Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 395: Đặt Tên Ở Nhà

Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trẻ con mới sinh ăn mỗi chẳng bao nhiêu, nhưng nhanh đói.

 

Đã thế còn tiểu nhiều .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thế nên chỉ trong một đêm, hai đứa trẻ thức giấc tới ba .

 

Ngay khi thấy tiếng con oe oe đầu tiên, Tống Vi cũng giật tỉnh giấc, nhưng lập tức Lâm Chấn nhẹ nhàng ấn vai đẩy xuống .

 

“Em ngủ tiếp , để pha sữa bột cho con b.ú là .”

 

Tống Vi ngáp một cái thật dài: “Để em cho một đứa bú, kẻo đứa nhỏ thấy theo thì mệt.”

 

Cậu em tuy thích quấy , nhưng cũng thể vì thế mà lơ là bỏ bê .

 

Lâm Chấn thấy cô kiên quyết như bèn bế đứa nhỏ trao sang cho cô.

 

Còn bản thì cầm bình sữa pha sữa bột, đó ôm đứa lớn lòng dỗ dành cho bú.

 

“Đặt tên cho con là gì bây giờ ?”

 

Lâm Chấn đút sữa cho con trai lớn : “Tên khai sinh thì cần vội em, chúng cứ đặt tên ở nhà để tiện gọi .”

 

Anh ngước Tống Vi: “Tên ở nhà để em đặt nhé.”

 

Phản xạ đầu tiên nảy trong đầu Tống Vi là lấy tên các món ăn để đặt tên ở nhà cho con, ví dụ như Bánh Bao, Sủi Cảo nọ, qua là thấy đời lo đói ăn .

 

Thế nhưng nghĩ cảnh đường, ngộ nhỡ ai đó cất tiếng rao bán bánh bao, sủi cảo mà con theo phản xạ cất tiếng “” một cái thì đúng là ngượng chín cả mặt.

 

“Hay là gọi là Nam Nam với Bắc Bắc .”

 

Đông Tây Nam Bắc bốn phương hướng, Đông Đông với Tây Tây thuận tai cho lắm, nên chọn lấy hai hướng êm tai hơn một chút.

 

“Gọi là Tiểu Nam với Tiểu Bắc đều cả.”

 

Lâm Chấn dĩ nhiên là chẳng lý do gì để phản đối.

 

Thế là tên ở nhà của hai đứa trẻ liền quyết định như .

 

Sáng hôm , khi Lâm Bình An hớn hở chạy lon ton sang phòng xem hai đứa cháu nhỏ thì liền thấy chị dâu đang âu yếm gọi tên ở nhà của hai đứa bé.

 

Đôi mắt nhóc sáng rực lên: “Chị dâu ơi, hai cháu tên là Tiểu Nam với Tiểu Bắc ạ? Nghe quá chừng!”

 

Tống Vi mỉm gật đầu, thấy nhóc cứ tha thiết chằm chằm hai đứa bé, cô liền bế đứa con út ngoan ngoãn, ít quấy rầy trao sang cho nhóc bế.

 

“Tiểu Bắc ngoan ngoãn và chịu yên hơn, bế tốn sức , em giúp chị dâu bế cháu một lát nhé.”

 

Lâm Bình An vui sướng nhận lời ngay tắp lự.

 

Mới chỉ qua một đêm gặp mà Lâm Bình An cảm thấy cháu trai trông xinh xắn, đáng yêu hơn hẳn hôm qua.

 

Đặc biệt là cháu trai bắt đầu mở mắt , hôm qua mắt của đứa nhỏ vẫn còn híp tịt mở nổi.

 

“Chị dâu ơi, cháu mở mắt , mắt to mà ghê cơ!”

 

Hàng mi của Tiểu Bắc dài, chỉ một đêm mà làn da trông bớt nhăn nheo hơn hôm qua nhiều, đường nét khuôn mặt cũng trở nên thanh tú hơn hẳn.

 

Đôi mắt của thằng bé to tròn xoe, giống hệt như đúc từ một khuôn với đôi mắt của Tống Vi.

 

Còn đôi mắt của Tiểu Nam thì di truyền từ Lâm Chấn, mang nét mắt phượng xếch nhẹ, bây giờ còn quá nhỏ nên rõ lắm, nhưng nếu đem so sánh với Tiểu Bắc thì đuôi mắt phần thon dài hơn một chút.

 

Hơn nữa thằng nhóc quả thực sức lực, trong lòng Tống Vi mà đôi bàn chân nhỏ xíu cứ đạp lung tung ngừng nghỉ, chẳng những giọng to mà sức vặn vẹo cũng khỏe.

 

Tống Vi thậm chí còn chẳng dám đưa đứa bé cho Lâm Bình An bế, chỉ sợ thằng bé quẫy đạp dữ quá tuột tay rơi xuống đất thì nguy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-395-dat-ten-o-nha.html.]

“Anh trai em ?”

 

Lâm Bình An thấy trai , trong lòng chút bất bình, nỡ để chị dâu thui thủi một trong phòng thế chứ.

 

Tống Vi mỉm hất cằm về phía ngoài sân: “Đang ở ngoài giặt tã lót với t.h.ả.m đệm đấy.”

 

Thời buổi bỉm dán dùng một nên quần áo tã lót nhanh bẩn, chỉ trong một đêm mà hai đứa nhỏ ướt sũng mất ba tấm tã lót, cả quần áo lẫn tấm t.h.ả.m bọc bên ngoài cũng đều dây bẩn hết cả.

 

Lâm Chấn sáng sớm tinh mơ thức dậy là cặm cụi giặt một chậu tã lớn .

