Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 389: May Quần Áo
Cập nhật lúc: 2026-09-17 08:02:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ mùa mới kết thúc, Tống Vi liền vớt con ba ba lớn nuôi trong bể nước ngoài.
Lâm Chấn vội vàng đón lấy để thịt và sơ chế sạch sẽ.
“Con ba ba to thế , thịt hươu trong nhà cũng ăn hết, là gọi cả nhà Đại gia gia với nhà Đại đội trưởng sang ăn cùng nhé?”
Nhà họ mối quan hệ thiết với hai gia đình , sự qua gắn bó đương nhiên cần tiếp tục duy trì.
Lâm Chấn gật đầu đồng tình.
Tống Vi liền bảo Lâm Bình An chạy gọi gia đình Đại đội trưởng, còn bản cô thì rảo bước sang nhà Đại gia gia để mời .
Người đến chơi dĩ nhiên cũng chẳng tay .
Nhà nào cũng mang theo trứng gà, gạo và bột mì sang, Đại đội trưởng còn xách theo một bình rượu ngon.
Người nhà quê đa phần đều chăm chỉ, hiếm khi chịu rảnh rỗi. Đàn ông xúm phụ giúp rửa và thái thịt, phụ nữ đảm nhận việc bếp núc nấu nướng, lũ trẻ con cùng đám thú nuôi trong nhà thì ùa ngoài sân nô đùa.
Mấy chen chân bếp giúp đỡ thì xách thau cho gà ăn, sang chuồng hươu dọn dẹp phân...
Mọi bận rộn rôm rả, cả góc sân bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường.
Đến giờ cơm, chia hai bàn nam nữ riêng biệt.
Mùa màng bội thu xong xuôi, một bữa cơm thịnh soạn thơm ngon cùng rượu nồng thế , trong cảnh mà nâng chén vài hớp thì thật với bản .
“Nào Lâm Chấn, chú kính cháu một chén mới , chuyện của thằng con nhà chú thật lòng cảm ơn cháu nhiều lắm.”
Khương Văn Vũ cũng toe toét nhe hàm răng trắng bóng nâng chén rượu lên: “Anh Lâm Chấn, em kính một chén!”
Lâm Chấn nâng chén rượu lên đáp lễ: “Mọi cần khách sáo cảm ơn cháu , năm xưa cháu thể thuận lợi tòng quân cũng là nhờ chú Lôi giúp đỡ nhiều mà.”
Bên bàn phụ nữ, đều rôm rả bàn tán về cái bụng bầu của Tống Vi.
“Tốt thật đấy, một m.a.n.g t.h.a.i đôi luôn, đại đội chúng từ tới giờ cũng chỉ mới vợ của Vương Lão Ngũ từng mang song t.h.a.i thôi đấy.”
“Tống Vi , mấy đứa nhỏ trong bụng cháu đạp ?”
Tống Vi gật đầu : “Đạp ạ, sáng nay chúng nó còn đạp nữa cơ.”
“Thế thì hiếu động lắm đấy ha ha ha... Chỉ điều song t.h.a.i thì khó sinh nở, ngày thường rảnh rỗi cháu nhớ chịu khó nhiều nhé, thì lúc lâm bồn sẽ vất vả lắm đấy.”
Các bà các thím đều là những từng sinh nở, đối với những chuyện ít nhiều đều kinh nghiệm từng trải.
Tống Vi chăm chú lắng gật đầu:
“Cháu ạ.”
“Cháu với Lâm Chấn đều tướng mạo đẽ thế , sinh mấy đứa nhỏ bảo đảm đứa nào đứa nấy cũng tuấn tú xinh xắn cho mà xem!”
Thức ăn bàn thơm ngon quá đỗi, trò chuyện rôm rả ngừng lùa thức ăn miệng.
Nhất là đám trẻ con, cắm cúi ăn lấy ăn để chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Sau vụ thu hoạch mùa thu, công việc đồng áng dần dần còn quá bận rộn nữa.
việc lặt vặt thì vẫn còn nhiều.
