Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 396

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi thím Hạnh Hoa kể một chuyện ngày , cũng xảy ở đại đội của họ.

 

“Nhà đó điều kiện khá khẩm, con dâu gả về sống cũng sướng, năm đầu tiên sinh một thằng cu mập mạp. Chắc vì thế mà chọc mắt mấy kẻ lòng rắn rết. Lúc đứa nhỏ đầy tháng mắt họ hàng, giữa trời đông giá rét mà tã lót bọc bên ngoài ai đó vén toang .

 

Tối hôm đó đứa bé sốt cao dứt, nhà bế bệnh viện. khi tuyết rơi dày đặc, chẳng phương tiện , trong làng cũng bác sĩ, cuối cùng lúc bế đến bệnh viện thì đứa nhỏ tắt thở .”

 

Tống Vi và Lâm Chấn xong đều nhíu chặt mày.

 

Họ thật sự ngờ đời kẻ độc ác đến mức tay với một đứa trẻ sơ sinh.

 

“Thế cuối cùng tìm ạ?”

 

“Tìm , là một bà con bên đằng ngoại. Người đó lấy chồng sinh liền ba đứa con gái, ngặt nỗi nhà chồng mụ từ xuống đều trọng nam khinh nữ, đối xử với mụ đ.á.n.h c.h.ử.i như cơm bữa.

 

Hôm sang chơi, thấy phụ nữ bên chỉ sinh con trai mập mạp mà còn nhà chồng cưng chiều sống sung sướng, lẽ cô con dâu chuyện cũng đôi phần khoe khoang.

 

Chẳng thế nào đ.â.m trúng chỗ đau của mụ , thế là nhân lúc ai để ý, mụ lén chạy phòng ngủ của đứa bé vén tung tã lót .”

 

Vẻ mặt Lâm Chấn trở nên nặng nề: “Hay là tiệc đầy tháng đừng cho ngoài tới nữa.”

 

Bây giờ chẳng dám để khác tới xem mặt con nữa.

 

Thím Hạnh Hoa : “Đứa bé kiểu gì cũng mắt , đây là phong tục bên . Có điều cẩn thận một chút, lúc nào cũng để mắt tới con.

 

Gom hết một ngày cho một lượt, vẫn hơn là cứ lẻ tẻ nọ đến xem nào cũng bế . Mình cũng thể từ chối thẳng thừng cho ai xem , như thế rước lấy lời tiếng .”

 

Lâm Chấn và Tống Vi chẳng sợ đàm tiếu, nhưng thím Hạnh Hoa cũng lý.

 

Ai cũng tò mò ngắm cặp sinh đôi, chi bằng đón tiếp một cho xong.

 

Thay vì giấu giếm để cứ lục tục kéo đến nhà, chẳng thà tập trung một ngày cho cả làng cùng qua một .

 

Chỉ cần trông nom con cẩn thận là .

 

“Hai đứa cũng cứ yên tâm , đời kẻ ác độc đến mức xuống tay với đứa trẻ sơ sinh cũng hiếm lắm.”

 

Tống Vi và Lâm Chấn gật đầu. Dù vẫn còn sớm mới đến ngày đầy tháng, đến lúc đó hẵng tính.

 

Một tháng trời, ròng rã một tháng trời!

 

Tống Vi cuối cùng cũng nếm trải nỗi khổ của việc ở cữ.

 

ăn uống đầy đủ, Lâm Chấn chỉ để một con gà trống tơ trong nhà, còn bao nhiêu gà trống non đều thịt hết.

 

Anh thậm chí còn dắt bầy sói núi săn cả một con hươu mang về.

 

Mỗi hầm canh gà, đều cho thêm một hai lát nhân sâm.

 

Dưới chế độ bồi bổ thịnh soạn như thế, cơ thể Tống Vi dù hao tổn bao nhiêu khi sinh cũng bù đắp trọn vẹn.

 

Về khoản ăn uống cô hài lòng, dù tay nghề nấu nướng của Lâm Chấn cũng cừ khôi.

 

cứ giam lỏng trong một căn phòng, tắm gội.

 

Cô sắp phát điên lên .

 

Trong vòng một tháng, cô đập Lâm Chấn tới năm trận!

 

Tất nhiên gọi là luận bàn giao lưu thì đúng hơn. Cô quá buồn chán và bứt rứt, vận động xả bớt năng lượng thì trong khó chịu vô cùng.

 

Chỉ điều Lâm Chấn lúc nào cũng nhường nhịn cô.

 

“Cuối cùng thì cũng thả !”

 

Ngày hết cữ, cô thoải mái tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân, cảm giác cả nhẹ bẫng như đang dạo bước mây!

 

Cô chỉ ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng!

 

“Con trai ngoan, tấu nhạc cho nào!”