 

Hai đứa nhỏ mới cho ăn no nê nên lúc hề lóc quấy rầy gì, chỉ mở to hai con mắt tròn xoe đảo qua đảo ngó khắp nơi.

 

Dù lúc tầm của chúng vẫn còn mờ mịt thấy rõ vật gì, nhưng ánh mắt nhỏ bé vẫn vô cùng linh hoạt.

 

Lâm Chấn giặt sạch sẽ đống tã lót đem treo lên dây phơi căng sẵn trong phòng.

 

Thời tiết giá buốt thế mà đem phơi ngoài sân thì chẳng đến bao giờ mới khô nổi, khéo khi kịp ráo nước thì đông cứng ngắc thành tảng băng .

 

Chỉ thể treo trong căn phòng ấm áp mới nhanh khô .

 

Tống Vi đống tã lót và quần áo treo la liệt khắp phòng mà cũng thấy đau cả đầu.

 

“Trước đây em cứ ngỡ là chuẩn đồ đạc đầy đủ lắm , nhưng cứ cái đà một ngày mấy bộ thế thì chỗ đồ chuẩn trong nhà chắc chắn là đủ dùng .”

 

Lâm Chấn bảo: “Không lo , lát nữa cầm vải sang nhờ Đại nãi nãi hoặc thím Hạnh Hoa, nhờ các thím may giúp thêm ít chiếc nữa, hoặc bảo các thím sang nhà dùng máy khâu mà may cho nhanh cũng .”

 

Tống Vi hiện tại đang trong thời gian ở cữ, Lâm Chấn tuyệt đối sẽ để cô đụng tay kim chỉ gì cho hại mắt.

 

Tình hình thì cũng chỉ đành như thôi.

 

“Anh nấu cơm đây, Lâm Bình An, em ở đây trông chừng các cháu giúp chị dâu nhé.”

 

Lâm Bình An gật đầu thật mạnh, bộ dạng nghiêm túc như thể nhận một nhiệm vụ vô cùng trọng đại: “Em xin hứa sẽ thành xuất sắc nhiệm vụ!”

 

Lâm Chấn hài lòng.

 

Chuyện Tống Vi sinh đôi hai con trai lan truyền khắp cả Đại đội Bình An.

 

Dù trời lạnh thấu xương nhưng vẫn ít tò mò kéo đến nhà Lâm Chấn để tận mắt ngắm cặp sinh đôi .

 

Thế nhưng từ sáng sớm tinh mơ, Hạnh Hoa thẩm sang chặn ngay cổng nhà Lâm Chấn, để phụ giúp vài công việc lặt vặt, để ngăn cản những kẻ hiếu kỳ xông xem mặt đứa trẻ.

 

“Xem trẻ con cái gì mà sớm thế, các lớn lông bông ngoài trời giá rét thì ốm , chứ Tống Vi mới sinh xong đang ở cữ, kiêng kỵ gió máy tuyệt đối, gì mà với ngó? Đồ đạc gửi chúc mừng cứ để đây, đợi hết tháng ở cữ các đến thăm thì tuyệt đối thèm cản nửa lời!”

 

“Xem đứa bé á? Không chứ, cái đầu của cô để cảnh đấy ? Đứa nhỏ mới lọt lòng , trời lạnh cắt da cắt thịt thế mà bế cho các ngó nghiêng, ngộ nhỡ con nhà nhiễm lạnh ốm đấy thì các chịu trách nhiệm nổi ?”

 

Một lát , mấy thím và các chị dâu bên nhà Đại gia gia cũng kéo sang tiếp ứng giúp một tay.

 

Tóm , bất kể là lớn trẻ con, rách cả mép cũng nhất quyết cho ai bước chân mặt đứa trẻ.

 

Lâm Chấn đối với sự giúp đỡ thì vô cùng cảm kích.

 

Hạnh Hoa thẩm sang với Lâm Chấn và Tống Vi: “Mấy đứa trẻ tuổi các cháu thì ngại mở miệng từ chối, nhưng để những lớn kinh nghiệm như chúng mặt thì khác ngay. Những hiểu chuyện, chừng mực, rõ tình cảnh của cháu hiện giờ thì chẳng ai dại gì mà mò tới lúc cả.

 

Người nào thực tâm lòng thì xách sang mấy quả trứng gà với gói đường đỏ gửi chúc mừng là xong chuyện, còn nào hiểu chuyện, thiếu kinh nghiệm thì để thím phân tích vài câu là họ cũng tự giác hiểu về thôi, chỉ cái loại mặt dày mày dạn, hổ thì mới cứ nằng nặc đòi xông xem mặt đứa nhỏ thôi.”

 

Tống Vi đang ăn bát trứng hấp, chút khó hiểu bèn hỏi: “Tại cứ nhất quyết xem mặt đứa bé bằng thế ạ?”

 

Hạnh Hoa thẩm khẩy một tiếng: “Có thì là vì khao khát con đến phát cuồng, nhất là con trai, nên đến để lấy vía, xin tí may mắn. cũng những kẻ thuần túy là mang tâm địa xa, thấy khác sống hơn là sinh lòng đố kỵ, ghen ghét.

 

Cháu đừng coi thường lòng hiểm độc của đời, những kẻ ghen ăn tức ở, thấy khác sinh con trai đôi là ngứa mắt, lúc xem mặt đứa bé sẽ thừa cơ véo trộm một cái, hoặc lén lút lật tung tã lót để đứa nhỏ trúng gió cảm lạnh. Trẻ con đỏ hỏn non nớt thế nhiễm lạnh thì chẳng là mất mạng như chơi .”

 

Tống Vi xong khỏi bàng hoàng kinh ngạc: “Trên đời còn cả loại tàn nhẫn như thế nữa cơ ạ!”

 

 

Loading...