Người đang mang bụng bầu to tướng như Tống Vi cũng thể bưng một chiếc ghế đẩu cùng các bà cụ bóc bẹ ngô.
Tiện thể buôn chuyện, hóng hớt dưa cà trong thôn.
Mãi cho đến khi nộp xong lương thực công cho nhà nước, Đại đội trưởng tổ chức thêm một chuyến rừng săn bắn.
Lần Tống Vi , chỉ Lâm Chấn tham gia.
Mọi đều dắt theo ch.ó săn của gia đình .
Dưới sự dẫn đường và đ.á.n.h của bầy sói Lang Nhất, đoàn cũng mang về từ sâu trong rừng già ít con mồi.
Chỉ riêng lợn rừng hai con lớn, tiếp đó là một con hươu , hai con hoẵng ngơ ngác, cùng với một lượng lớn thú nhỏ như gà rừng, thỏ rừng.
Đoàn săn b.ắ.n trở về trong tiếng reo hò hân hoan vang dội của cả đại đội.
Cuối cùng thịt tươi để ăn .
“Đã thật đấy chứ, Đại đội trưởng ơi, là chúng rừng thêm một chuyến nữa !”
Đại đội trưởng trừng mắt lườm tên thanh niên một cái:
“Tối ngày nghĩ cái gì , mỗi năm một là đủ , còn tham lam cái nỗi gì nữa.”
“Thú rừng trong núi cũng cần thời gian sinh sôi nảy nở, chúng phá nhiều quá mất sự cân bằng của núi rừng thì sẽ gặp quả báo đấy.”
Mấy gã trai trẻ đang hừng hực khí thế lập tức các bậc trưởng bối một câu kẻ một lời dập tắt ngấm ngọn lửa hưng phấn trong lòng.
“Bọn cháu ạ.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mọi chia thịt xong xuôi liền hớn hở ai về nhà nấy chuẩn nấu nướng.
Tống Vi nhận phần chia thịt mà ở nhà chăm chú chuồng gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-389-may-quan-ao.html.]
Gà nhà bọn họ nuôi bắt đầu đẻ trứng !
Nhìn quả trứng gà nhỏ xíu gọn trong lòng bàn tay, mắt cô cong vút thành hình trăng khuyết.
Đợi Lâm Chấn về tới nơi, cô liền nóng lòng mang quả trứng gà chỉ nhỉnh hơn quả trứng chim bồ câu một chút khoe với :
“Lâm Chấn xem , gà nhà chúng đẻ trứng đấy!”
Khuôn viên sân nhà rộng rãi, xây riêng một góc chuồng để nuôi gà, nhà bọn họ nuôi tổng cộng mười ba con.
Trong đó tám con gà mái và năm con gà trống.
Tám con gà mái trong hai ngày nay đều lục tục đẻ những quả trứng đầu tiên.
Lâm Chấn : “Ừm, em ăn bao nhiêu trứng gà thì cứ ăn thoải mái.”
Tống Vi lẩm bẩm: “Em háu ăn đến mức chứ.”
Thôi , đúng là cô thèm ăn thật.
“Nhiều gà trống thế nuôi cũng chẳng để gì, hôm nào chúng thịt một con ăn nhé.”
Lâm Chấn bỗng dở dở , tay còn đang xách một tảng thịt to tướng, thế mà vợ bắt đầu thèm thịt gà .
“Tùy em hết, thế nào cũng .”
Tống Vi hì hì, bản cô cũng thấy ngượng ngùng một chút.
mà miệng thèm ăn thật sự.
Bây giờ bụng cô cũng đói nhanh kinh khủng.
Lượng thức ăn Tống Vi nạp ngày một nhiều hơn, mỗi ngày ngoài ba bữa cơm chính cô còn ăn thêm nhiều hoa quả và các món ăn vặt linh tinh.
Thế nhưng ngoài cái bụng ngày càng to tròn thì vóc dáng cô chẳng thấy béo lên là bao.
Có lẽ chuyện cũng liên quan đến cường độ vận động đều đặn mỗi ngày của cô.