 

Tống Vi cù cù bàn chân nhỏ của con trai lớn, Tiểu Nam đang ngủ say đ.á.n.h thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-396.html.]

 

Thằng bé cũng chẳng , “oa” một tiếng tướng lên.

 

Tống Vi bấy giờ mới hài lòng.

 

Lâm Chấn và Lâm Bình An đều cạn lời.

 

là ở cữ xong tâm lý phát điên mà.

 

Nhét đứa con trêu lòng Lâm Chấn, Tống Vi quyết định một bài quyền để giãn gân cốt.

 

Quyền phong của cô vù vù như sắp trận. Bé Tiểu Nam đ.á.n.h thức, hàng mi vẫn còn vương giọt nước mắt tròn xoe nhưng lúc nín , chỉ mở to đôi mắt long lanh ươn ướt .

 

Còn Tiểu Bắc Lâm Bình An bế thì vẫn ngậm ngón tay nhỏ ngủ say sưa.

 

Tròn một tháng, làn da của hai đứa trẻ nở nang , còn chút nhăn nheo nào nữa.

 

Cả hai bé da dẻ đều trắng trẻo, nuôi nấng béo múp míp.

 

Tiểu Nam thừa hưởng trọn vẹn đôi mày rậm mắt to của Lâm Chấn, ngũ quan đoan chính vô cùng.

 

Chỉ vì thằng bé còn nhỏ nên đường nét trông phần thanh tú hơn Lâm Chấn một chút.

 

Tiểu Bắc thì thanh tú hơn, gom hết nét của cả Tống Vi lẫn Lâm Chấn, nét mặt thanh tú nhưng hề ẻo lả.

 

Gương mặt khôi ngô lớn lên chẳng sẽ xiêu lòng bao nhiêu cô gái.

 

Hai em tuy là sinh đôi nhưng chỉ dung mạo khác biệt mà tính cách cũng một trời một vực.

 

Thằng sức dài vai rộng nóng tính, hở một tí là gào tướng lên để bộc lộ cảm xúc.

 

Thằng em thì mê ngủ và tính tình điềm đạm lạ thường. Dù trai gào ngay bên tai, nó cũng chẳng buồn theo, họa chăng chỉ thấy ồn ào nên đôi lông mày nhỏ nhíu hừ hừ vài tiếng, như thể đang bày tỏ nỗi bất mãn vì trai quá mức ầm ĩ.

 

Tóm , cả hai đứa bé đều vô cùng đáng yêu.

 

Cả nhà ai cũng cưng nựng.

 

Tống Vi từng ngỡ sẽ thích trẻ con, nhưng khi sinh con cô mới hiểu, cô ghét là mấy đứa trẻ nghịch ngợm nhà khác cơ.

 

Chứ con nhà mà giọng to khỏe thì chỉ chứ !

 

“Oa oa...”

 

Tiểu Nam òa lên, Tiểu Bắc chú út bế cũng cau mày hừ hừ.

 

“Chị dâu, hai đứa đói !”

 

Lâm Bình An bây giờ chăm sóc trẻ con thạo. Trong nhà hai em Lâm Chấn và Lâm Bình An, Tống Vi thậm chí chẳng bận tâm việc gì. Con ngoài tiểu, hễ ai rảnh là nhanh nhẹn tã ngay.

 

Quần áo, tã lót cũng cần cô giặt, sáng sớm nào cũng thấy hai em chồm hổm cửa cặm cụi vò tã.

 

Tống Vi chỉ việc thỉnh thoảng cho con bú.

 

Làm sản phụ sướng như cô, thím Hạnh Hoa cùng mấy thím khác xuýt xoa ghen tị bao nhiêu .

 

“Hôm nay đến lượt Tiểu Bắc b.ú nhỉ, đưa thằng bé cho chị.”

 

Hai đứa nhỏ ăn sữa và sữa bột luân phiên, bởi vì Tống Vi mỗi cữ chỉ đủ cho một đứa bú, đứa còn sẽ uống sữa bột.

 

Lâm Chấn dứt khoát bảo cô cần lo chuyện sữa bột, để tự nghĩ cách.

 

Đã thế thì Tống Vi cũng chẳng buồn lo lắng nữa.

 

Cho con b.ú no xong là cô rảnh rang, mấy con thú nuôi trong nhà đều thể dỗ hai đứa nhỏ chơi.

 

Cô liền bắt đầu tập vài bài rèn luyện phục hồi vóc dáng.

 

Chưa bàn chuyện khác, cái bụng lỏng lẻo sinh và tình trạng són tiểu nhất định giải quyết triệt để!

 

Nếu bảo điều gì khiến cô khó chịu nhất khi sinh con thì chính là chuyện , ngượng ngùng phiền toái.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...