì giống ạ.”

 

Cô giải thích thế chứ mấy cụ già trong làng cũng chẳng hiểu gì.

 

ai nấy đều thích ngắm hai đứa nhỏ thêm vài .

 

Nếu thể xin chút phúc khí, bản hoặc con dâu nhà cũng m.a.n.g t.h.a.i đôi thì bao.

 

Tống Vi dắt hai đứa con diễu hành một vòng quanh đại đội Bình An, hóng hớt chút chuyện phiếm, sợ lũ trẻ nhiễm lạnh nên cô đẩy xe đưa con về nhà.

 

khỏi, bao nhiêu xì xào bàn tán lưng.

 

“Cô tri thanh Tống sinh con xong mà chẳng đổi tí nào nhỉ, vóc dáng với da dẻ vẫn như xưa.”

 

Không bao nhiêu thầm ghen tị với vóc dáng và làn da trắng bóc của Tống Vi.

 

“Có gì mà đắc ý chứ! Nếu lúc mang bầu cũng ăn ngon ngủ kỹ, sinh xong lo nghĩ việc gì chẳng đồng lụng thì cũng trắng trẻo như thế thôi.”

 

“Thế thì trách ai , ai bảo ngày xưa chúng lọt mắt xanh của Lâm Chấn.”

 

Mấy cô gái trẻ chua lòm móc.

 

“Con trai cô cũng chăm thật đấy, trắng trẻo mũm mĩm. Hồi sinh xong thiếu sữa, con nuôi gầy đét như que củi.”

 

“Nghe bảo nhà Tống Vi mua sữa bột gửi tới đấy.”

 

“Hai đứa nhỏ b.ú sữa uống sữa bột đắt tiền, bảo lớn nhanh như thổi!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ngưỡng mộ quá đỗi, mà cũng ghen tị vô cùng...

 

Cớ sống những ngày tháng an nhàn sung sướng như thế chẳng là họ cơ chứ!

 

Tống Vi ngân nga hát về nhà, cho hai nhóc tì b.ú no nê thì Lâm Chấn cũng về tới nơi.

 

Hôm nay Lâm Chấn công, mà đạp xe đạp lên bưu điện huyện.

 

Dù Tống Vi cho con b.ú kết hợp cả sữa , nhưng sữa bột trong nhà vẫn vơi nhanh.

 

Sữa bột Lâm Chấn nhờ mua hộ về tới.

 

Tổng cộng năm hộp sữa bột.

 

Lại còn thêm một ít sữa bột bán lẻ theo cân nữa.

 

Tuy là hàng bán lẻ nhưng chất lượng hề kém cạnh, giá mềm hơn loại đóng lon.

 

Chỗ sữa bột lẻ cũng tương đương ba lon sữa.

 

Lâm Chấn tìm một chiếc hũ sạch trong nhà trút bộ sữa bột lẻ .

 

“Chừng đủ cho hai đứa uống một thời gian .”

 

Tống Vi chớp chớp mắt chằm chằm đống sữa bột: “Thơm quá mất.”

 

Mùi sữa bột thơm lừng ngào ngạt, quyến rũ đến mức khiến cô ứa cả nước miếng.

 

Lâm Chấn bất đắc dĩ liếc cô một cái, rốt cuộc vẫn chiều chuộng vợ , bèn pha riêng cho cô một bát sữa bột nóng.

 

Tống Vi ôm bát sữa bột thơm phức, tít cả mắt.

 

“Hì hì, nhất trần đời.”

 

Khóe mắt Lâm Chấn cũng bất giác ánh lên nụ cưng chiều.

 

 

Loading...