Ngoài việc vận động dạo hàng ngày , Tống Vi chợt nghĩ đến chuyện quần áo cho trẻ con.
Ở thời khó mua quần áo may sẵn cho trẻ sơ sinh, phần lớn đều do nhà tự tay cắt may lấy.
Phụ nữ nông thôn ai nấy đều thạo chút việc may vá thêu thùa.
Tống Vi xem như cũng học cách may quần áo lớn, chỉ điều đồ trẻ con thì cô từng bao giờ.
Chuyện cũng là nhờ Đại nãi nãi mang sang tặng hai đôi giày đầu hổ nhỏ xíu xinh xắn thì cô mới sực nhớ .
Đôi giày đầu hổ bé xíu xiu, còn bằng lòng bàn tay cô, trông tinh xảo và vô cùng đáng yêu.
Tống Vi tưởng tượng cảnh đứa bé bụ bẫm xỏ đôi giày nhỏ chân, bàn chân bé tí hon chắc chắn sẽ dễ thương lắm cho xem.
“Quần áo cho mấy đứa nhỏ thể bắt đầu chuẩn dần đấy, cháu may ?”
Tống Vi lắc đầu: “Cháu may quần áo cho trẻ con bao giờ cả.”
“Nào, để bà dạy cho, nhà cháu sẵn máy khâu cũng tiện lợi hơn nhiều.”
Tống Vi lục tìm trong tủ lấy những khúc vải mềm mại nhất trong nhà, Đại nãi nãi bắt đầu chỉ dẫn cô từng bước may quần áo cho trẻ sơ sinh.
“Bé thế thôi ạ?”
Tống Vi bộ quần áo nhỏ xíu trông chẳng khác nào đồ mặc cho búp bê, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Đại nãi nãi ha hả : “Trẻ con mới sinh chỉ một mẩu ngần thôi, nhưng mà lớn nhanh lắm. Cơ mà quần áo cho con nít vẫn chuẩn nhiều nhiều một chút, cái ngữ trẻ con ỉa đái dầm dề dễ bẩn quần áo lắm, một ngày tính sơ sơ cũng ít nhất hai ba bộ.”
, thời gì tã giấy dùng một , dùng tã vải xé thôi.
Miếng tã vải đó bằng vải vụn, khả năng thấm hút so bì với tã giấy hiện đại.
Thế nên tã lót cũng may thật nhiều để sẵn sàng đổi.
Có máy khâu đúng là tiện lợi vô cùng, tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc cặm cụi khâu từng mũi kim đường chỉ, chẳng mấy chốc bà cụ may xong một bộ quần áo nhỏ xinh.
“Cháu tự tay thử xem nào.”
Tống Vi gật đầu, bàn máy khâu tự thử may một bộ quần áo nhỏ.
Quần áo của trẻ sơ sinh thì bất kể trai gái đều thể mặc chung , thế nên cũng chẳng cần phân chia kiểu dáng nam nữ gì cho phức tạp.
Tống Vi dứt khoát may theo kiểu đồ đôi cho sinh đôi, cùng một màu sắc và kiểu dáng thì may liền hai bộ.
“Quần áo thì cháu cứ ở nhà tự mày mò may lấy, bà về nhà thêm cho mấy đôi giày nhỏ nữa.”
Tống Vi gật đầu lia lịa, món giày đòi hỏi kỹ thuật tinh xảo, một mới chỉ chút tài may vá chắp vá như cô thì chịu c.h.ế.t nổi.
“Vậy phiền Đại nãi nãi quá ạ, vải bà cầm về dùng nhé.”
“Đưa cho bà cái gì? Sau hai đứa nhỏ nhà cháu đời chẳng tự cần dùng đến ?”
Tống Vi dúi chặt sấp vải tay bà: “Đây là vải giá rẻ do Lâm Chấn mua về đấy ạ, màu sắc trong nhà cháu chẳng ai hợp để mặc cả, vải vóc ở nhà còn nhiều lắm, bà cứ cầm lấy , đủ để may cho bà với Đại gia gia mỗi một bộ quần áo mới đấy ạ.”